Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhọt lưng, chính là phần lưng mọc mụn nhọt, bên trong sẽ có máu mủ, kích thước không giống nhau, có loại to như hạt đậu nành, có loại thậm chí có thể mọc đầy toàn bộ phần lưng.
Bệnh nhân lại bởi vậy phát sốt, đau đầu, suy yếu vô cùng, mà mủ dịch khuếch tán trong mạch máu hoặc các mô sâu, sẽ xuất hiện biến chứng bệnh nghiêm trọng, ví dụ nhiễm trùng máu, viêm tủy xương.
Y học cổ đại lạc hậu, bệnh nhân bị nhọt lưng trên cơ bản chẳng khác nào bị phán án tử hình, cho dù là bác sĩ có giỏi cỡ nào cố gắng rạch chỗ mưng mủ ra thì cũng sẽ bởi vì không rõ ràng sự phân bố của mạch máu, khiến bệnh nhân mất máu quá nhiều mà chết.
Mà loại nguy hiểm này ở trước mặt người có thể đọc thuộc làu các loại sách giải phẫu như Liễu Ý gần như là không tồn tại.
Cho dù là không có hệ thống, mặc dù phiền phức một chút, nhưng nàng vẫn có thể giữ được tính mạng sức khỏe của bệnh nhân ở mức độ cao.
Vì sao không đảm bảo một trăm phần trăm, bởi vì bác sĩ tuyệt đối sẽ không hứa hẹn hiệu quả chữa trị với bệnh nhân.
Mặc dù rất có lòng tin, nhưng Liễu Ý cũng không có vén tay áo lên liền bắt đầu, chỉ ở dưới ánh mắt khẩn trương của vị quân y râu trắng kia, quan sát kỹ lưỡng tình trạng bên ngoài của bệnh nhân.
[Hệ thống, cho ta một bộ dụng cụ rạch dẫn lưu đơn giản.]
Hệ thống vội vàng mở cửa hàng ra nhìn một chút: [Ký chủ, ngươi còn thiếu 190 điểm tích lũy mới có thể đổi được.]
Liễu Ý: [Lúc ngươi và ta trói buộc với nhau có phải nói là sẽ trói buộc cả đời không, địa vị của người này vừa nhìn là biết cao rồi, nếu như hắn bị ta chữa chết thì hai ta sẽ toi đời cùng nhau.]
Hệ thống: [... Ký, ký chủ ngươi không phải học bá sao? Ngươi hẳn là không chữa chết người đó chứ?]
Liễu Ý: [Cho phép ta nhắc nhở ngươi, ta chỉ là một sinh viên y còn chưa tốt nghiệp, đây là lần đầu tiên ta giải phẫu lâm sàng.]
[Ta nhớ ngươi không phải cũng có một chút tích lũy sao? Trước thay ta trên nệm.]
Hệ thống vốn không có bao nhiêu tích lũy: [...]
Liễu Ý: [Ngoan, sẽ trả lại cho ngươi, bỏ vào trong cái tay nải rách này của ta.]
Hệ thống: [... Bộ dụng cụ rạch dẫn lưu phiên bản đơn giản đã được chuyển vào trong tay nải rách của ký chủ, xin ký chủ kiểm tra và nhận.]
Liễu Ý mặt không đổi sắc nhìn thoáng qua tay nải bị mình đặt ở trong góc, trong lòng biết.
Mắt tiểu ca sáng lên, tiến lên một bước, không kịp chờ đợi hỏi:
"Ngươi nói thật sao?"
Liễu Ý gật đầu: "Ta theo học đại học y khoa, tự nhiên nói lời giữ lời."
Đại Học Y Khoa?
Tiểu ca nhìn Liễu Ý rất có tự tin, nghĩ thầm, vị Đại Học Y Khoa này không phải là danh y gì đó chứ? Nghe cái tên này có vẻ vô cùng cuồng ngạo.
Hắn lại nhìn quân y, quân y mặc dù cũng chưa nghe nói qua Đại Học Y Khoa, nhưng thấy Liễu Ý nhận ra đây là nhọt lưng, thái độ còn tự tin như thế, cũng phối hợp nói một câu:
"Nhọt lưng chính là bệnh không chữa được, chúng ta đúng là bó tay, cũng chỉ có thể để người này thử một lần."
Lời này phiên dịch lại chính là: Ta chữa không được là bởi vì đây là bệnh nan y, ngươi cũng chỉ có thể để cho người ta còn nước còn tát.
Tiểu ca hộ vệ kia do dự thật lâu, quay đầu nhìn đại nhân nhà mình đang nằm ở trên giường, đến cùng cắn răng một cái:
"Được, cho phép ngươi thử một lần."
"Nếu như ngươi chữa không được..."
Hắn còn chưa đe dọa xong, bệnh nhân nằm sấp trên giường, từ đầu đến cuối không nói tiếng nào đột nhiên suy yếu lên tiếng:
"Nếu như chữa không được, đó cũng là mệnh của ta, không cần trách phạt người khác."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






