Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Dọn Sạch Phủ Tướng Quân Trước Khi Bị Lưu Đày Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

"À... Vừa rồi con thấy mấy lá ô liu, thứ này cho vào nồi có thể xào ra dầu nên món nấm này là dùng nó xào."

"Ồ, vậy nương bế đệ đệ, con ăn trước đi."

Tống Hòa Nhi không từ chối, nghĩ rằng mình ăn nhanh, ăn xong sẽ bế đệ đệ đi dạo.

Một quả trứng và nửa bát thức ăn vào bụng, Tống Hòa Nhi lập tức cảm thấy toàn thân tràn đầy sức lực.

Nhưng Tần Tiểu Nương ăn ít, không ăn hết số nấm còn lại.

Hơn nữa bây giờ trời nóng, những món ăn này không thể để lâu, nếu không để đến tối sẽ bị ôi thiu...

Tống Hòa Nhi nhìn nhìn tam thẩm mập đang đứng bên gốc cây lớn không xa, lúc này đang hái táo tàu sống cho con gái ăn, nghĩ rằng hẳn là vừa rồi không đào được bao nhiêu thứ.

"Nương, số trứng còn lại chúng ta giữ lại, những món nấm này, cho mẫu tử tam thẩm mập ăn đi, dù sao thì họ cũng đã giúp chúng ta bế Hoàng ca nhi một lúc."

Tần Tiểu Nương gật đầu: "Ừ, con đi đi nhưng đừng để đại nương bọn họ phát hiện ra..."

Tống Hòa Nhi tinh nghịch cười: "Yên tâm, họ không có thời gian quản chúng ta đâu, nương, nương chờ đấy, lát nữa sẽ có trò hay xem!"

Tần Tiểu Nương nghe mà chẳng hiểu gì, không biết từ lúc nào mà đứa con gái này của mình lại trở nên nặng lòng như vậy.

Tam thẩm mập có chút không thể tin nổi, sau đó bà ấy nhìn nhìn chậu đất trong tay Tống Hòa Nhi, mắt lập tức ươn ướt: "Cảm ơn hai nương con còn nghĩ đến chúng ta nhưng tiểu nương của con yếu, còn phải bế Hoàng ca nhi, con mang về để tiểu nương ăn tối đi, dù sao thì trên đường này đồ ăn có thể ngày càng ít đi."

Hành động biết nghĩ cho người khác của tam thẩm mập khiến Tống Hòa Nhi có chút an ủi: "Niệm tỷ nhi là con gái, không thể ăn đồ sống lạnh như vậy, nếu làm tổn thương cơ thể, sau này sẽ khổ lắm, tam thẩm cầm lấy đi nhưng ngàn vạn lần đừng để đại nương bọn họ nhìn thấy..."

"À... Cái này... Được rồi, Hòa Nhi, thay ta cảm ơn tiểu nương của con, trên đường này có khó khăn gì, các con cứ nói, ta nhất định sẽ giúp!"

"Được!"

Tống Hòa Nhi gật đầu định rời đi, bỗng nhiên nghe thấy phía trước có tiếng đồ sứ vỡ tan...

Lý thị ôm bụng lăn lộn trên đất, liên lụy đến mấy tên quan binh cũng ngã xuống.

"Mẹ kiếp, ngươi hạ độc ta! Người đâu! Đánh chết mụ ta cho ta!"

"Đừng đánh mẫu thân ta, đừng đánh!" Tống Sàn Tinh vừa nói vừa xông lên che chở.

Quan binh nào quan tâm đến mạng sống của nàng, trực tiếp quất một roi xuống: "Con ranh con, hôm nay nếu không nói thật, ta đánh chết các ngươi... Ái chà... đau chết mất, bụng ta!"

"Sao thế?" Vài tên quan binh không sao ở bên cạnh vội chạy đến hỏi.

"Ai mà biết con đàn bà này bỏ thứ gì vào món rau đó, bụng ta... đau như dao cắt!"

"Á? Không thể nào!" Nói rồi, tên quan binh nhặt chiếc chậu đất vỡ trên mặt đất lên.

Lâm Uyển Trân và hai đứa con gái của bà ta ở bên cạnh cũng đau đến nhăn nhó, lăn lộn trên đất, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc