Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Sáng hôm sau, Vương Thành Long một bụng đầy suy nghĩ, đầu óc vẫn còn văng vẳng mấy lời giáo huấn tối hôm trước của ba mình: nào là bí kíp cưa gái, nào là viễn cảnh nếu theo đuổi được Tiểu Tô thì tiệm cơm nhà họ chắc chắn sẽ “lật mình đổi vận”… Tất cả đều quay vòng trong đầu anh trên đường đến chợ.
“Bước đầu tiên là phải tạo tình huống tiếp cận, tuyệt đối không được lỗ mãng xin số điện thoại hay WeChat. Tốt nhất là ra tay đúng lúc, giúp đỡ gì đó, con gái ai mà cưỡng lại được đàn ông ấm áp chứ!” — đó là những lời mà Vương Tài Hữu, ba anh, đã nghiêm túc dặn dò.
“Tiệm cơm Tiểu Tô chỉ có hai bà cháu lo liệu. Mỗi lần đi chợ về, chắc chắn tay xách nách mang không ít đồ. Lúc này con mà xuất hiện đúng lúc, chủ động giúp một tay thì chuyện sẽ thành.”
Đầy lòng khí thế, Vương Thành Long phóng thẳng đến cổng chợ — rồi lập tức trợn tròn mắt.
Sao ba anh không nói chợ này có tới… bốn cái cổng?!
Không còn cách nào, anh đành gọi cho ba, nhưng lại không liên lạc được. Cuối cùng chỉ còn nước đứng canh từng giao lộ, mỗi chỗ nửa tiếng — vẫn chẳng thấy bóng dáng Tiểu Tô đâu.
Đúng lúc ấy, điện thoại vang lên, đầu dây bên kia là Vương Tài Hữu đầy phấn khởi:
【Con ơi, ba mới đi ngang thấy bảng hiệu tiệm cơm Tiểu Tô bị rơi, hai bà cháu đang loay hoay gắn lại đó. Đây là cơ hội để con thể hiện khí khái đàn ông rồi!】
Vương Thành Long vội vã quay về.
Đến nơi thì vừa hay bắt gặp Tiểu Tô đang leo lên thang, chuẩn bị treo lại bảng hiệu.
Anh hít sâu mấy hơi lấy lại nhịp thở, chỉnh lại dáng đứng, nhét tay vào túi, cố ra vẻ tự nhiên mà đi qua. Đến gần, anh cố tình chậm bước, giả vờ lơ đãng liếc về phía hai bà cháu.
Bà nội đang giữ thang cho Tô Nghiêu, ánh mắt đầy lo lắng:
“Nghiêu Nghiêu, con cẩn thận, đừng có mà ngã đó.”
Đêm qua gió lớn, bảng hiệu vốn đã lỏng, lại bị thổi bay luôn. Năm chữ “Tiểu Tô cơm hộp” được làm bằng sắt, nặng không nhẹ, Tô Nghiêu đứng trên thang vừa đỡ vừa gắn lại, rõ ràng rất chật vật.
Đúng lúc ấy, Vương Thành Long bước tới, giọng hơi run mà vẫn cứng rắn:
“Bà ơi, để con giúp một tay nhé?”
Cậu trai kia hình như khá nhút nhát, bị Tô Nghiêu nhìn một cái mà tai đỏ bừng.
Vương Thành Long thì đang run muốn chết.
Hôm qua tới mua cơm hộp, Tô Nghiêu mang khẩu trang, chỉ lộ đôi mắt đen long lanh — nhưng anh đâu có để ý, lúc đó toàn tâm toàn ý lo… hộp cơm.
Hôm nay mới được nhìn kỹ, mới biết — Tiểu Tô là một mỹ nhân!
Đôi mắt đen sáng, sống mũi cao, gương mặt thon dài hình trứng ngỗng, đẹp hơn cả hoa khôi hồi cấp ba của anh.
Được người đẹp nhìn chằm chằm, bảo sao không run?
May nhờ có người giúp, Tô Nghiêu cũng không cố gắng nữa, lau mồ hôi rồi xuống thang.
So với Tô Nghiêu leo trèo có phần vụng về, động tác của Vương Thành Long rõ ràng thuần thục hơn hẳn.
Thấy cũng sắp đến giờ cơm, Tô Nghiêu nhờ bà nội giữ thang, còn mình thì vào bếp chuẩn bị đồ ăn.
Nửa tiếng sau, bảng hiệu được treo lại ngay ngắn. Vương Thành Long rửa tay xong, định đứng chờ ngoài bếp để nói vài câu cảm ơn, ai ngờ vừa nhìn vào đã bị cảnh tượng trước mắt hút hồn.
