Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TA DỰA VÀO BÁN CƠM HỘP MÀ NỔI TIẾNG TOÀN CẦU Chương 8: Hạt Dẻ Nấu Thịt, Kiếm Lời Hơn 1700 Tệ【bắt Đầu Nổi Tiếng】

Cài Đặt

Chương 8: Hạt Dẻ Nấu Thịt, Kiếm Lời Hơn 1700 Tệ【bắt Đầu Nổi Tiếng】

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Tô Nghiêu cứ tưởng buổi tối làm thêm hai mươi suất, tổng cộng sáu mươi hộp cơm, thế nào cũng đủ bán. Dù gì đây mới chỉ là ngày thứ hai sau khai trương.

Nhưng thực tế cho thấy — cô đã đánh giá quá thấp lòng đam mê và sức theo đuổi mỹ thực của người hiện đại.

Vừa tới giờ cơm chiều, tiệm cơm hộp nhỏ bé lại lần nữa xuất hiện cảnh xếp hàng rồng rắn.

Những người xếp hàng đều mặc đồng phục giống hệt Khang Quân và Tiểu Mao, ngực áo in rõ ba chữ “Lợi Tới Nhạc”. Rõ ràng, đa phần khách hôm nay đều đến từ cùng một nhà xưởng.

Có mấy bạn nhân viên trẻ tính tình hoạt bát, còn chủ động bắt chuyện với Tô Nghiêu:

“Chủ tiệm ơi, quản lý tụi tôi khen cơm nhà cô không tiếc lời luôn, nói tay nghề của cô sánh ngang đầu bếp khách sạn lớn. Vậy tôi phải đích thân thử thử món của đầu bếp này mới được! Mà lỡ ăn không ngon, tôi đòi lại tiền đó nha!”

Tô Nghiêu bật cười:

“Quản lý của mấy bạn còn khiêm tốn đấy, thật ra tay nghề của tôi là vượt cả đầu bếp khách sạn lớn rồi. Không tin à? Không thì sao dám bán một hộp cơm tới mười tám tệ chứ?”

Lời nói nghe có vẻ ngạo mạn, khiến không ít người bán tín bán nghi. Có người vốn định mua mang đi, giờ đổi ý ngồi lại bàn mở cơm ăn thử tại chỗ.

Một số người xung quanh cũng tò mò tới gần. Vừa mở nắp hộp, lập tức vang lên tiếng xuýt xoa kinh ngạc.

Hạt dẻ kho thịt, hạt dẻ xào cải ngồng, và canh bí đao.

Món hạt dẻ kho thịt, từng miếng thịt ba chỉ ánh sắc đỏ bóng bẩy, nhìn đã thấy ngon.

Còn món hạt dẻ xào cải ngồng, khá nhiều người lần đầu tiên thấy kiểu kết hợp này.

“Lần đầu tiên thấy ai dùng hạt dẻ xào rau luôn đó. Không biết có ăn nổi không…”

Tô Nghiêu đứng sau quầy cười giải thích:

“Món này là đặc sản vùng Tây Tương, vị thiên về ngọt nhẹ. Ai chưa thử thì nên ăn thử một lần.”

Cũng có người sành ăn, thì thầm với đồng nghiệp:

“Nhìn hạt dẻ kìa, to đều, chắc cũng gần mười tệ một ký ngoài thị trường. Chủ tiệm này đúng là chịu chơi thật.”

Nghe thế, mấy người còn do dự lập tức không chần chừ nữa, mạnh dạn gọi ngay một phần cơm.

Hạt dẻ kho thịt vừa ngon mắt, vừa thơm nức mũi.

Thịt ba chỉ kho chung với hạt dẻ, mềm mà không nhũn, ngậy mà không ngán. Vị ngọt thanh đặc trưng của hạt dẻ hoà quyện với vị mặn béo của thịt, tạo ra sự kết hợp tuyệt vời.

Quan trọng là hạt dẻ cực kỳ tươi, dù hầm lâu cũng vẫn mềm mịn, thơm bùi, ăn vào là nhớ mãi.

Còn món hạt dẻ xào cải ngồng, sắc vàng và xanh lẫn nhau, nhìn thôi đã thấy rộn ràng trong lòng.

Hạt dẻ bùi bùi, cải ngồng xanh mướt thanh dịu, kết hợp lại tạo nên một hương vị rất riêng, vừa giản dị vừa mới mẻ.

Hai món chính ăn đã ngon, mà ăn nhiều hạt dẻ khó tránh khỏi hơi khô miệng. Lúc này uống thêm một chén canh bí đaothanh mát giải ngấy, cảm giác như lỗ chân lông toàn thân đều được mở ra.

Khang Quân, khách quen của tiệm, vừa ăn vừa cảm động đến suýt rơi nước mắt.

Anh nói với đồng nghiệp:

“Món này đúng vị quê tôi luôn đó. Năm năm rồi tôi chưa về quê, cũng năm năm rồi chưa được ăn lại món hạt dẻ này. Mà nay lại được ăn ngay trong cơm hộp của Tiểu Tô, thiệt sự quá đáng giá!”

Đồng nghiệp không xúc động như anh, nhưng cũng hết lời khen ngợi:

“Chủ tiệm Tiểu Tô đúng là chịu bỏ nguyên liệu thiệt đó. Hạt dẻ không mềm nhũn như ngoài chợ, mà ngọt thơm, hương vị rất đặc biệt.”

Khang Quân ăn sạch một hộp cơm xong, thở ra một hơi đầy mãn nguyện.

“Thỏa mãn quá trời luôn!”

Giữa lúc bận rộn công việc mà còn được ăn một bữa ngon thế này, đúng là hạnh phúc chẳng cần tìm đâu xa.

Nghe nói Khang Quân từng chuyển trước cả tháng tiền cơm cho tiệm, mấy người liền nhao nhao:

“Tôi cũng muốn chuyển trước một tuần!”

Cũng có người tự nhận “rành đời”, bĩu môi:

“Thôi đi, kịch bản mấy tiệm mới mở đều như vậy đó. Ban đầu thì đầu bếp ngon, nguyên liệu xịn, qua một tháng là hương vị tụt xuống liền.”

Khang Quân theo bản năng muốn bênh vực Tiểu Tô:

“Tôi thấy chủ tiệm này ánh mắt rất có tâm, chắc không phải kiểu ăn xổi đâu.”

“Bụng dạ con người, cách một lớp da, làm sao anh biết cô ta thật lòng hay không?” — Người kia phản pháo lại.

Đối mặt với kiểu lý sự cùn này, Khang Quân đành im lặng, nhưng trong lòng âm thầm quyết định:

Tuần sau nhất định phải năn nỉ được chuyển lại theo tháng!

Người trước đó hô hào muốn chuyển tiền cơm, sau khi nghe mấy lời bàn tán thì có người rút lui, nhưng cũng có người vẫn kiên quyết – trong đó có Lưu Tiểu Mỹ và vài cô gái trẻ khác.

Bữa bún thịt hôm qua đã hoàn toàn chinh phục Lưu Tiểu Mỹ, thậm chí còn chữa luôn tật kén thịt mỡ của cô. Bữa trưa nay hạt dẻ kho thịt lại tiếp tục làm cô hài lòng.

“Tôi cũng muốn chuyển một tuần luôn!”

Ngoại trừ Khang Quân, tất cả những người ngỏ ý chuyển tiền cơm dài hạn đều bị Tô Nghiêu từ chối khéo, ngại nhận quá sớm. Cô chỉ đành in mấy tờ “phiếu cơm” đơn giản để thay cho biên lai.

Chỉ tính riêng buổi trưa, đã có sáu người đặt trước một tuần cơm hộp — tính ra là 1512 tệ rồi.

Cửa tiệm nhỏ đông nghẹt, ban đầu toàn là công nhân bên Lợi Tới Nhạc, sau thì có cả người qua đường tò mò ghé vào.

Vào rồi thì ngửi thấy mùi thơm, thấy khách trong tiệm ăn đến mặt mày rạng rỡ, ai nấy đều bị cảnh tượng ấy hấp dẫn. Rồi đến khi ra khỏi cửa, tay ai cũng cầm theo một hộp cơm.

Sáu mươi phần cơm hộp bán cực nhanh. Từ vị khách đầu tiên bước vào đến khi phần cơm cuối cùng bị lấy đi — chưa đầy hai mươi phút.

Mấy quản lý phân xưởng bên Lợi Tới Nhạc đến trễ đều không kịp, chạy vội vào mà mặt mũi đầy tiếc nuối.

“Chủ tiệm ơi, sao lại hết nhanh vậy được!”

“Đúng rồi đó, đừng nhát tay thế chứ! Cơm nhà cô ngon vậy, sợ gì không bán được? Làm nhiều thêm chút đi!”

Tô Nghiêu ngại ngùng gãi đầu, cười nói:

“Hôm nay mới là ngày thứ hai khai trương, tôi cũng không ngờ đông vậy. Mai tôi nhất định làm nhiều hơn!”

Chờ khách về hết, Tô Nghiêu mới bắt đầu ngồi xuống tính sổ sách. Bà nội thì nhón chân đứng bên cạnh nhìn chăm chú.

Khi thấy con số cuối cùng hiện ra, bà nội đỏ bừng cả mặt vì kích động.

Không dám tin, bà dụi dụi mắt, nghi ngờ mắt mình lão rồi nhìn lầm:

“Hôm nay lời tới 1734 tệ! Có… có nhầm không đó?!”

Một ngày lời hơn một ngàn tệ!

Cả đời bà chưa từng dám nghĩ tới chuyện này.

Tô Nghiêu nhìn vẻ mặt vui mừng của bà nội, cũng bật cười:

“Thực ra trong 1.7 ngàn đó có 1.4 là tiền đặt trước, bán cơm lời được hơn 400 thôi. Mà hôm nay đông khách như vậy, cũng nhờ cữu gia gửi hạt dẻ đó. Hạt dẻ tươi ngon làm món ăn ra thơm lắm luôn.”

Bà nội ưỡn ngực đầy kiêu hãnh:

“Chứ sao! Không xem là ai trồng hạt dẻ chắc?”

Lúc tổ tôn hai người còn đang phấn khởi vì cơm hộp bán chạy, thì cách đó không xa, quán mì thịt bò lại đang rơi vào cảnh đìu hiu.

Chủ quán Vương Tài Hữu thắt tạp dề ngồi lặng thinh bên bàn trống, hút thuốc liên tục, nhìn tiệm mới tân trang sáng choang mà chẳng có lấy một bóng khách, ruột gan cứ như xoắn lại.

Lúc đầu ông nghĩ: mở quán ở khu công nghiệp, kiểu gì cũng hốt bạc.

Ai dè mấy công nhân ở đây toàn thích về nhà ăn cơm, chẳng mấy ai chịu ăn ngoài.

Khai trương nửa tháng, kiếm chưa đủ tiền nhập nguyên liệu, tính thêm điện nước và tiền thuê mặt bằng, mỗi tháng coi như lỗ mất năm sáu ngàn.

Ông từng hỏi khách: “Lần sau còn ghé không?”

Khách cười trừ, nói khéo:

“Cũng… không hợp khẩu vị lắm.”

Càng nghĩ càng buồn.

Ở nhà nấu cơm thì ai cũng khen, mà mở quán bán thì lại không ra gì.

Đang chán nản, thì thấy con trai mình – Vương Thành Long – tay xách hộp cơm từ ngoài bước vào.

Vương Tài Hữu giận dữ, vọt tới đá con một cú:

“Thằng ranh này! Nhà mình bán mì thịt bò mà mày lại đi ăn cơm hộp tiệm khác! Mày thấy ba mày kiếm tiền dễ quá hả?!”

Vương Thành Long nhanh nhẹn tránh cú đá, giơ hộp cơm ra như bảo vật:

“Ba nghe con giải thích đã! Con làm vậy là vì muốn tốt cho tiệm mình!”

Vương Tài Hữu hừ lạnh:

“Biện đi, mày cứ biện nữa đi!”

“Con nói thật đó! Nghe đồn tiệm cơm hộp Tiểu Tô kia là con gái của ông chủ cũ, người vừa mất vì tai nạn. Giờ con gái đứng ra làm lại, tay nghề cực đỉnh, mới khai trương ngày thứ hai mà đông nghẹt người. Con chỉ muốn đến xem thử xem sao, biết đâu học được gì về cho ba.”

Nghe đến đây, Vương Tài Hữu cũng động lòng.

Ông hút mạnh một hơi thuốc, ném tàn thuốc xuống đất, dẫm tắt, lạnh giọng:

“Được, tao đi coi thử. Mà nếu mày lừa tao… thì xác định no đòn.”

Năm phút sau.

Vương Tài Hữu lảo đảo bước vào lại tiệm, mặt vẫn còn hoảng hốt.

Vừa vô tới, ông đã giật luôn đôi đũa trong tay con trai, gắp một miếng thịt ba chỉ, rồi một miếng hạt dẻ.

Người trong nghề, nhìn một miếng biết mười phần.

Chỉ cần nếm qua vài miếng, ông đã biết — người nấu là cao thủ thật sự.

Nguyên liệu chọn lọc kỹ càng, nêm nếm vừa vặn, kỹ thuật xào nấu điêu luyện.

Lửa nấu, gia vị, độ chín… đều đạt tới mức khó tin.

Không trách được tiệm người ta đông đến vậy.

Đầu tiên là thấy thẹn — ông vốn học đầu bếp bài bản, từng tốt nghiệp trường nấu ăn, mà lại thua một cô gái vừa mới ra trường!

Trước kia thầy từng bảo: “Nấu ăn là chuyện phải có thiên phú.”

Ông không tin. Giờ thì tin rồi.

Đúng là có người sinh ra để làm bếp.

Nhìn lại tiệm mì của mình – sạch sẽ mà trống trơn – trong lòng Vương Tài Hữu thấy không cam tâm.

Chợt nảy ra một ý, ông quay sang nhìn thằng con cao to vạm vỡ, ánh mắt sáng rực lên.

Vương Tài Hữu bất ngờ tóm lấy Vương Thành Long đang mải ăn, ánh mắt lấp lánh như lên kế hoạch lớn:

“Con trai à, ba giới thiệu bạn gái cho con nha?”

Câu nói làm Vương Thành Long ngẩn người. Vừa nãy còn nói chuyện tiệm cơm, sao giờ lại lôi cả chuyện cưới vợ ra?

Vương Tài Hữu nói từng chữ rõ ràng:

“Chính là cô chủ tiệm cơm hộp Tiểu Tô kia, con thấy sao?”

Vương Thành Long:

“?? Ba… con mới có 22 tuổi mà!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc