Tống Hòa Nhi liếc nhìn bà ta: "Ngươi không ăn thì người khác ăn!"
Nàng đây là đang mắng bà ta là chó theo cách vòng vo!
Lâm Uyển Trân tức giận cầm một hòn đá trên mặt đất định ném tới: "Con nha đầu này, dám mắng ta! Ngươi cũng không nhìn lại thân phận của mình đi?!"
Quan binh lười quản những tên phạm nhân này ăn gì, trực tiếp nằm dài trên bãi cỏ ngủ.
Trong đoàn lưu đày có một chiếc xe kéo rất nhỏ, dùng để đựng lương thực và đồ dùng nấu nướng, do những tên phạm nhân thay nhau kéo đi.
Tống Hòa Nhi tiến lên, lấy ra từ bên trong một chiếc chậu đất vỡ.
Thực ra trong không gian của nàng có nồi tốt nhưng bây giờ trước mặt quan binh không tiện lấy ra, lỡ như bị tịch thu thì chẳng phải mất cả chì lẫn chài sao.
Bây giờ chỉ còn cách cầm chiếc chậu đất vỡ này, tạm thời nấu chút gì đó để ăn.
"Này! Bọn ngươi cẩn thận cho ta, nếu làm vỡ những chiếc nồi này, ta không có chỗ nào mua cho các ngươi đâu, cứ chờ mà chết đói đi!" Một tên quan binh hét lên.
Đại nương Lý thị cầm một chiếc chậu đất lớn nhất, để lấy lòng, chủ động tiến lên, đưa những cây nấm dại mình đào được cho quan binh xem: "Quan gia, ngài xem những thứ này, đợi tôi làm xong, sẽ kính biếu ngài!"
"Ồ, nhìn màu sắc cũng được đấy."
"Vâng, không phải là thứ tốt, tôi nào dám kính biếu ngài chứ?"
"Được rồi, ngươi đi đi."
"Vâng!"
Tống Hòa Nhi ở không xa nhìn họ, thầm cười trộm.
Kính biếu? Kính biếu các ngươi đi gặp Diêm Vương đi!
Cả đội chỉ có một cái diêm, mọi người phải thay nhau sử dụng.
Như vậy, những người nấu cơm được chia thành nhiều nhóm, tổng cộng là nhà đại nương và nhị nương, mẫu tử tam thẩm mập, các cô cô của phủ tướng quân, còn có vợ con của quản gia.
Tống Hòa Nhi bê chậu đất ra xa họ một chút, vì mùi trứng gà có thể ngửi thấy được.
"Hòa Nhi, con đừng đi quá xa đội ngũ nhé, cẩn thận có rắn." Tần Tiểu Nương nhắc nhở.
"Không sao đâu, nương, nơi có lửa thì không có rắn, nương và đệ đệ cứ ở đó chờ đi!"
Tần Tiểu Nương mỉm cười an ủi.
Tống Hòa Nhi lấy trước một ít nước suối, đun sôi trong bình đựng, tiện tay thả vào năm quả trứng gà sống, rất nhanh những quả trứng tròn vo kia đều nổi lên.
Tống Hòa Nhi lấy chúng ra, bọc trong quần áo, lại đổ hết nước trong chậu đất, lấy ra từ trong không gian một ít lương dầu, đổ vào chảo nóng.
Để tránh mùi thơm bay ra, Tống Hòa Nhi vừa nấu cơm vừa dùng tay quạt gió.
Sau khi dầu nóng, Tống Hòa Nhi cho nấm đã rửa sạch vào chậu đất xào, muối mà đoàn mang theo đều bị ẩm, vừa bẩn vừa khó ngửi, hiện tại, Tống Hòa Nhi chỉ có thể lấy ra từ trong không gian một ít nước tương và muối tinh, cho vào thức ăn.
Ngay lập tức, mùi thức ăn thơm phức, Tống Hòa Nhi nhanh tay dùng rá tre đậy thức ăn trong chậu lại, nhanh chân đi đến bên cạnh Tần Tiểu Nương: "Nương, cái cây này chắn chúng ta, nương ăn cơm đi."
Tần Tiểu Nương nhìn nhìn đám người vẫn đang bận rộn không xa, lập tức thở phào nhẹ nhõm, mở rá tre ra xem, giật mình vì món nấm xào bên trong: "Hòa Nhi, con làm món nấm này thế nào vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