Trong bếp, Tô Nghiêu đang xoay người giữa hai bếp lửa, tay thoăn thoắt đảo chảo, động tác thành thạo như múa. Mùi thơm quyện ra, khiến cả không gian như thơm lừng.
Cô không cao, tầm khoảng mét sáu, tay nhỏ nhắn, nhưng khi cầm vá đảo chảo thì lại có khí chất rất đặc biệt — vừa mềm mại vừa mạnh mẽ.
Vương Thành Long đọc sách không nhiều, chẳng nghĩ ra được từ hoa mỹ nào, chỉ cảm thấy: cô ấy xào rau khác hẳn ba mình.
Ba anh là đầu bếp, anh cũng từng nhiều lần xem ba nấu ăn. So với ba, Tô Nghiêu làm bếp có vẻ gì đó… đúng hơn, chuẩn hơn, tự nhiên hơn.
Bà nội vừa đi lấy đồ về, thấy Vương Thành Long đứng ngay cửa bếp đơ người ra như tượng, liếc theo ánh mắt anh là biết đang nhìn cái gì.
Bà vỗ vai trêu:
“Chà, trai trẻ, đang ngắm gì đó hả?”
Vương Thành Long bị bắt quả tang, mặt đỏ như cà chua, nói lắp:
“Không… không có gì đâu ạ.”
Bà nội ngó anh từ trên xuống dưới một lượt.
Cậu này cao ráo, hơi gầy, mặt mũi không đến nỗi, nhìn cũng thật thà. Nếu chỉ xét về ngoại hình thì còn kém cháu gái bà một chút.
Nhưng mà người hiền lành, chân chất, lại còn biết giúp đỡ.
Nghĩ tới cảnh cháu gái suốt ngày đầu tắt mặt tối chỉ có bà làm bạn, bà nội bỗng thấy chạnh lòng — mình cũng không thể ở mãi với con bé được…
Tô nãi nãi nghĩ thầm, nếu Nghiêu Nghiêu có thể sớm tìm được bạn trai, tranh thủ lúc bà còn khỏe, biết đâu còn kịp bồng cháu chắt.
Nghĩ đến đây, bà chủ động đề nghị:
“Nghiêu Nghiêu, cậu Tiểu Vương vừa rồi giúp mình treo lại bảng hiệu, cũng mất không ít công sức đó. Phải cảm ơn người ta đàng hoàng chứ.”
“Cũng nên.” – Tô Nghiêu nhìn đồng hồ, thấy cũng sắp 11 giờ, đồ ăn trong nồi đã gần xong, liền nói luôn:
“Tiểu Vương, trưa nay ăn cơm chung với chúng tôi luôn đi.”
Vương Thành Long trong lòng thật sự muốn gật đầu cái rụp. Tay nghề của Tô Nghiêu tốt quá, vừa nãy đứng ngoài bếp thôi mà đã bị mùi thơm hành hạ không chịu nổi.
Nhưng nghĩ đến lời ba dặn: “Con trai phải giữ thể diện, không được quá dễ dãi”, anh đành ráng giữ bình tĩnh, đáp với vẻ khiêm tốn:
“Thật ra chỉ là giúp chút việc nhỏ thôi mà, không đáng gì đâu.”
Tô nãi nãi kéo tay áo anh, không cho đi:
“Con thấy là việc nhỏ, nhưng với bà cháu bà lại là ân tình lớn đó. Không được đâu, trưa nay phải ở lại ăn cơm với bà cháu bà. Tay nghề cháu gái bà không đùa được đâu, ăn thử là biết liền!”
Tô Nghiêu cũng nhìn ra anh chàng này đang do dự, liền cười tủm tỉm nói thêm:
“Trưa nay có làm thơm chảo cá, đậu hũ sốt vàng bạc, với canh rong biển nha.”
Ngày đầu khai trương, trưa đó còn rảnh để nấu riêng phần ăn cho bà cháu. Nhưng từ hôm qua tới nay, khách tới càng lúc càng đông, Tô Nghiêu cũng lười nấu riêng, cứ ăn chung luôn món trong thực đơn cơm hộp.
Vừa nghe đến món cá, cổ họng Vương Thành Long lập tức nuốt ực một cái, yết hầu di chuyển rõ mồn một:
“Vậy… em không khách khí nữa!”
Làm thơm chảo cá là món cay chuẩn Tứ Xuyên.
Cá được chiên vàng đều, sau đó nấu cùng nước lèo làm từ sa tế, có thêm rau xanh, măng tây, đậu phụ ky… Khi nước sôi ùng ục, rắc thêm hành lá, ớt khô, hoa tiêu — mùi thơm nức mũi, nóng hổi cay nồng, chỉ cần nhìn là đã muốn ăn ngay.
