Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TA DỰA VÀO BÁN CƠM HỘP MÀ NỔI TIẾNG TOÀN CẦU Chương 14: – Ba Em Muốn Làm Đồ Đệ Chị

Cài Đặt

Chương 14: – Ba Em Muốn Làm Đồ Đệ Chị

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Vương Thành Long vừa gác máy xong thì quay sang nói với ba mình, Vương Tài Hữu:

“Ba, bà nội của chị Tô phải nhập viện rồi. Chị ấy vừa gọi điện báo nên hôm nay con không cần qua tiệm nữa. Vậy mình…”

Cậu còn chưa nói dứt lời, nhưng ánh mắt đã rõ ràng lắm: Hay mình cũng tranh thủ về luôn?

Hôm nay, cậu thật sự cảm thấy hơi ngượng.

Hôm qua, Tô Nghiêu có nhờ cậu hỏi xem quanh mình có ai muốn đến tiệm học việc không. Một câu nghe như nhẹ tênh, nhưng đối với cậu thì chẳng khác nào ép quá sát.

Cậu tốt nghiệp cấp ba xong là vào làm ở quán cơm nhà, người làm cùng duy nhất chính là ba. Bình thường cậu cũng không giữ liên lạc với bạn học cũ, giờ muốn tìm một người tầm tuổi, hiểu tính nết, lại còn chịu đi học nghề… đúng là khó như mò kim đáy bể.

Nhưng lời của Tô Nghiêu, cậu đâu dám không nghe. Vậy nên cậu kể lại đầu đuôi với ba mình.

Không ngờ Vương Tài Hữu nghe xong thì bảo:

“Không cần để ý tuổi tác hay giới tính gì hết. Nếu sư phụ con chịu nhận, thì ba cũng đi học.”

Một tuần nay, ngày nào Tô Nghiêu cũng bận rộn ở tiệm cơm hộp. Vương Thành Long nhìn mà không khỏi thầm khâm phục. Cửa tiệm nhỏ của cô mà lúc nào cũng đông kín người, so với quán cơm nhà cậu đúng là khác biệt một trời một vực.

Trước đây cậu cứ nghĩ quán nhà vắng khách là vì chỗ xấu. Nhưng nhìn tiệm cơm của cô lúc nào cũng đông đúc, náo nhiệt, cậu mới ngộ ra: vấn đề không nằm ở mặt bằng, mà nằm ở tay nghề.

Nếu như cậu có được nửa tay nghề của cô, thì quán nhà đâu đến nỗi vắng teo như bây giờ?

Mỗi tối, Vương Tài Hữu đều hỏi con hôm nay học được gì. Nghe con kể tường tận, ông biết Tô Nghiêu tuy tuổi còn trẻ nhưng tay nghề nấu nướng thật sự giỏi. Quan trọng hơn, cô không hề giấu nghề, dạy rất tận tâm.

Một người thầy như thế, nếu được học vài năm, tương lai của con trai ông sẽ sáng lạn hơn rất nhiều.

Ông rít một hơi thuốc thật sâu, nhìn quán cơm vắng tanh trước mắt, rồi hạ quyết tâm:

Dù có phải gọi người nhỏ tuổi hơn mình bằng “sư phụ”, ông cũng muốn đi học lại.

Vương Thành Long nghe hết, im lặng một lát, rồi cẩn thận liếc nhìn sắc mặt ba:

“Vậy… sau này con có được tính là sư huynh không?”

Vương Tài Hữu không nói không rằng, nhấc chân đá thẳng vào cẳng chân con một cái:

“Đẹp mặt chưa kìa!”

Thấy con trai cứ tưởng có thể về nhà nghỉ vì sư phụ bận đi bệnh viện, ông giơ tay bợp cho thêm một phát:

“Mày bị ngốc à? Sư phụ cũng như nửa người cha. Ba mà nhập viện, mày cũng không tới bệnh viện hả?”

Vương Thành Long ôm đầu, rụt cổ nhỏ giọng:

“Nhưng… chị Tô là con gái, lớn hơn con có ba tuổi à, sao làm cha con được…”

“Trời đất! Cái đầu gỗ nhà mày!” – Vương Tài Hữu tức đến nỗi phải đập cho thêm mấy phát nữa.

Khi Tô Nghiêu đang ngồi trò chuyện cùng bà nội trong phòng bệnh thì có tiếng gõ cửa vang lên.

Ngoài cửa là Vương Thành Long, tay xách giỏ trái cây, theo sau là một người đàn ông trung niên vóc dáng hơi đẫy, lưng có chút khom – Vương Tài Hữu.

“Chị Tô, em tới rồi ạ.”

Tô Nghiêu đón lấy giỏ trái cây, còn chưa kịp mở miệng thì Vương Thành Long đã sốt sắng hỏi:

“Chị Tô, bà sao rồi ạ?”

Trải qua mấy ngày cùng làm việc, bà cụ đã dần cảm nhận được tính cách thật thà, chân chất của cậu nhóc này. Cậu hỏi xong, bà liền nghiêm mặt trả lời:

“Hôm qua bị thầy lang làm hỏng rồi.”

“Trời đất! Lang băm hại người quá mà. Bà phải nằm viện thiệt hả?”

Tô Nghiêu tiếp lời:

“Ừ, bác sĩ bảo bà phải ở lại theo dõi hai ba ngày. À mà… người này là?”

Người đàn ông phía sau vẫn im lặng nãy giờ, ánh mắt luôn kín đáo nhìn về phía cô.

Vương Thành Long gãi đầu:

“Chị Tô, đây là ba em, Vương Tài Hữu.”

Vương Tài Hữu có phần ngượng ngùng, hơi cúi người thi lễ. Lối cư xử lễ phép đột ngột ấy khiến Tô Nghiêu khựng lại trong chớp mắt, vội lùi sang một bên, nói:

“Chú khách sáo quá rồi ạ.”

Mặt ông ửng đỏ, nhưng vẫn nhìn thẳng vào cô, nói chậm rãi:

“Nghe Thành Long nói cô đang định nhận thêm học trò… Không biết tôi… có phù hợp không?”

Tô Nghiêu hơi sững người, theo bản năng quay sang nhìn Vương Thành Long. Cậu lập tức gật đầu lia lịa:

“Chị Tô, ba em từng mở quán cơm, cũng theo người khác học nấu ăn mấy năm. Hôm bữa ăn cơm hộp của chị, ba khen ngon lắm. Nghe chị định nhận người học, ba em mới xin em dẫn qua thử. Chị yên tâm, ba em chưa tới năm mươi đâu!”

Tô Nghiêu đảo mắt nhìn qua bàn tay Vương Tài Hữu — đôi tay rộng bản, ngón tay thô ráp, trên cánh tay còn có vài vết sẹo tròn do dầu mỡ bắn, có cái mới lắm. Cô biết ngay: người này rõ ràng là làm bếp lâu năm.

Nhưng rồi cô lại nhớ tới lời dì Trịnh dặn hai hôm trước:

“Nghiêu Nghiêu, dì nhắc con trước một câu. Ba của thằng Long cũng mở quán cơm trên phố mình, chỉ cách tiệm con chưa tới trăm mét đó. Con phải cẩn thận chút nghen.”

Bây giờ cả hai cha con cùng kéo tới, mà bản thân cô thì rành chuyện nấu ăn chứ chưa từng gặp trường hợp nhạy cảm kiểu này bao giờ. Nghĩ tới nghĩ lui, cô cảm thấy mình cần suy xét kỹ hơn.

Nhìn thấy vẻ mặt lưỡng lự của cô, Vương Tài Hữu như hiểu được phần nào, chủ động nói:

“Chuyện nhận học trò dĩ nhiên là phải cân nhắc kỹ. Cô cứ thoải mái suy nghĩ. Cũng đừng vì Thành Long mà thấy khó xử. Cứ làm theo ý mình là được.”

Tô Nghiêu khẽ thở ra một hơi:

“Vậy để tôi suy nghĩ thêm đã.”

Mặc dù ngoài miệng thì nói vậy, nhưng rõ ràng hai cha con nhà họ rất để tâm đến chuyện bà nội nhập viện.

Người thì chạy đi lấy thuốc, người thì mua đồ dùng sinh hoạt cần thiết, ra vào viện như con thoi. Người bệnh cùng phòng ai nấy đều phải xuýt xoa:

“Trời ơi, hai người kia là con cháu cụ hả? Thật là hiếu thảo quá chừng!”

Bà cụ vừa ăn miếng lê Tô Nghiêu gọt, vừa cười mắt híp lại, đầy mãn nguyện.

Tô Nghiêu bưng thêm ly nước ấm đưa cho bà, nhìn theo bóng lưng hai cha con đang tất bật ở hành lang bệnh viện, trong lòng không khỏi trầm ngâm.

Lời xin bái sư đó… có nên nhận hay không?

“Cái kia tuổi còn nhỏ là đồ đệ của cháu gái tôi. Còn người lớn tuổi hơn ấy,” Tô lão thái cười híp mắt, “là ba của đồ đệ cháu tôi.”

Câu nói ấy khiến cả phòng bệnh sửng sốt — rồi lập tức trầm trồ.

“Đồ đệ dẫn theo cả ba mình đến học nghề? Giỏi quá rồi! Nhìn cháu gái bà còn trẻ như vậy mà có học trò lớn tuổi đến thế, chắc chắn là người tài giỏi lắm.”

Tô lão thái vui vẻ gật đầu:

“Cháu gái tôi làm đầu bếp, nấu ăn rất ngon.”

Một ông cụ nằm gần cửa sổ, dáng gầy nhom, bật cười khẩy:

“Tôi ăn qua không dưới một nghìn quán cơm lớn nhỏ khắp Hải Ninh, chưa thấy đầu bếp nào trẻ như cháu gái bà.

Gọi là đồ đệ gì chứ, tôi thấy là bạn trai thì có.”

Ông ta ăn mặc giản dị, cả người khô quắt, ánh mắt hơi âm u. Nhìn qua tủ đầu giường của ông cũng trống trơn đến mức không có nổi một gói khăn giấy.

Tô lão thái chỉ liếc một cái, hừ nhẹ một tiếng rồi quay đi, chẳng buồn đôi co.

Một người bệnh nằm giường bên thì thầm với bà:

“Ông ấy nằm viện cả tuần rồi, chỉ có người đưa cơm lúc bữa ăn. Ngoài ra không ai lui tới. Có lẽ trong lòng nghẹn ấm ức, không biết trút vào đâu nên mới thích nói mát. Bà đừng để tâm.”

Tô lão thái đương nhiên không thèm chấp. Ngược lại, bà còn chủ động chia trái cây trong giỏ cho mấy người cùng phòng.

Không khí trong phòng bệnh tức khắc hoà thuận trở lại — chỉ có chiếc giường cạnh cửa sổ vẫn lạnh tanh.

Tô Nghiêu bưng nước quay lại, thấy hai cha con Vương gia đã sẵn sàng ở lại chăm bà, liền nói:

“Hai người ở đây trông bà giúp chị nha. Chị tranh thủ về nấu cơm trưa.”

“Dạ, chị cứ yên tâm,” Vương Thành Long đáp, ba cậu cũng gật đầu đồng tình.

Về đến tiệm, Tô Nghiêu vừa dọn dẹp được chút đã thấy Phì thẩm và dì Trịnh lật đật chạy đến hỏi thăm.

Nghe chuyện bà cụ bị thầy lang ấn trật sống lưng, cả hai người giận đến đỏ mặt.

“Cái ông bác sĩ Vương đó, ngày nào vợ ổng cũng tới tiệm con mua cơm hộp. Đã không có tay nghề còn dám mở phòng khám, đúng là lang băm hại người!”

Dì Trịnh thì thực tế hơn:

“Nghiêu Nghiêu, con đừng đụng tới chuyện này, cứ để dì với Phì Thẩm lo. Tụi dì nhất định giúp con đòi lại công bằng!”

Hai người còn định dúi tiền phụ viện phí, nhưng Tô Nghiêu cười xua tay từ chối:

“Thật mà, con đủ tiền. Tiệm cơm hộp của con mỗi ngày kiếm được hơn một ngàn đó!”

Phì thẩm và dì Trịnh nghe xong thì mắt sáng rỡ.

“Trời ơi, Nghiêu Nghiêu, sau này phát tài rồi nhớ đến tụi dì nghen!”

Trong lòng cả hai đều thầm nghĩ: “Ông bà Tô ơi, hai người ở bên kia chắc có thể an tâm rồi.”

Tiễn hai người về, Tô Nghiêu quay lại bếp bắt tay vào nấu cơm trưa.

Tô lão thái là người Hồ Nam gốc, nên món song ớt cá đầu là thứ bà thương nhớ nhất.

Một nửa cái đầu cá được mổ sạch, ướp gia vị đầy đủ. Ớt đỏ băm nhỏ, ớt vàng ngâm chua thái lát, tất cả rải đều lên mặt cá.

Chưng lửa lớn mười phút, sau đó rưới một thìa dầu sôi lên trên.

Tiếng “xèo” vang lên giòn tan. Dưới sức nóng của dầu, hương vị cay nồng của ớt đỏ, xen lẫn vị chua cay của ớt ngâm như bùng nổ.

Mùi thơm bốc lên, khiến người ta chỉ hít thôi đã muốn nuốt nước miếng.

Thịt cá trắng nõn, ớt đỏ rực rỡ, điểm thêm sắc vàng óng ánh của ớt ngâm — ba màu hoà quyện, vừa nhìn đã biết là món song ớt cá đầu trứ danh.

Ngoài món đó, Tô Nghiêu còn hầm thêm một nồi đậu nành móng heo cho bà.

Nấu xong đâu đó, cô đóng hộp kỹ càng rồi vội vàng quay lại bệnh viện.

Lúc này, những người hàng xóm đang ngửi thấy mùi thơm lan ra từ căn bếp nhỏ của Tô Nghiêu, rục rịch chuẩn bị sang mua cơm như thường lệ.

Thế nhưng cửa tiệm lại dán tờ giấy trắng, ai nhìn thấy cũng thở dài:

“Chỉ được ngửi mùi mà không được ăn… đúng là quá tội. Mong bà cụ sớm bình phục, để tiệm mở lại sớm!”

Không chỉ hàng xóm, những khách quen ngày thường cũng buồn thiu. Có người còn dán sát mặt vào cửa kính nhìn vào:

“Tiệm của Tiểu Tô hôm nay thật sự không mở à? Trong tiệm trống trơn luôn rồi…”

Có người không cam tâm, quay ra tiệm cơm hộp gần đó gọi một phần bún thịt. Nhưng vừa nếm một miếng đã nhăn mặt:

“Thịt vừa cứng vừa đầy dầu, ăn chẳng khác gì cao su. So với cơm của tiểu Tô, đúng là một trời một vực.”

Một khách hàng lâu năm thở dài:

“Không có tiểu Tô nấu cơm hộp, mình cảm giác cả ngày hôm nay thiếu mất một mảnh!”

Ngay cả nhóm nhân viên Khang Quân tan làm sớm cũng tiu nghỉu khi thấy tờ giấy dán trước cửa.

“Không thể nào… hôm nay cũng nghỉ sao…”

Nghĩ tới chuyện phải quay về nhà ăn cơm căng-tin, cả đám mặt mày rầu rĩ.

Lưu Tiểu Mỹ vừa nghe chị Béo kể chuyện bà cụ nằm viện, liền hỏi ngay tên bệnh viện.

“Mai em nghỉ làm, em phải tới thăm bà cụ một chút mới được!”

Lời đề nghị của cô lập tức được cả nhóm hưởng ứng.

Tại bệnh viện, Tô Nghiêu còn nhận được vài cuộc gọi từ số lạ, đều là khách quan tâm vì sao hôm nay cô không mở cửa.

Ngay cả ông lão nằm gần cửa sổ cũng phải quay đầu nhìn.

Hương thơm cay nồng tỏa ra quyến rũ đến mức ai có khứu giác đều nuốt nước miếng.

Tô lão thái nhìn đĩa cá quen thuộc, mắt hơi đỏ lên. Bà gắp một miếng bỏ vào miệng.

Thịt cá săn chắc, mềm mịn, vị cay nồng của ớt đỏ quyện cùng vị chua cay của ớt ngâm — vừa đậm đà, vừa có chút chua thanh, ăn vào là thấy cả người sảng khoái.

Vương Tài Hữu vốn đã biết tay nghề của cô rất khá, nhưng lúc này vẫn không kìm được mà thốt lên trong lòng:

Hương vị này… tuyệt vời thật.

Mùi thơm ấy khiến người bệnh giường bên thì thầm với người nhà:

“Hay là trưa nay mình cũng gọi món song ớt cá đầu ăn thử nhỉ?”

Sau đó là món đậu nành hầm móng heo, thơm ngào ngạt.

Móng heo được xào sơ rồi cho vào nồi áp suất hầm kỹ, từng miếng béo mềm nhưng không ngấy.

Đậu nành ngấm đầy nước sốt, ăn vào tan ngay trong miệng, cay nhẹ nhẹ, rất hợp ăn với cơm trắng.

Cả phòng bệnh bị hai món của Tô Nghiêu làm cho chảy nước miếng.

Thậm chí có người còn hỏi thẳng:

“Cô gái, cháu làm đầu bếp ở đâu vậy? Tay nghề giỏi thế này, nhất định tụi bác phải ghé ủng hộ!”

Một người khác chen vào:

“Phải gọi món song ớt cá đầu và đậu nành móng heo y chang hôm nay mới được!”

Tô Nghiêu cười đáp:

“Cháu mở tiệm cơm hộp, ở khu công nghiệp cũ gần đây thôi ạ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc