Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TA DỰA VÀO BÁN CƠM HỘP MÀ NỔI TIẾNG TOÀN CẦU Chương 13: Đầu Cá Hấp Ớt Kiểu Hồ Nam

Cài Đặt

Chương 13: Đầu Cá Hấp Ớt Kiểu Hồ Nam

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Đoạn clip tiểu béo trèo tường chỉ vì ăn một hộp cơm đã khiến tiệm của Tô Nghiêu bất ngờ nổi tiếng. Hiệu ứng nó mang lại vượt xa tưởng tượng của cô và Vương Thành Long.

Ngay trong đêm đó, hai anh em tiểu béo vừa tan học đã bị mẹ đánh cho một trận tơi bời. Hai đứa khóc lóc, chạy vòng quanh nhà, tiếng kêu rên vang vọng sang cả dãy bên kia, đến quán cơm của Tô Nghiêu cũng nghe rõ mồn một.

Khóc xong, mệt rồi, hai anh em ôm nhau nằm dài ra sàn, vừa lau nước mũi vừa la lớn:

“Trường học cơm khó ăn quá! Con muốn ăn cơm hộp tiểu Tô tỷ làm!”

Nhưng quy định trường không cho mang cơm từ nhà, cũng không cho phụ huynh đưa cơm tới.

Vậy là hai đứa quyết tâm: từ tuần sau xin chuyển sang học ngoại trú, mỗi ngày trưa sẽ đi bộ về nhà ăn cơm. Một tiếng đi-về, miễn là được ăn món ngon, sao cũng chịu.

Bị năn nỉ quá mức, Phì thẩm đành gật đầu.

Lúc kể lại cho Tô Nghiêu nghe, bà không hề tức giận mà còn vui vẻ ra mặt.

“Hai thằng nhỏ này, bình thường bảo vận động thì làm biếng như mèo. Giờ vì hộp cơm của con, tình nguyện đi bộ nửa tiếng về nhà. Tính ra một ngày đi về hai lượt, coi như có vận động rồi đó!”

Ai nghe xong cũng cười. Tô nãi nãi còn đùa:

“Có khi sang năm gặp lại, không chừng thấy hai đứa thành soái ca cũng nên!”

Sáng hôm sau đi chợ mua nguyên liệu, Vương Thành Long nhìn sư phụ vẫn mua số lượng như cũ, không nhịn được hỏi:

“Sư phụ, hôm nay không làm thêm chút hả?”

Tô Nghiêu lắc đầu:

“Chưa vội.”

Tin trên mạng lan nhanh, nhưng cô biết kiểu nhiệt độ này sẽ nhanh chóng hạ xuống. Mở quán là đường dài, không thể chỉ dựa vào một đợt viral nhất thời.

Huống hồ, mỗi ngày cô làm 300 suất đã khiến Tô nãi nãi cực nhọc. Để bà làm nhiều hơn, Tô Nghiêu không đành lòng.

Trong lòng cô bắt đầu manh nha một ý tưởng mới, chỉ là còn cần thời gian suy nghĩ kỹ.

Trưa đó, 150 suất vẫn được bán sạch sành sanh chỉ trong chưa đầy một tiếng.

Có người vào trễ, thấy món ăn không giống hôm qua thì không vui:

“Sao không phải long nhãn thiêu thịt nữa? Hôm nay không giống hả?”

Vương Thành Long cười cười giải thích:

“Cơm hộp bên tôi mỗi bữa đổi món. Đó là đặc trưng của tiệm.”

Có người nghe xong liền chen lên:

“Không mua thì nhường chỗ cho người khác! Bên ngoài còn hàng dài đó.”

Người nọ do dự chút rồi cũng gật đầu mua. Sau khi ăn xong thì… hoàn toàn bị chinh phục. Dù không phải món hôm qua, nhưng hương vị vẫn quá xuất sắc.

Buổi tối, 150 suất tiếp tục cháy hàng. Dọn dẹp xong, Tô Nghiêu bảo Vương Thành Long tan ca trước, rồi trở về tầng hai.

Lên nhà, cô thấy Tô nãi nãi đang thay thuốc dán vai.

“Nãi nãi, thuốc dán hôm nay mùi khác với mấy hôm trước ha? Hình như nặng hơn đó.”

Tô nãi nãi cười gượng:

“Loại trước xài không hiệu quả, nên tiệm thuốc đưa loại mạnh hơn.”

Vừa nói, bà vừa cúi đầu tránh ánh mắt Tô Nghiêu.

Cô hơi nhíu mày, định khuyên đưa bà đi bệnh viện, nhưng Tô nãi nãi lập tức phản đối.

“Nãi nãi, mấy ngày nay mình lời nhiều lắm luôn đó.”

“Một ngày kiếm được hơn một ngàn, hôm nay là một ngàn năm trăm mấy, hôm qua cũng hơn một ngàn ba.”

Cô tính sơ, mỗi ngày bán 300 suất, với món ăn khác nhau, lợi nhuận thay đổi nhưng vẫn cao. Một tháng như vậy, kiếm ba vạn là chuyện chắc chắn.

Tô nãi nãi nghe xong mắt sáng rỡ, nhưng chưa kịp cười thì lại cảm thấy nhói nơi vai. Tô Nghiêu thấy vậy, tim khẽ trầm xuống.

Bán được bao nhiêu cơm không phải điều khiến cô hài lòng nhất. Điều cô thật sự mong, là quán nhỏ này có thể giúp hai bà cháu sống một cuộc sống ổn định, nhẹ nhàng – và không ai còn phải chịu đau nữa.

Lợi nhuận mấy ngày đầu mở tiệm vượt xa tưởng tượng ban đầu của Tô Nghiêu.

Tô nãi nãi nghe con số mà đỏ hết cả mặt mày vì vui sướng:

— Trời đất, kiếm được nhiều vậy! Nếu giữ được thế này thêm ba bốn tháng nữa là có thể trả sạch chỗ nợ con đang gánh rồi. Thật quá tốt!

Nói tới đây, bà cụ cũng thôi luôn chuyện cuối năm không kiếm nổi một vạn thì sẽ đi làm lại. Ba vạn với một vạn, khác biệt quá rõ ràng rồi.

Những ngày sau đó, người đến ăn trong tiệm không những không giảm, mà còn càng lúc càng đông. Vì Tô Nghiêu chỉ nấu đúng 150 suất mỗi trưa, ngày nào cũng có người xếp hàng mà không mua được, khiến không ít người bực bội ra mặt.

Thậm chí có người giận quá đập bàn:

— Chỉ là tiệm cơm hộp thôi mà! Còn bày đặt chiêu trò, học đòi mấy quán lớn làm marketing khan hiếm?! Mấy người cũng bày đặt lắm mặt hả?! Cơm nhà mấy người, đời này tôi có đói chết cũng không ăn!

Có người bất mãn, nhưng cũng có người dửng dưng nhếch môi:

— Đầu bếp nhà Tô sư phụ tay nghề như vậy, một suất cơm chỉ bán 18 tệ, ngày nào cũng nấu đủ 150 suất vì tay chân chỉ có chừng đó. Có phải cố tình không bán cho anh đâu. Không ăn thì càng tốt, giảm bớt một đối thủ tranh cơm cho tụi tôi.

Người kia đỏ mặt tía tai, về nhà càng nghĩ càng ấm ức, thế là lên diễn đàn địa phương viết một bài dài dằn mặt:

【Lão Tử Thiên Hạ Đệ Nhị Soái】:

— Cái tiệm cơm hộp nhỏ xíu trong khu công nghiệp này đúng là quá đáng! Tôi xếp hàng hai ngày liên tiếp không mua được, nói vài câu thì bà chủ quay sang bảo: “Muốn mua thì mua, không thì biến!” Thái độ chủ quán như vậy, tôi lần đầu tiên gặp phải! Mở mang tầm mắt thật!

Kết quả là phía dưới toàn bình luận ngược lại:

【Chưa gì đã thấy xứng đáng bị mắng】

【Không phải chỉ là cơm hộp sao? Cả phố đầy ra đấy, không mua được thì đi tiệm khác】

【Lâu chủ bụng dạ hẹp hòi quá mức】

Bị mắng đến tức hộc máu, hắn tức giận bổ sung:

— Các người chưa từng nghe đến tiệm cơm hộp nhà Tô à? Chưa xem cái video tiểu béo mắng thực đường trường học à? Tôi chưa ăn, nhưng thấy người khác ăn rồi ngửi mùi thôi cũng biết là rất ngon. Nếu không phải thật sự hấp dẫn, tôi đâu kiên trì đi xếp hàng hai ngày!

