Tần Thanh cắn răng: “Tôi không phải dân chuyên ngành, lý thuyết không vững thì tôi thừa nhận. Nhưng thực hành của tôi rất giỏi. Đặc biệt là sàng lọc CV, đánh giá nhân tài như bên anh yêu cầu, tôi thành thạo vô cùng. Tôi có thể chiêu mộ chuẩn xác những người phù hợp nhất, giá trị nhất cho từng vị trí.”
Người phỏng vấn nhìn cô vài giây, rồi lặng lẽ đưa chồng CV trong tay đến trước mặt Tần Thanh.
“Vậy thử cái này đi. Trong số này, ai phù hợp nhất cho vị trí hôm nay?”
Đáp án chính xác, dĩ nhiên là tôi đây!
Nhưng rõ ràng người ta đâu có hứng nghe câu đó.
Hơn mười bộ CV, Tần Thanh hít sâu, chuẩn bị thể hiện tài năng… à không, thử tài thôi.
Kết quả…
Cô phát hiện ra một sự thật tàn khốc.
Chức năng của bảng điều khiển chỉ có hiệu lực khi đối diện với người thật, còn giấy trắng mực đen trên CV thì chẳng có phản ứng gì cả!
Cô muốn phát điên!!
Lúc ngồi chờ, cô từng liếc sơ qua mấy đối thủ cạnh tranh, nhưng toàn lướt lướt, không nhớ nổi ai với ai. Giờ thì khỏi nói, nhận nhầm như chơi.
Không khí im phăng phắc.
Tần Thanh ngẩng đầu nhìn người phỏng vấn, vẫn muốn vùng vẫy một chút, cô không thể nói được gì về chồng CV này, nhưng trước mặt có một người phỏng vấn là người sống.
Người phỏng vấn không cho cô cơ hội này.
Người phỏng vấn lịch sự tiễn cô ra cửa.
Người phỏng vấn gọi ứng viên tiếp theo.
Tần Thanh như thể thấy mình đã gục ngã ở làng tân thủ, và được NPC làng tân thủ tặng cho một biểu cảm chế nhạo.
Khi nào thì bảng điều khiển mới có thể đồng bộ hướng dẫn sử dụng cho cô đây???
Chuyện quan trọng như chỉ có hiệu lực với sinh vật sống tại sao không nói trước???
Hít thở. Phải bình tĩnh.
Dưới trời nắng gắt, Tần Thanh chọn cách thật bình tĩnh: Ăn một cây kem.
Ăn xong, cô tự phân tích. Có lẽ nhiệm vụ “làng tân thủ” này vốn không thuộc sân chơi của mình. Với tư cách đại lão hack-game vô địch, đáng ra phải bắt đầu từ phó bản cao cấp. NPC làng tân thủ thì có biết thưởng thức đâu.
Hay là… trực tiếp đi làm headhunter?
Mười phút sau, Tần Thanh đặt điện thoại xuống, lẳng lặng quay vào cửa hàng tiện lợi mua cây kem thứ hai.
Làm headhunter cần gì?
Điều kiện đầu tiên: Phải có kiến thức chuyên sâu về một ngành, đồng thời có mạng lưới quan hệ phong phú.
Còn cô? Trơ trọi. Đọc chưa hết điều kiện đầu tiên đã bị loại.
Phó bản gì chứ, cô còn chưa đủ tư cách để bước chân vào cửa.
Đùa nhau à?
Thế giới này đối xử với người chơi dùng hack như vậy sao?
Cô khó khăn lắm mới quyết định vùng lên một lần, lại có kết cục như thế này?
Mệt rồi.
Hủy diệt đi.
Muốn ra sao thì ra.
...
Trên đường về, Tần Thanh đi ngang qua một cửa hàng thú cưng. Trước cửa tụ tập một đám đông, chính giữa vang lên tiếng cãi vã om sòm.
Cô tò mò chen lại gần hóng chuyện.
Một vị khách mua chó về, giờ quay lại đòi trả. Chủ cửa hàng dứt khoát không nhận.
Vị khách cho rằng lý do của mình chính đáng, vì chú chó con bị bệnh, lại còn là bệnh tâm lý không thể chữa khỏi, chắc chắn là tự kỷ, trầm cảm gì đó. Cửa hàng bán chó bệnh cho anh ta thì đương nhiên phải giải quyết vấn đề hậu mãi.
Còn chủ cửa hàng thì không thừa nhận chú chó có vấn đề, cho rằng khách hàng đang gây sự vô cớ.
Hai người đàn ông cao lớn, khí thế ngùn ngụt, sắp động thủ đến nơi.
Khác với đám đông đang nín thở chờ kịch hay “một chọi một”, ánh mắt Tần Thanh lại bị hút về chiếc lồng đặt bên cạnh.
Trong đó là một chú Border Collie đen trắng, trông chừng nửa tuổi, lông còn mềm mượt, dáng dấp vẫn mang nét bụ bẫm của chó con. Hoàn toàn trúng gu thẩm mỹ của cô.
Nhìn vào bảng thông tin của nó, cột trí tuệ hiển thị điểm số là 45, còn cao hơn cả chỉ số trí tuệ của một số người.
Thật sự có con chó thông minh như vậy sao?
Nhưng chỉ số sức khỏe, tâm trạng đều ổn, chẳng hề giống như lời ông khách nói là bị bệnh.
Thật tình, cái bảng này lúc cần thì im thin thít, lúc không quan trọng thì lại nhảy ra.
Không có cái bảng này, cô vẫn có thể chọn chó như thường!
Một người trong đám đông thấy cô đang ngắm chó, còn hùa theo nói: “Con này chắc có bệnh, chó con mà chẳng hoạt bát chút nào."
Tần Thanh ngồi xổm bên cạnh lồng, đưa tay về phía chú chó nhỏ: "Nhóc con, có muốn đi với chị không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