Ớt và hoa tiêu phủ kín mặt cá, sắc đỏ rực lửa, mùi cay nồng hăng hắc lan khắp phòng. Với người mê đồ cay, chỉ một ánh nhìn cũng đủ nuốt nước miếng.
Vương Thành Long không rời mắt khỏi bàn ăn, ánh mắt long lanh như cún con khiến Tô Nghiêu bật cười.
“Ăn đi.”
Lúc này, anh mới bắt đầu gắp.
Da cá chiên qua giòn rụm, bên trong thịt vẫn mềm ngọt, hoàn toàn khác cá kho hay cá nấu thông thường.
Mới đầu ăn thấy không cay mấy, nhưng ăn vài miếng là vị cay bắt đầu xông lên — tê, cay, rát, nhưng… ngon đến không dừng được.
Rau xanh thả vào sau nên vẫn giữ độ giòn, vừa đủ để làm dịu vị cay của cá.
Tô nãi nãi nhìn anh chàng ăn như bị bỏ đói cả ngày, vui đến nheo cả mắt. Ăn ngon như vậy, chứng tỏ cơ thể khỏe mạnh, người cũng tử tế.
“Tiểu Vương nè, con quê ở đâu vậy?”
Vương Thành Long đầu óc lúc này toàn là chảo cá, trả lời theo bản năng:
“Tứ Xuyên.”
Ồ, cùng tỉnh, cũng ổn.
“Tốt nghiệp đại học chưa?”
“Thành tích không tốt, không đậu đại học. Học xong cấp ba là đi làm luôn rồi. Chị ơi, món này hơi cay, nước ở đâu vậy?” — miệng rát đỏ, nhưng đũa thì không ngừng.
Thịt cá quá ngon, cay tê đã miệng, khiến người ta ăn hoài không chán.
Tô nãi nãi nghe xong thì trong lòng có phần không hài lòng. Cháu gái bà học chính quy đàng hoàng, tốt nghiệp đại học, tìm bạn trai ít nhất cũng phải môn đăng hộ đối chứ.
Bà cau mày, cũng không hỏi thêm.
Lại là Tô Nghiêu bất ngờ lên tiếng:
“Tiểu Vương, từ lúc tốt nghiệp tới giờ cậu làm ở đâu vậy?”
Câu hỏi này khiến Vương Thành Long giật mình. Anh vừa mê ăn, vừa quên mất mình đang… giấu thân phận.
Không thể nói là đang làm ở tiệm cơm nhà ba — đối thủ cạnh tranh của Tiểu Tô.
Anh ậm ừ trả lời:
“Em… làm phụ ở một tiệm cơm.”
Nghe thế, mắt Tô Nghiêu sáng lên:
“Cậu làm ở tiệm cơm? Một tháng được bao nhiêu?”
Tô nãi nãi càng nghe càng thấy không đúng, sao con bé nhà mình hỏi còn kỹ hơn bà?
Bà tính mở miệng ngăn lại, nhưng Vương Thành Long đã trả lời:
“Em được… 2500 tệ.”
Lương thấp đến đáng thương.
Thực ra ba anh không tệ, nhưng quán ế quá nên chỉ cho anh vậy mỗi tháng.
Tô Nghiêu mỉm cười:
“Nếu vậy, cậu sang đây học nghề với chị đi. Chị trả 3000 một tháng, bao ăn, dạy nấu ăn miễn phí.”
…
Nửa tiếng sau, Vương Thành Long ngồi đờ người trong tiệm cơm nhà mình, như bị rút hết hồn.
Vương Tài Hữu ban đầu còn định hỏi chuyện theo đuổi Tiểu Tô tiến triển ra sao, thấy vẻ mặt con trai ngẩn ngơ thì đoán chắc là… hỏng rồi.
Ông vỗ vai con, giọng đầy cảm thông:
“Con trai à, theo đuổi con gái là vậy đó. Không ai đổ ngay trong ngày đầu đâu. Bằng không năm đó ba đâu mất ba năm mới cua được mẹ con. Đừng nản, theo đuổi là phải kiên trì, nước chảy đá mòn!”
Vương Thành Long do dự một chút, lí nhí nói:
“Ba… con nghĩ ra cách giúp tiệm mình đông khách hơn rồi.”
“Cách gì?”
“Con muốn tới tiệm Tiểu Tô học nghề. Học được tay nghề của Tô tỷ, quán mình kiểu gì cũng khá lên!”
Vương Tài Hữu: “…”
Ông chỉ tính gả con trai đi, sao giờ lại thành… bán con đi học việc?!?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)