Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ta Dọn Sạch Phủ Tướng Quân Trước Khi Bị Lưu Đày Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Tống Hòa Nhi nhìn cảnh tượng gà bay trứng vỡ của họ, nhịn cười, vẻ mặt vô tội đi đến bên cạnh Tần Tiểu Nương.

"Nương, người tránh xa ra."

"Hòa Nhi, đây là trò hay con nói sao?" Tần Tiểu Nương nhỏ giọng hỏi.

"Bà đại nương này, ngày thường mười ngón tay không dính nước, làm gì có loại việc này, đương nhiên không biết loại nấm màu sắc tươi sáng này không thể ăn."

Tần Tiểu Nương cười lạnh một tiếng: "Hừ, đây là báo ứng."

Quan binh ngã xuống một lúc bốn tên, ngay cả đường cũng không đi được, hơn nữa lúc này lại đang ở lưng chừng núi, bên cạnh là rừng núi mênh mông, nếu không xuống núi trước khi trời tối, buổi tối có thể sẽ gặp thú dữ.

Nghĩ vậy, Tống Hòa Nhi nảy ra một ý, vừa có thể xuống núi sớm, vừa có thể tìm được vật tư.

Nàng quay đầu, nhỏ giọng dặn dò Tần Tiểu Nương: "Nương, tối nay ở đây có sói, chúng ta không thể chết thay cho họ, nhất định phải xuống núi."

Tần Tiểu Nương ôm chặt Hoàn ca nhi trong lòng: "Nhưng mấy tên quan binh kia đau bụng, ngay cả đường cũng không đi được."

"Đau bụng không đi được thì những tên không đau bụng vẫn có thể xuống."

Nói xong, Tống Hòa Nhi không màng đến sự ngăn cản của Tần Tiểu Nương, đi đến bên cạnh mấy tên quan binh bình thường.

"Quan gia, ta biết chỗ nào có thể cứu họ."

"Mấy người thân cường lực tráng nên hộ tống những người khỏe mạnh chúng ta xuống núi, sau đó tìm người tá điền lấy ít thuốc, rồi phái một người lên đây, họ uống thuốc vào thì tự nhiên sẽ hết đau bụng."

Lý thị nghe Tống Hòa Nhi muốn dẫn người khác xuống núi, lập tức đứng dậy gào lên: "Ta là mệnh phụ của triều đình! Các ngươi dám bỏ ta lại sao?"

"Cút đi! Ta còn chưa tính sổ với ngươi! Mụ đàn bà chết tiệt này nấu thứ đồ chó má gì vậy!"

"Quan gia..."

Tên quan binh kia không để ý đến nàng nữa, trực tiếp quay đầu nói với những người khác: "Nghe đây, những người chúng ta trước tiên xuống núi, ai có thể tìm được người tá điền lấy được thuốc, ta sẽ thưởng cho một bữa cơm!"

Tống Hòa Nhi thấy mục đích đã đạt được, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Thực ra ăn những cây nấm độc này cũng chẳng sao, chỉ là đi ngoài hai ngày, không chết được người, mục đích chính của Tống Hòa Nhi bây giờ là tá cơ hội này tìm một ít thuốc, dù sao đây là vật tư mà nàng còn thiếu.

Đường xuống núi dễ đi hơn đường lên núi rất nhiều, chưa đầy hai canh giờ, cả đoàn người đã đến chân núi.

Tống Sàn Nguyệt vì ăn rất ít nên cơ thể không có phản ứng gì nhưng trong lòng nàng ta thực sự sợ đoàn người tự ý rời đi, đành phải đi theo xuống núi.

"Tống Hòa Nhi——ngươi quay lại đây! Ngươi bày trò gì vậy, nếu ngươi không tìm được thuốc cứu mẫu thân ta, ngươi cứ chờ mà thay bà ấy thu xác đi!"

Tần Tiểu Nương nghe vậy, trong lòng rất khó chịu, trực tiếp đặt Hoàn ca nhi xuống bãi cỏ, tiến lên, giơ tay tát Tống Sàn Nguyệt một cái...

"Ngươi bắt nạt con gái ta quen rồi phải không? Ta không phản kháng thì ngươi coi ta là bùn nặn sao? Ta nói cho ngươi biết! Nếu con gái ta có chuyện gì, ngươi sẽ đánh giá thấp một người mẹ có thể làm được đến mức nào!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc