Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Tiễn Tiểu Trương về xong, Tiểu Tô cùng bà nội nhanh tay đóng gói chỗ cơm hộp còn lại cho gọn. Một lát sau, dì Trịnh và Phì thẩm lại lộc cộc bước tới.
Nghe nói hôm nay có bún thịt với cá hương kho cà tím, hai người cười tươi rói như bắt được vàng.
“Bún thịt hả? Trời đất, bao nhiêu năm rồi chưa được ăn. Nghĩ lại cũng thấy thèm thiệt luôn đó.”
Bình thường tiết kiệm từng đồng, nay được dịp “ăn sang” một bữa, hai người mừng như trúng số. Sáng, trưa, chiều đều ghé tiệm của Tiểu Tô mua cơm hộp, nhìn cái đà này thì bữa tối chắc cũng không thoát.
Phì thẩm vừa đi khuất, Khang Quân đã hớn hở bước vào.
Thấy bàn trên quầy chất đầy hộp cơm, anh ta cười như vừa vớ được báu vật.
“Ha ha, chỉ cần nhìn cái cảnh hộp cơm chất đầy thế này thôi cũng đủ no mắt rồi!”
Nghe Tô Nghiêu bảo bữa trưa hôm nay không trùng với hôm qua, Khang Quân lập tức hỏi liền:
“Vậy sau này trong tiệm ngày nào cũng đổi món hết luôn hả?”
Tô Nghiêu nghĩ đến hơn tám trăm món ăn mình còn giấu, nhưng vẫn thực tế mà nói:
“Sẽ cố gắng đổi món mỗi ngày. Nhưng nấu lâu dài, chắc chắn sẽ có vài món lặp lại.”
“Chủ tiệm, tôi quyết định rồi! Năm nay tôi chỉ ăn cơm hộp nhà cô thôi! Giờ tôi chuyển luôn tiền cả tháng nè!” – Khang Quân phấn khởi, vừa nói dứt câu đã chuyển ngay 1080 tệ, nhanh đến mức Tô Nghiêu còn chưa kịp phản ứng.
Thấy thông báo Alipay nhảy lên, Tô Nghiêu vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.
“Không sợ lỡ có bữa nào tôi nấu dở, cậu không nuốt nổi à?”
Khang Quân gật gù như chuyện đương nhiên:
“Chủ tiệm Tô, cô đánh giá thấp tay nghề mình quá rồi đó. Với tay nghề của cô, đến xào một dĩa rau dại chắc cũng thơm lừng hương sắc, sao mà không ăn nổi được?”
Nhưng Tô Nghiêu vẫn nhất quyết không nhận tiền. Cô mượn điện thoại của bà nội, chuyển khoản trả lại.
Khang Quân không chịu, lại chuyển lại lần nữa.
Hai người cứ vậy qua lại ba lần, cuối cùng Tô Nghiêu hết chịu nổi.
“Vậy thì mỗi tuần trả một lần. Nếu cậu cứ khăng khăng trả theo tháng thì tôi nghỉ bán luôn.”
Khang Quân trố mắt. Thế gian này thật có người đưa tận tay tiền mà còn không chịu lấy?
Nhưng ánh mắt của Tô Nghiêu kiên định lạ thường – đen tuyền, sáng rõ, không lùi một bước – cuối cùng anh ta cũng đành đầu hàng trước sức hấp dẫn của cơm hộp nhà Tiểu Tô.
“Rồi rồi, một tuần thì một tuần.”
Alipay: Bạn đã nhận được 252 tệ.
Tô Nghiêu lấy một tờ giấy, vẽ bảy vòng tròn nhỏ thành “phiếu ăn”, sau này Khang Quân chỉ cần cầm tờ giấy đó tới là được.
Mang cơm hộp về văn phòng, Khang Quân lập tức trở thành tâm điểm.
Đồng nghiệp Lưu Tiểu Mỹ liếc qua, nhướng mày trêu:
“Bộ đi làm rảnh lắm hả? Lén lút chuồn đi mua cơm?”
Khang Quân chẳng những không thấy ngại, còn mặt mày hớn hở:
“Biết gì không? Tôi đây là người có tầm nhìn xa!”
Ba đồng nghiệp còn lại thấy điệu bộ đắc ý của anh ta thì biết ngay là ghé tiệm cơm kia rồi.
Cả ba đồng loạt chỉ vào anh ta, lắc đầu:
“Không có tình nghĩa!”
Khang Quân nghĩ bụng: tình nghĩa có ăn được không? Không ăn được thì sao sánh được với cơm hộp của Tiểu Tô chứ!
Chờ mãi mới tới giờ tan làm, ba đồng nghiệp kia lao khỏi văn phòng như bắn tên.
Tốc độ nhanh đến mức nổi bật giữa đám người còn đang rề rà thu dọn.
Lưu Tiểu Mỹ phì cười:
“Đúng là ba con ma đói đội lốt dân văn phòng.”
Miệng cô vốn khá kén, cơm hộp thường ngán, mấy tiệm nhỏ quanh đây lại không hợp khẩu vị. Dạo gần đây toàn phải tự nấu ăn, nhưng tay nghề lại có hạn, thành ra càng ngày càng thấy chán ăn.
Lúc này đây, cô tò mò không chịu được, muốn biết Khang Quân vừa đi mua cái gì mà thơm nức cả phòng.
Chỉ ngửi thôi mà đã thấy bụng cồn cào, như tro tàn lại cháy.
Hộp cơm chỉ có hai món, vậy mà vừa nhìn đã thấy thèm thuồng.
Cô nhịn không nổi hỏi:
“Anh mua ở đâu vậy? Món gì mà thơm dữ thần vậy?”
Khang Quân vừa nhét một miếng bún thịt vào miệng, căn bản không buồn trả lời.
Thịt ba chỉ béo mà không ngấy, vừa cắn vào đã tan, lớp bún bên ngoài thấm đầy nước sốt, mềm mượt thơm lừng, hương vị hòa quyện cực kỳ quyến rũ.
Mỗi miếng là một lần thỏa mãn.
Thấy anh ta ăn đến mê mẩn như vậy, Lưu Tiểu Mỹ càng thêm tò mò:
“Được rồi đó, nói cho tôi biết đi mà~”
Con gái đẹp làm nũng và đồ ăn ngon, đều là thứ khó mà cưỡng lại.
Khang Quân từng ăn chung cơm với cô vài lần, biết cô kén ăn lắm.
“Bún thịt đó, làm bằng thịt ba chỉ á.”
“A? Thịt ba chỉ hả.” — Lưu Tiểu Mỹ vừa nghe xong liền nhăn mặt rõ ghét bỏ.
Từ nhỏ cô đã kén ăn, đặc biệt không chịu được mùi vị của thịt mỡ. Hễ cắn trúng một tí là cổ họng lại cứ như muốn nôn. Bây giờ nghe món bún thịt thơm nức kia lại làm từ thịt ba chỉ, cô lập tức mất hứng.
Nhưng mà... món ăn kèm bên cạnh nhìn cũng ngon quá chừng.
Biết được đó là cà tím, Lưu Tiểu Mỹ nghiến răng quyết định: dù không ăn thịt, mình cũng phải đến tiệm cơm hộp của Tiểu Tô thử một lần cho biết!
Vừa đến nơi, cô mới phát hiện tiệm đông nghẹt. Người ra người vào tấp nập, khách đủ mọi lứa tuổi, kiểu dáng khác nhau – nhưng biểu cảm lúc ăn cơm thì giống y chang: ai nấy cũng ánh mắt long lanh, gương mặt thỏa mãn như đang ăn sơn hào hải vị.
Lưu Tiểu Mỹ lần đầu tiên biết, ngay gần công ty mình lại có một tiệm cơm hộp đông khách như thế.
Xem ra bình thường cô đúng là quá ít khi ra ngoài. Chứ không thì, một nơi bán đồ ăn ngon thế này, sao làm một năm trời rồi mới phát hiện được?
Cô háo hức mua một phần. Mười tám tệ – hơi mắc một chút, nhưng nếu ngon thì hoàn toàn xứng đáng.
Chờ mãi mới có chỗ ngồi, cô mở hộp ra cái rụp, vội vàng gắp một miếng cà tím cho vào miệng.
Vị cay nồng vừa xộc lên, đã khiến cô muốn nuốt luôn cả đầu lưỡi.
Miếng cà tím mềm, mọng, hút đầy nước sốt mằn mặn cay cay, vừa vào miệng đã tan ra, lưu lại dư vị ngọt béo nơi đầu lưỡi. Vị ngon vượt xa sức tưởng tượng.
Cô ăn hết cả phần cà tím mà vẫn còn thấy thòm thèm.
Lúc này, mùi thơm từ phần bún thịt kế bên như tiểu yêu tinh dụ dỗ người ta phạm giới, từng đợt hương quyến rũ cứ quẩn quanh không buông tha cô.
Lưu Tiểu Mỹ vốn chỉ là một phàm nhân, sao chịu nổi dụ dỗ kiểu này. Do dự vài giây, cuối cùng cô cũng cắn răng vượt qua nỗi sợ thịt mỡ, gắp một miếng bún thịt cho vào miệng.
Thịt quyện hương gạo nếp và gia vị, thơm ngào ngạt, không hề tanh. Thịt nạc hấp chín mềm mà đậm đà, còn lớp mỡ – thứ cô luôn ghét – giờ lại mềm tan như nước, béo mà không ngấy, mịn màng như lớp kem mặn ngọt nơi đầu lưỡi.
Cô chỉ có thể cảm nhận được: miếng thịt vừa mềm vừa ngậy, không hề khô, ăn xong trong miệng chỉ còn lại dư vị thanh dịu nhẹ.
Nhưng rốt cuộc cô vẫn không thích thịt mỡ lắm, ăn một miếng là quá đủ. Sau đó, cô chuyển qua khoai tây ở dưới lớp bún thịt.
Không ngờ luôn — mềm, thơm, đậm vị. Lần đầu tiên cô cảm thấy khoai tây cũng có thể ngon đến vậy!
Tô Nghiêu vốn nghĩ hôm nay mình làm dư ra hai mươi phần, chắc gì đã bán hết trong giờ cao điểm. Ai ngờ, mới 12 giờ 40, toàn bộ cơm hộp đã sạch trơn.
Không ít khách lúc rời đi còn nhiệt tình nói:
“Chủ tiệm ơi, cơm hộp ở đây ngon thiệt đó! Mai tui lại tới!”
Khi Tô Nghiêu hỏi thăm xem sao họ biết tới tiệm, đa số đều trả lời:
“Thấy trợ lý Tiểu Mao của tổng giám đốc Canh đăng bài trong nhóm bạn, bảo hôm qua ăn cơm hộp ở tiệm cô, nên hôm nay tụi tui tới thử luôn.”
Tô Nghiêu sờ sờ cằm, nhướng mày cảm thán:
“Chia sẻ với bạn bè mà lợi hại vậy luôn á? Một bài đăng mà kéo tới bao nhiêu khách…”
Người nọ cười cười, nói:
“Giới bạn bè lợi hại hay không còn tùy xem ai đăng nữa. Tiểu Mao là ‘hot face’ trong xưởng bọn tôi đó, danh sách bạn bè toàn quản lý cấp cao trở lên.”
Tiểu Mao là trợ lý của tổng giám đốc, người trong danh bạ bạn bè cũng đều là các quản lý, không thiếu tiền, lại biết thưởng thức. Những người như vậy một khi có hứng thú với chuyện ăn uống, thì kiểu gì cũng muốn tìm mấy chỗ ngon, mà tiệm cơm hộp của Tiểu Tô tất nhiên lọt vào tầm ngắm.
Sau đó khách cứ lục tục kéo tới, khiến bà nội của Tô Nghiêu phải quay vào tiệm báo một con số.
“Nghiêu Nghiêu, nãy giờ ít cũng phải mười mấy người ăn xong rồi còn quay lại tìm. Tối nay mình phải nấu thêm đó, chắc chắn sẽ có nhiều người quay lại ăn.”
Tô Nghiêu trầm ngâm vài giây:
“Vậy làm thêm hai mươi phần đi.”
“Chị Triệu, có hàng chuyển phát nhanh của chị nè!”
Bà nội vừa đáp vừa bước ra, thấy cái túi to gấp đôi người mình thì đứng hình luôn.
“Ủa, ai gửi đồ vậy trời?”
“Ở Tứ Xuyên, tên người gửi là Triệu Hạ.”
Bà nội lập tức cười tít mắt, miệng toe toét tới nỗi không thấy cả mắt:
“Nghiêu Nghiêu ơi, cậu út gửi đồ ăn ngon cho con kìa!”
Bà nội có ba người anh, là con gái út nên từ nhỏ đã được cưng như trứng. Bây giờ hai người anh đã mất, chỉ còn cậu út – là anh út của bà – năm nay 78 tuổi nhưng còn khỏe mạnh lắm, vẫn đi làm đồng, lên núi hái rau như thường.
Túi hàng to đùng toàn là đặc sản quê nhà cậu gửi lên núi xuống đồng góp nhặt.
10 ký gạo nếp, 20 ký hạt dẻ, một túi nấm hương bọc đá lạnh, 10 đài sen, 40 ký củ sen tươi, cuối cùng là bốn quả bưởi to tổ chảng.
Gửi bao nhiêu đồ như vậy, không to sao được!
Bà nội vừa gỡ vừa cằn nhằn yêu:
“Ai da, ông ấy không biết răng tôi yếu rồi sao, lại toàn gửi mấy thứ cứng ngắc thế này!”
Nói là nói vậy, nhưng từ đuôi mắt đến khóe môi đều là ý cười không giấu được.
Được người nhớ tới, đúng là một chuyện rất đỗi hạnh phúc.
Gỡ hàng xong, bà nội liền gọi điện cho cậu út.
Cậu lớn tuổi, tai cũng không còn thính, bà phải nói to hết mức, còn cố gắng dùng giọng quê nhà mà nói:
“Ủa sao gửi nhiều củ sen quá vậy?”
Cậu út nghĩ mấy giây mới phản ứng lại được, rồi đáp:
“Hôm bữa không phải nói cổ họng đau, bị nóng trong người sao? Gửi ít củ sen lên cho nấu bột sen uống cho mát đó!”
Câu nói đơn giản mà đầy quan tâm khiến lòng bà nội ấm áp lạ thường.
Không ngờ ông anh út ở quê vẫn còn nhớ chuyện bà đau họng mùa đông năm ngoái. Mà đống củ sen kia, tám phần là do chính tay ông trồng, vừa thu hoạch xong đã đóng gói gửi liền.
Bà nội đỏ hoe mắt, lần này là vui quá mà rơi nước mắt.
Tô Nghiêu nhìn một màn cảm động ấy, trong lòng bỗng dâng lên một cơn xúc động mạnh mẽ — phải nấu một món gì đó, thật ngon, để đáp lại tấm lòng thương yêu này.
Cô xách gạo nếp và củ sen vào bếp.
Một lát sau, khi bà nội vừa dứt cuộc gọi dài lê thê với cậu út, Tô Nghiêu bưng một đĩa gạo nếp ngó sen nóng hổi ra bàn.
Ngó sen được hấp chín đến hồng hào, bên trong nhồi đầy gạo nếp dẻo thơm, bên ngoài phủ một lớp nước đường hoa quế óng ánh. Nhìn vừa như món tráng miệng, lại vừa như tác phẩm thủ công tinh xảo.
Tô Nghiêu đưa đũa cho bà nội:
“Nội ăn thử đi!”
Ngó sen mềm đến tan nơi đầu lưỡi, gạo nếp quyện với hương hoa quế, ngọt mà không gắt, thơm dịu dàng như tình thân trong những ngày gió lạnh.
Bà nội ăn xong, mặt đầy mãn nguyện:
“Ngọt quá chừng luôn!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
