Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

TA DỰA VÀO BÁN CƠM HỘP MÀ NỔI TIẾNG TOÀN CẦU Chương 12: Long Nhãn Thiêu Thịt Ba Chỉ – 100 Tệ Cũng Mua Không Được Cơm Hộp Này

Cài Đặt

Chương 12: Long Nhãn Thiêu Thịt Ba Chỉ – 100 Tệ Cũng Mua Không Được Cơm Hộp Này

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Một thực khách mới – Ngưu Trước Minh – lần theo video viral mà tìm đến quán. Vừa mua được một suất cơm hộp liền ngồi xuống ăn ngay trong tiệm.

Mở hộp cơm ra, anh còn cẩn thận quay luôn video khai hộp. Nhưng chỉ mới vừa thấy đồ ăn bên trong, đã không nhịn được mà sửng sốt.

Món chính hôm nay là một món ăn nổi tiếng vùng Tứ Xuyên – long nhãn thiêu thịt ba chỉ.

Cách làm món này cầu kỳ: thịt ba chỉ được hầm đến năm phần chín, sau đó quét một lớp nước tương lên bề mặt da, rồi cho vào chảo dầu chiên nhanh. Khi lớp da heo đã chuyển sang màu nâu đỏ giòn rụm, thịt được cắt thành từng lát mỏng, cuộn lại như hình ống. Ở giữa mỗi ống thịt nhồi thêm ớt khô và đậu phụ thối, lót thêm ít giá đỗ bên dưới rồi đem hấp đến khi mềm rục.

Thành phẩm nhìn y như trái long nhãn lột vỏ, lớp da đỏ nâu óng ánh, phần mỡ bên dưới trong veo, phần nhân ở giữa mang màu cam của ớt và nâu vàng của đậu phụ thối, lại còn phảng phất hương thơm nồng đượm lan ra từ hơi nước. Chỉ cần nhìn thôi cũng khiến người ta nuốt nước miếng liên hồi.

Ngưu Trước Minh lập tức quên luôn việc mình đang ăn kiêng. Anh cẩn thận gắp một cuộn thịt lên.

Thịt mềm đến nỗi gắp lên còn run rẩy, như chỉ cần lắc nhẹ sẽ tan chảy ngay trong không khí.

Vừa mới đưa vào miệng, hương béo ngậy dậy lên trước, kế đến là vị cay nồng đặc trưng của ớt khô và vị đặc sệt, lên men của chao. Vị cay chua xen lẫn vị béo khiến cho món ăn trở nên hài hòa không ngờ.

Miếng da heo nhờ được chiên trước khi hấp nên giữ được độ dai vừa phải, trong khi phần thịt mỡ thì mềm như nước, phần thịt nạc cũng tan ra ngay đầu lưỡi. Tất cả tạo thành một tổng thể hương vị vừa đậm đà vừa quyến rũ đến không thể dừng lại.

Một phần không đủ. Anh gọi thêm phần nữa. Rồi lại mua thêm một suất mang về.

No nê rồi, anh hào hứng giơ ngón tay cái với Tô Nghiêu:

“Cô chủ, đầu bếp nhà cô đúng là tay nghề đỉnh cao!”

Lại còn cảm khái:

“Phần cơm hộp này mà chỉ bán 18 tệ thì thiệt sự là quá rẻ. Tôi từng ăn món này trong khách sạn 5 sao, một phần 68 tệ mà không ngon bằng đâu!”

Anh bật cười. Bình thường đi ăn là chê mặn, chê nhạt, chê ít đồ ăn, chê vệ sinh. Vậy mà hôm nay lại là lần đầu tiên anh muốn... khuyên chủ quán tăng giá.

Ngưu Trước Minh nổi tiếng là người tính toán kỹ, thích lời lãi. Vậy mà ăn cơm hộp của tiệm Tiểu Tô xong, lại cảm thấy có lỗi vì... trả quá rẻ.

Tô Nghiêu nghe không ít người khuyên tăng giá. Cô chỉ nhẹ nhàng cười:

“Anh đừng lo. Mỗi phần tôi vẫn lời. Tôi định giá như vậy là muốn nhiều người có thể ăn được cơm ngon. Nghe mọi người ăn ngon, khen thật lòng, tôi đã thấy rất vui rồi.”

“Nghe cô nói vậy, tôi yên tâm rồi. Sau này tôi nhất định ngày nào cũng đến ủng hộ!”

Buổi tối hôm đó, 150 phần cơm hộp bán sạch chỉ trong nửa tiếng.

Vương Thành Long đứng giữa dòng người, gân cổ hét to:

“Bán hết rồi, bán hết sạch rồi! Mọi người giải tán đi, mai quay lại nha!”

Nhưng khách vẫn không chịu đi.

Trên các bàn ăn, món long nhãn thiêu thịt ba chỉ tỏa hương thơm ngào ngạt, chỉ cần liếc qua cũng đủ khiến nước miếng trào ra.

Người chưa kịp mua thì hối tiếc:

“Trời ơi, lần đầu tiên thấy cơm hộp 18 tệ mà làm như này! Biết thế tới sớm hơn chút!”

“Nhìn thôi cũng thấy ngon. Thèm quá!”

Có người thì bực bội bỏ đi, có người vẫn đứng nán lại, hy vọng may ra... có suất trả lại.

Còn mấy vị khách may mắn được ngồi lại ăn, biết rõ mình đang được cả tiệm nhìn chằm chằm, lại càng cố tình ăn chậm rãi, thong thả từng miếng một.

Không chỉ ăn chậm, họ còn bắt đầu bình luận thật to.

“Lần đầu tiên ăn món sò khô xào cải ngồng. Sò thơm, cải mềm, vị lại thanh ngọt, ăn quá đã.”

Một người khác cũng không thua kém, vừa húp canh vừa gật gù:

“Canh măng chua nấu tuyết cải, đúng kiểu thanh đạm mà không nhạt. Uống vào mát cả ruột, đúng chuẩn giải ngấy.”

Khỏi cần nói, ai cũng biết bọn họ đang cố tình trêu tức đám người chưa mua được cơm. Nhưng khổ nỗi – cơm thì quá thơm!

Ngửi thôi cũng khiến người ta đói lả...

Có người đứng ngoài quán, bụng đói cồn cào, nhìn hộp cơm người ta ăn mà ánh mắt dại đi. Thật sự nhịn không nổi, liền mở miệng:

“Cô chủ, không còn cơm hộp thì còn canh không? Tôi mua phần canh cũng được!”

Tô Nghiêu giơ chiếc nồi inox rỗng không ra, bình thản nói:

“Không còn. Hôm nay tôi tính đúng lượng. Mọi người đừng đứng lại nữa, mai quay lại sớm. Gần đây cũng nhiều quán ăn ngon lắm, mọi người có thể ghé thử.”

Cô nói chuyện ôn hòa, nhưng thái độ dứt khoát, khéo léo từ chối khiến phần lớn khách còn sót lại đều chịu đi. Cũng vì lời ấy, không ít người trong lòng âm thầm hạ quyết tâm – ngày mai nhất định phải dậy sớm, tới xếp hàng từ đầu!

Thật không ngờ, có ngày vì ăn một phần cơm hộp mà phải… giành nhau.

Ngay lúc ai cũng luyến tiếc rời đi, Khang Quân và nhóm đồng nghiệp quen mặt lại xuất hiện. Họ đi xuyên qua đám đông, thẳng tới quầy lấy cơm. Mùi cơm hộp thơm nức còn chưa tan, hành động ấy lập tức khiến mấy người đứng ngoài nãy giờ… phẫn nộ.

“Gì vậy? Cô mới nói hết cơm hộp xong mà, sao lại bán cho bọn họ? Cô coi thường người xếp hàng như tụi tôi đúng không?”

Có người giận dữ đập bàn, lập tức kéo theo đám đông phụ họa:

“Đúng rồi đó! Người ta đến sau, sao lại có phần? Cắm hàng à?”

“Bọn tôi đứng 20 phút còn không tới lượt, mà họ tới cái có liền. Công bằng chỗ nào?”

Tình hình bắt đầu rối loạn. Vương Thành Long thấy thế liền chen ra giữa, sốt ruột giải thích:

“Không phải như mấy người nghĩ! Mấy anh này đã đóng tiền đặt cơm trước rồi, cơm hộp là cô chủ giữ sẵn cho họ!”

Lời vừa dứt, Khang Quân và đồng nghiệp gật đầu rối rít:

“Đúng đúng đúng! Bọn tôi đặt tiền trước!”

Một gã nổi đóa nãy giờ nghe xong liền nói lớn:

“Vậy tôi cũng đặt tiền! Tôi trả trước luôn!”

Lúc này, Tô Nghiêu rốt cuộc lên tiếng. Giọng không lớn, nhưng lạnh hẳn:

“Không nhận. Anh có xoay người lại cũng không ai thu. Từ giờ tiệm tôi không nhận đặt cơm trước.”

Ánh mắt cô sắc lạnh như dao, nhìn thẳng khiến người kia cứng đờ tại chỗ.

“Còn ai muốn tiếp tục gây chuyện, lần sau đừng vào cửa tiệm tôi nữa. Dù có đưa bao nhiêu tiền, tôi cũng không bán.”

Câu nói ấy rơi xuống, cả tiệm im phăng phắc.

Vương Thành Long nhìn sư phụ nhà mình, chỉ thấy một chữ – soái!

Anh phụ họa theo:

“Đúng rồi! Còn càn quấy nữa là bọn tôi không bán nữa đâu!”

Vừa rồi còn ồn ào là thế, giờ ai nấy đều biến sắc, thay phiên cúi đầu nhận lỗi.

“Cô chủ, tụi tôi nóng ruột quá nên mới vậy, không có ý làm loạn đâu!”

“Bọn tôi chỉ muốn ăn cơm thôi, không phải cố ý gì cả…”

“Cô đừng giận, cũng đừng cho tôi vô sổ đen…”

Đúng là đắc tội ai cũng được, đừng dại mà chọc giận đầu bếp nấu ăn!

Bởi vậy, một câu “không bán cơm hộp” thôi mà khiến cả đám tan tác như ong vỡ tổ.

Còn nhóm khách đang ăn, ai nấy đều thấy chuyện xảy ra cũng chẳng có gì bất ngờ. Người nấu ăn giỏi thì có tính khí riêng cũng phải thôi.

Với tay nghề như Tô Nghiêu, nguyên liệu thì tươi, món ăn thì phong phú, vậy mà mỗi suất chỉ bán 18 tệ. Không phải vì tiền, mà là vì… cái tâm!

Tô Nghiêu nhìn đám đông lục tục rời đi, lại liếc qua nhóm người vừa nãy cố tình ăn thật chậm để chọc người khác thèm.

Vừa bị ánh mắt ấy lia tới, người kia liền co rút cả người lại, cười khan khan rồi cúi đầu ăn nốt.

Cô khoát tay:

“Ăn lẹ đi. Ăn xong tôi còn dọn dẹp.”

Nói thì vậy, nhưng mấy người đó ăn xong còn lau sạch bàn, xếp ghế ngay ngắn, rác thì mang ra ngoài vứt. Dọn dẹp kỹ đến mức khiến Tô Nghiêu… chẳng còn gì để làm.

Khang Quân cùng đồng nghiệp xách cơm định quay về nhà máy thì bị một người chặn lại.

“Ê! Cho tôi hỏi một chuyện.”

Gã lúc nãy to tiếng nhất bước tới, đưa ra một tờ 100 tệ:

“Tôi trả anh 100. Đưa hộp cơm đây, bán không?”

Cả nhóm đơ người.

Gì cơ? Không phải giựt… mà là mua lại? Mua secondhand hộp cơm!?

Nếu thật sự bán: bỏ ra 18, thu về 100. Lãi ròng 82. Tỷ suất lợi nhuận… 450%.

Thật lòng mà nói, ai cũng hơi động tâm.

Chỉ có Lưu Tiểu Mỹ trợn mắt:

“Dù cho anh trả 200 tôi cũng không bán. Mỗi ngày tôi sống vì được ăn cơm hộp tiểu Tô.”

Cô nói dứt khoát, một hộp cơm thôi mà như giữ báu vật.

Cả nhóm nhìn cô mà xấu hổ. Mùi cơm trong tay bỗng... không còn thơm như trước.

Đến lúc ăn thật, lại càng thấy nhạt. Lưu Tiểu Mỹ ăn đến đâu là mùi thơm lan tỏa đến đó, bọn họ vừa ngửi đã thấy ganh tị.

Lưu Tiểu Mỹ bất lực lườm cả đám:

“Thôi được rồi! Cho mỗi người một đũa, một đũa thôi, không thêm.”

Thế là cả đám xúm quanh, kẻ gắp một đũa, người cẩn thận chấm nước sốt. Chỉ ăn được một miếng long nhãn thiêu thịt ba chỉ, mà ai cũng hớn hở như trúng số.

Từ đó trở đi, nhóm Khang Quân ngầm thề: Dù ai trả giá cao thế nào, cơm hộp tiểu Tô cũng tuyệt đối không bán!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc