Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Liễu Ý cũng không thèm để ý đến hắn, trực tiếp khóa chặt quân y râu trắng mặc y phục có vẻ tốt hơn một chút, nói:
"Y sư, ta đã nghe nói chuyện bệnh chữa không được, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, các ngươi có ơn cho ta một bữa cơm, ta nguyện dùng bí pháp độc môn cứu người này, xin cho ta thử một lần."
Hệ thống nghe được từ mấu chốt, xông ra: [Làm sao làm sao, bệnh nhân mắc bệnh chữa không được ở đâu?]
Nó ngó ngó binh sĩ đang nằm sấp, trong nháy mắt thất vọng: [Chẳng phải cánh tay của người này bị rạch một đường sao?]
Sắc mặt của Liễu Ý bình tĩnh, nói: [Ta biết, ta cũng không có chỉ mặt gọi tên, chính là đang đánh cược trong quân doanh này có bệnh nhân mắc bệnh chữa không được.]
Hệ thống chấn kinh: [Đánh cược tính mạng hả?]
Liễu Ý: [Ở cổ đại tuổi thọ bình quân khá thấp, phần lớn là do điều kiện chữa bệnh lạc hậu, một số bệnh ở hiện đại xem là bệnh nhẹ nhưng ở cổ đại chính là bệnh không chữa được.]
[Nguyên nhân mắc bệnh đơn giản chính là yếu tố bên trong và yếu tố ngoại cảnh. Ở quân doanh, yếu tố ngoại cảnh không tốt gì, nhiều binh sĩ như vậy, ta cũng không tin bên trong không có một người nào mắc bệnh không chữa được.]
Hệ thống vẫn mơ hồ như cũ: [Vậy lỡ như bọn họ thật sự không có thì sao?]
Liễu Ý rất bình tĩnh: [Không có thì thôi, ta đã nói rồi, là bởi vì nhớ ơn quân doanh, có ơn tất báo không mất mặt, nếu như thật sự không có, cùng lắm thì ném một toa thuốc lôi kéo quân y, mặc dù xác suất được giữ lại giảm mạnh, nhưng cũng có thể kiếm được ít tiền, không kiếm được tiền thì cho một bát cơm cũng được.]
Hệ thống: [...]
Nó cảm thấy cho dù không có nó thì ký chủ ở cổ đại hẳn là cũng có thể sống rất tốt.
Liễu Ý vừa phân tâm nói chuyện phiếm cùng hệ thống, vừa chú ý đến thần sắc của mấy người quân y phía đối diện, nhìn thấy biểu cảm của bọn họ khẽ thay đổi, dáng vẻ vừa nghi ngờ vừa kích động, nàng liền biết mình đã thành công.
Tâm tình của nàng thoáng buông lỏng: [Rất tốt, thật sự có bệnh nhân bọn họ không chữa khỏi.]
Nhưng hệ thống vẫn rất lo lắng: [Nhưng mà ký chủ à, cho dù thật sự có bệnh nhân, ngươi ăn mặc rách rưới, cơm cũng không có ăn, bọn họ sẽ tin ngươi cho ngươi đi chữa sao?]
Liễu Ý rất lạc quan: [Không tệ, bệnh nhân có địa vị rất cao, chữa khỏi cho hắn, ta không chỉ đại khái có thể ở lại mà còn có thể có một chỗ dựa vững chắc.]
Hệ thống không thể không nhắc nhở nàng: [Ký chủ, ngươi chỉ là một sinh viên y còn chưa tốt nghiệp, cũng không biết đây là bệnh gì, có thể chữa không?]
Liễu Ý vẫn là dáng vẻ không nhanh không chậm kia: [Có thể chữa thì chữa, chữa không được không phải còn có ngươi sao? Cùng lắm thì học tập ngay tại chỗ.]
Về phần trong thời gian ngắn có thể chóng học được cách chữa trị một chứng bệnh nào đó hay không, vấn đề không lớn.
[Dù sao dù sao cũng tốt hơn bị đuổi ra biến thành một miếng thịt trong nồi.]
Ôm tâm tình "Sống lâu một giây cũng là lời", Liễu Ý thấy được phần lưng của bệnh nhân trên giường sinh mủ sưng to.
[Quả nhiên là bệnh nhọt sau lưng.]
Hệ thống kinh ngạc: [Ký chủ đã đoán được là bệnh gì?]
Trong ánh mắt quan sát của quân y và người rõ ràng là hộ vệ, Liễu Ý vén tay áo lên, tiến lên xem xét: [Đại khái đoán được, nguyên nhân hình thành nhọt sau lưng phần lớn là do chăm sóc da không đúng cách hoặc da bị tổn thương khiến vi khuẩn sinh sôi. Người hành quân đánh trận, quanh năm mặc áo giáp kín mít, mồ hôi ra nhiều, nên nguy cơ mắc bệnh nhọt sau lưng cũng cao hơn.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




