Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Ting! Chúc ký chủ buổi chiều tốt lành. Hôm nay ngươi có cố gắng học tập tích lũy kinh nghiệm không? A, nơi này là nơi nào? Ký chủ, ngươi đang chơi Ảnh Thị Thành sao?]
Hệ thống quả nhiên cũng cùng nàng xuyên tới đây, mặc dù không ôm hi vọng gì, Liễu Ý vẫn nói cho nó nghe tình huống hiện tại, đồng thời hỏi:
[Ngươi không phải rất lợi hại rất trâu bò sao, trước đó còn nói có thể ban thưởng khơi khơi cho ta nguyên một bệnh viện, vậy ngươi có thể đưa ta trở về không?]
Hệ thống rõ ràng bị nghẹn: [Ta, ta chỉ là một hệ thống y học, xuyên qua thời không... Ta không biết đâu.]
Liễu Ý tưởng nghĩ: [Hay là thế này đi, ngươi trực tiếp ban thưởng cho ta một bệnh viện, ta tạm thời trốn ở bên trong một thời gian.]
Hệ thống tiếp tục bị nghẹn: [Ban thưởng là phần thưởng cho ký chủ sau khi ngươi học tập hoặc chữa trị khỏi cho bệnh nhân, tích lũy được điểm kinh nghiệm nhất định mới có thể phát ra, điểm kinh nghiệm của ký chủ không đủ, ta muốn phát cũng phát không được.]
Nó hiển nhiên cũng có chút chột dạ, không quá tự tin đề nghị: [Hay là ký chủ học tập một hồi tích lũy điểm kinh nghiệm trước đi?]
Giọng điệu của hệ thống rõ ràng đã yếu đi: [... 10 điểm kinh nghiệm.]
Được lắm, con hàng này không phát huy được tác dụng.
Liễu Ý cấp tốc từ bỏ ý nghĩ có được ngoại viện từ chỗ hệ thống.
Mặc dù ở cổ đại có được một hệ thống y học có thể cung cấp các loại máy móc tài nguyên chữa bệnh tương đương với việc đánh đâu thắng đó.
Nhưng dù nó có mạnh cỡ nào thì đó cũng là chuyện sau này, hiện tại vẫn phải dựa vào chính mình.
Bước chân của Liễu Ý càng chạy càng chậm, người tiểu binh kia ban đầu còn chịu đựng được, sau đó thật sự là chịu không được cái tốc độ như rùa bò đó:
"Ngươi đi nhanh chút, ta đưa ngươi xong còn phải trở về luyện tập nữa."
Liễu Ý chậm rãi bước đi, hỏi hắn: "Ngươi biết y trướng ở nơi nào không?"
Trong trí nhớ của nguyên chủ, quân doanh đúng là có y trướng, nhưng nàng vừa nữ giả nam trang trà trộn vào, còn chưa kịp tìm hiểu đã bị phát hiện ra thân phận, bởi vậy hoàn toàn không biết y trướng là lều nào.
Tiểu binh cảnh giác: "Ngươi đã bị đuổi đi rồi, còn hỏi cái này làm cái gì?"
Liễu Ý ngước mắt liếc hắn một cái: "Nhìn dáng vẻ này của ngươi, chắc là ngươi không biết đâu ha?"
"Cũng đúng, nhìn dáng vẻ này của ngươi, hẳn là cũng mới tới, chỉ giả vờ làm lão binh trước mặt ta thôi."
Trong trí nhớ của nguyên chủ, lão binh và tân binh dù chức vị giống nhau nhưng địa vị vẫn có chút chênh lệch.
Quả nhiên tiểu binh nghe xong liền nóng nảy.
“Ta vào quân doanh đã hai năm rồi, làm sao lại không biết!"
Liễu Ý liếc hắn từ trên xuống dưới một cái, dáng vẻ rõ ràng không tin, trong miệng lại nói:
"Được rồi, ta biết rồi, ta hiểu mà, tin ngươi là được chứ gì."
Tiểu binh càng thêm khó thở, chỉ vào một lều vải phía trước: "Ta lừa ngươi làm cái gì, đó chính là y trướng."
Vừa dứt lời, hắn liền thấy Liễu Ý vừa nãy còn bước một bước phải đi một hồi lâu, lúc này đột nhiên chạy về phía lều vải với tốc độ cực nhanh.
"Ài! Ngươi làm cái gì đó! Ngươi không thể đi lung tung!"
Liễu Ý lấy nghị lực giành quán quân chạy nước rút năm đó ra, gắng gượng chống đỡ thân thể gầy yếu vọt thẳng vào y trướng.
Mấy người trong trướng kinh ngạc ngẩng đầu nhìn sang, ngoại trừ mấy người rõ ràng là y sư ra, một binh sĩ đang nằm sấp được chữa trị khẽ ngẩng đầu, cơ bắp kéo căng, không có động tác lớn gì, nhưng tay lại rơi vào trên trường thương để ở bên cạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