Cứ tưởng lần này sẽ được bênh vực, ai ngờ…

【Tôi nghi lâu chủ chính là bà chủ tiệm, cố tình tung chiêu marketing ngược đây】

【Cốt truyện hơi dày, nhưng cơm hộp này tôi ăn! Mai phải đi thử mới được】

【+1, cùng đi ăn xem có gì ghê gớm】

Hắn tức đến phát điên:

— Mấy người này bị gì vậy?! Mù hết rồi à? Trọng điểm không phải là chủ quán thái độ tệ sao? Sao lại kéo nhau đi ăn nữa?!

Trong khi trên mạng đang cười hả hê, Tô Nghiêu vẫn tất bật mua đồ, nấu ăn, đưa bà xem phim như thường ngày, không hề hay biết gì.

Tối ngày thứ năm, sau khi bán xong cơm hộp, thấy nãi nãi vẫn kêu đau lưng mà không chịu đi bệnh viện, cô đành đưa bà đến phòng khám gần nhà làm trị liệu vật lý.

Chờ bên trong làm xong, cô vừa trầm tư, vừa gọi điện cho Vương Thành Long:

— Cậu có quen ai chịu làm học việc không? Bên này chị định tuyển thêm một hai người học nghề.

— Không phân biệt trai gái, tuổi dưới 60 là được. Chỉ cần chịu học nấu ăn là chị nhận.

Từ thứ ba tới thứ sáu, ba ngày liên tục, mỗi ngày 300 suất cơm bán ngày càng nhanh, Tô Nghiêu biết đã đến lúc phải tuyển thêm người.

Về tới nhà, cô nói lại ý định với nãi nãi.

— Người nhiều thì mình nấu thêm được chút, đỡ để ai cũng phải tiếc nuối vì không mua được. Con nhìn thấy cũng khó chịu.

Tô nãi nãi vỗ vỗ tay cô:

— Trong lòng biết rõ là được rồi.

Ai ngờ, sáng hôm sau, Tô Nghiêu vừa thức dậy đã phát hiện bà không thể rời giường. Cô hoảng hốt đi gọi Phì thẩm và dì Trịnh tới giúp.

Phì thẩm gọi cấp cứu, dì Trịnh gọi chồng tới phụ khiêng bà lên xe.

Trước khi xe chạy, Phì thẩm còn dúi cho Tô Nghiêu thẻ ngân hàng, thì thầm mật khẩu:

— Cứ lấy mà dùng. Trưa nay dì lo liệu tiệm giùm, rồi qua viện đưa cơm.

Tô Nghiêu từ chối, nói mấy ngày qua cô cũng đã tích được một vạn.

Phì thẩm không chịu:

— Cầm đi, vô bệnh viện là tốn dữ lắm.

Cô nhờ dì Trịnh dán giấy trước cửa tiệm “Chủ quán có việc, hôm nay tạm nghỉ”, rồi gọi cho Vương Thành Long:

— Hôm nay đừng tới tiệm, chị đang trên đường đưa nãi nãi nhập viện.

Tới bệnh viện, bác sĩ chẩn đoán là do tay nghề trị liệu hôm trước không đúng cách khiến vai bà bị tổn thương, cần nhập viện theo dõi vài ngày.

Ban đầu nãi nãi kiên quyết không chịu ở lại, sau bị Tô Nghiêu năn nỉ mãi mới gật đầu.

Thấy bà ỉu xìu không vui, Tô Nghiêu dịu giọng dỗ:

— Nãi nãi, bà muốn ăn gì không? Hôm nay cháu nấu riêng một món cho bà nha?

— Không muốn ăn gì hết.

— Vậy giữa trưa bà ăn cá nhé? Hấp? Kho? Hay nấu nước?

— Ăn cá đầu om hai loại ớt, món quê nhà mình đó.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc