Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Trương Tường nhìn Hứa Học Nghĩa vẫn không động đến hộp cơm, hơi nghiêng đầu, chăm chú đánh giá chồng mình một lượt, khiến Hứa Học Nghĩa dựng cả gai ốc.
“Em làm gì vậy?”
Trương Tường nhìn vài giây rồi nghiêm túc kết luận:
“Chồng à, em nghi mũi anh chắc có vấn đề. Cái mùi cơm hộp thế này mà không thèm ăn, thôi để em ăn giùm luôn.”
Trong lòng cô hơi hụt hẫng. Với người mình thích, hễ phát hiện món gì ngon hay thứ gì hay, cô đều muốn chia sẻ. Nhưng phản ứng hờ hững của chồng làm cô thấy tẻ nhạt không vui.
Hứa Học Nghĩa vội ngăn cô đưa tay cất hộp cơm:
“Vợ ơi, em đừng động. Không phải mũi anh hỏng, mà là anh chưa đói. Hộp cơm này anh định chiều đem về nhà ăn.”
Thấy chồng không phải giả bộ, Trương Tường cũng không nói thêm.
Chờ cô vào toà nhà văn phòng, Hứa Học Nghĩa lập tức phóng xe đến Cục kiểm định an toàn thực phẩm, gọi cho cậu bạn cũ – Tiểu Mao.
“Tiểu Mao, anh có một phần đồ cần kiểm nghiệm, phiền cậu giúp làm kiểm tra chất lượng thực phẩm nhé.”
Tiểu Mao ra đón tài liệu, Hứa Học Nghĩa tranh thủ nói sơ tình hình:
“Cửa hàng đó là do một cô gái mới tốt nghiệp đại học mở. Nhưng thủ đoạn rất hiểm – làm ra cơm hộp khiến người ta ăn một phần là nghiện luôn, ăn mãi không chán. Anh nghi ngờ trong đó có thêm chất gì không đúng.”
Tiểu Mao đã từng kiểm tra qua không ít món ăn “đáng ngờ”, khả năng kháng dụ của anh khá cao.
“Được rồi, yên tâm. Dạo này bên Cục cũng đang truy quán ăn bỏ phụ gia không cho phép. Nếu phát hiện thật, anh báo một tiếng là được.”
Hứa Học Nghĩa bắt tay Tiểu Mao thật chặt, mặt đầy cảm kích:
“Vậy phiền cậu nha, huynh đệ!”
Trong khi đó, hai anh em Tiểu Béo ăn no bụng, được Phì thẩm đưa về lại trường.
Chủ nhiệm lớp nghe Phì thẩm kể hai đứa trèo tường chỉ vì… về nhà ăn cơm hộp, lập tức nhìn bà bằng ánh mắt không thể tin nổi:
“Chị Phì, học sinh phạm lỗi thì chúng tôi hiểu được, nhưng phụ huynh không thể bao che như vậy. Còn giúp các em viện cớ nữa là hại các em đấy.”
Phì thẩm bị ánh mắt nghiêm khắc của giáo viên làm nghẹn họng:
“Cô giáo ơi, tôi đâu có tìm lý do giúp nó trốn học đâu! Thằng bé thật sự là trốn về ăn cơm hộp. Tôi không bảo hành vi đó là đúng. Cô cứ phạt nó sao cũng được! Cho nó chép phạt, quét nhà vệ sinh cũng không sao!”
Cô giáo trẻ – mới ra trường – đành thở dài:
“Vậy thôi.”
Sau cuộc họp, trường quyết định phạt hai anh em Tiểu Béo dọn vệ sinh sân thể dục suốt nửa tháng.
Thông báo vừa đưa ra, cả trường đều biết chuyện. Ai nấy bàn tán xôn xao: có hai bạn học lớp 1 và lớp 3 dám trèo tường vào buổi trưa — chỉ để ăn một phần cơm hộp.
Tại lớp 1-6.
Đối mặt với ánh nhìn tò mò của các bạn, Tiểu Béo ngẩng cao đầu, chẳng hề thấy xấu hổ vì bị phạt. Trái lại, cậu còn kiêu hãnh như… anh hùng nhỏ.
“Các cậu chưa ăn cơm hộp chị Nghiêu Nghiêu làm đâu, nên mới không biết nó ngon cỡ nào! Nếu được ăn như vậy mỗi ngày, bắt tớ dọn vệ sinh cả đời tớ cũng chịu!”
Lớp trưởng – Kha Nhược Hi – thấy Tiểu Béo đắc ý như vậy liền tức giận.
Chỉ vì hành vi của cậu ta mà lớp bị trừ 10 điểm thi đua, từ hạng nhất rớt thẳng xuống hạng bét. Cô tức tới mức hai bím tóc cũng như dựng lên.
Hai tay chống nạnh, cô trừng mắt:
“Lưu Tiểu Béo, cậu thích quét sân thì quét một mình đi! Tớ không muốn đâu! Cả lớp bị mất điểm vì cậu hết đấy!”
Tiểu Béo bị ánh mắt hình hạnh nhân của lớp trưởng trừng đến sượng người, bắt đầu thấy hơi chột dạ.
Cậu ấp úng:
“Lớp trưởng, tớ sai rồi… tớ mời cậu ăn bánh hạt dẻ, đừng giận mà.”
Cậu cẩn thận lấy ra chiếc bánh hạt dẻ mới được chị Nghiêu Nghiêu tặng.
Tô Nghiêu nhanh tay nhanh chân, sáng nay trong lúc nấu ăn còn tranh thủ làm thêm một mẻ bánh hạt dẻ, chia cho Tiểu Béo một nửa.
Chiếc bánh màu vàng sậm, thơm nức, chỉ cần ngửi đã khiến người ta thèm thuồng.
Lớp trưởng Kha Nhược Hi hừ một tiếng:
“Tớ không thèm. Lần sau mà còn dám trốn học, tớ không tha cho cậu đâu!”
Lớp trưởng không động lòng, nhưng mấy bạn khác trong lớp thì sáng cả mắt.
Tiểu Béo hào phóng chia bánh làm đôi, chia cho các bạn cùng ăn.
Bên ngoài là lớp bánh màu vàng của hạt dẻ, bên trong ngỡ đơn sắc nhưng lại có tới năm lớp màu rực rỡ như cầu vồng. Ngoài màu vàng của hạt dẻ, còn có màu đỏ, màu nâu...
Các bạn nhỏ nhìn thấy là thích mê, chưa kể mùi hương ngọt dịu pha chút thơm bùi của hạt dẻ lan khắp lớp, khiến ai nấy đều nuốt nước miếng ừng ực.
Vị thế nào nhỉ?
Bánh mềm mịn, hạt dẻ không ngọt gắt mà béo bùi, kết hợp thêm lớp bánh chua ngọt, kèm đậu đỏ nghiền mịn, cả ba hòa quyện vào nhau, mềm thơm, tan trong miệng, ngọt nhưng không ngấy — khiến lũ trẻ ăn mà cười híp mắt.
Bánh hạt dẻ vừa chia ra, cả lớp đã rộ lên một tràng phấn khích. Không ít bạn nhỏ lập tức bày tỏ:
“Tớ nhất định phải làm bạn thân với Tiểu Béo! Cậu ấy mang bánh hạt dẻ ngon quá trời!”
Tiểu Béo vừa liếm vụn bánh còn dính trên tay, trong lòng thì tiếc đứt ruột nhưng ngoài mặt lại đầy vẻ đắc ý.
“Cơm hộp Nghiêu Nghiêu làm còn ngon hơn nữa cơ! Mấy cậu mà muốn ăn, tối nay đi cùng tớ đến tiệm Tiểu Tô. Hoặc bảo ba mẹ chở tới nếm thử, chỉ cần nói tới tiệm Tiểu Tô cơm hộp là biết ngay.”
Một tràng ca ngợi nữa được thốt ra, đến mức mấy bạn nhỏ thiếu kiên nhẫn bắt đầu nuốt nước miếng ừng ực.
Thế là sau giờ tan học buổi chiều, trước cổng trường tiểu học xuất hiện một cảnh tượng náo nhiệt hiếm có.
Không ít học sinh lớp Một mếu máo, đòi cha mẹ dẫn đi ăn tiệm Tiểu Tô.
Vừa nghe hai chữ “cơm hộp”, phần lớn phụ huynh lập tức phản ứng: “Bẩn lắm, không an toàn đâu.” Rồi kiên quyết từ chối.
Có đứa bị từ chối thì im lặng mím môi, cố nuốt ấm ức.
Có đứa thì bày ra nguyên bộ “khóc ăn vạ”, khóc đến lạc cả giọng.
Đa số cha mẹ đều cứng rắn dắt con về, nhưng cũng có vài người nhượng bộ, bị con kéo đến tận nơi.
Chỉ là vừa đến nơi, tất cả đều choáng váng.
Một tiệm cơm nhỏ xíu, vậy mà người đông như nêm cối. Hàng xếp dài ra tận ngoài cửa, kéo tới gần đầu hẻm.
Có tiếng hô thất thanh vang lên từ bên trong:
“Hết rồi, hết sạch luôn rồi ạ!”
Không ít phụ huynh sững sờ.
“Từ bao giờ một tiệm cơm hộp lại đông khách đến vậy chứ?”
Mà chuyện này, thực ra bắt đầu từ... giữa trưa.
Sau khi Tiểu Béo ăn xong rời đi, cơm hộp trong tiệm cũng gần hết. Tô Nghiêu dẫn Vương Thành Long vào bếp, bắt đầu dạy một cách bài bản.
“Hôm nay chị sẽ dạy cậu bước sơ chế nguyên liệu. Nguyên liệu chia làm nhiều loại, tùy loại mà cách xử lý cũng khác nhau...”
Lời nói ngắn gọn, rành mạch, từng câu đều đánh trúng trọng tâm. Vương Thành Long ban đầu còn chăm chú ghi chép, về sau dứt khoát bật camera quay luôn.
Để giúp đồ đệ ghi nhớ kỹ, Tô Nghiêu còn dẫn ra chợ. Cô chỉ vào từng loại thịt, rau, củ, rồi giảng cặn kẽ từng công dụng, đặc điểm, cách nấu sao cho ra đúng vị.
Ban đầu, chủ quầy thịt nhìn hai người đứng lựa hoài mà chẳng mua gì, hơi bực, suýt mở miệng đuổi.
Nhưng nghe được vài câu đối thoại giữa hai người, ông ta càng nghe càng giật mình — cô gái trẻ này hiểu thịt còn hơn cả người giết heo mười mấy năm như ông.
Tô Nghiêu chỉ vào phần thịt màu trắng bóng loáng nói:
“Đây gọi là ‘nãi bô’, dân gian còn gọi là bụng túi. Phần này thịt kém, da thì dùng làm đông lạnh, mỡ có thể lọc lấy dầu.”
Vương Thành Long nghe xong nuốt nước miếng cái ực:
“Chị ơi, hay tối nay mình làm món da đông lạnh nha? Cho em ăn thử!”
Tô Nghiêu vừa cười vừa lườm:
“Nằm mơ đẹp thế.”
Dù miệng nói vậy nhưng cuối cùng vẫn mua nguyên một mớ về, gồm cả nãi bô và da heo tươi, tổng cộng hơn 20 cân.
Sờ thử thịt, cô còn khen:
“Chú à, thịt nhà chú tươi lắm!”
Chủ quầy cười hể hả:
“Cô bé rành ghê! Thôi, phần này chú tính giá rẻ, 50 đồng mang hết đi.”
Hai thầy trò ở chợ hơn hai tiếng, về tới tiệm bắt đầu chuẩn bị bữa tối.
Vừa làm xong mẻ da đông lạnh, Trịnh Mỹ Hoa đã hí hửng cầm điện thoại chạy vào.
“Nghiêu Nghiêu, cháu lên sóng rồi!”
Trong video là giọng Tiểu Béo giữa trưa:
“Đồ ăn trường học không nhạt thì cũng sống, ngày nào cũng y chang nhau. Mới khai giảng chưa được nửa tháng mà con cảm thấy mình sắp gầy thành người mẫu!”
Video được đăng lên mạng, ngay lập tức bùng nổ. Hơn 50.000 lượt thích, 1.000 bình luận.
Cư dân mạng xúm lại kể khổ:
【 Trường tôi từng cho ăn canh có dây thép nhỏ. Không hiểu sao còn sống tới giờ. 】
【 Ớt xanh xào vỏ dưa hấu – phát minh vĩ đại nhất thời đi học. 】
【 Tưởng chẳng ai nấu dở hơn căn tin trường tôi. Ai ngờ đâu... đúng là không ai. 】
Không ít người bị đoạn “Nghiêu Nghiêu chị làm cơm hộp” làm cho tò mò:
【 Mau cho xin tên quán cơm hộp đi! Tôi vừa ăn cơm vừa khóc thét đây nè! 】
Ngay bên dưới, có người tri kỷ trả lời: 【Tiệm Tiểu Tô cơm hộp】, còn cẩn thận ghi thêm địa chỉ.
Trịnh Mỹ Hoa hớn hở nói:
“Nghiêu Nghiêu, quán cháu hot thật rồi!”
Tô Nghiêu cũng không ngờ mọi chuyện lại nhanh đến vậy.
Vương Thành Long thì hớn hở như mở cờ:
“Chị ơi, tối nay chắc đông lắm. Mình phải chuẩn bị thật nhiều phần!”
Ý thì tốt, nhưng thực tế hơi phũ.
Cả tiệm cộng lại cũng chỉ có Tô Nghiêu, Tô nãi nãi, Vương Thành Long và thêm Trịnh Mỹ Hoa phụ chút.
Mà nguyên liệu trong kho cũng không nhiều, Tô Nghiêu vốn luôn kiểm soát kỹ càng, biết rõ làm bao nhiêu suất thì cần bao nhiêu đồ.
Nhờ video lan truyền mạnh, từ 4 giờ rưỡi chiều, tiệm Tiểu Tô cơm hộp đã bắt đầu nườm nượp khách.
Người tới mỗi lúc một đông, xếp hàng tràn cả ra ngoài cửa...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






