Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sườn Xám Màu Lục Nhạt Của Mạnh Yến Thần CHƯƠNG 9.1: BẤT HÒA

Cài Đặt

CHƯƠNG 9.1: BẤT HÒA

Chuyến du lịch ngắn ngài của Mạnh Yến Thần chính thức kết thúc, khi ánh trăng bạc treo cao trên đỉnh đầu anh mới về đến nhà. Chênh lệch nhiệt độ giữa hai thành phố đúng là quá khác biệt, vài tiếng đồng hồ trước anh vẫn còn có thể mặc áo sơ mi đi loanh quanh khu chợ cũ ở làng chài thì lúc này lại bị gió đông quất vào mặt khiến làn da trở nên tê tái.

Cánh cửa phòng làm việc của bố Mạnh hơi hé mở, lúc này ông đang nâng bút viết thư pháp trên giấy khổ to, mẹ Mạnh thì ngồi ở bên cạnh kiên nhẫn giúp ông mài mực. Mạnh Yến Thần đứng ở ngoài cửa nhìn vào khung cảnh hài hòa của bố mẹ một lúc lâu mới gõ cửa bước vào.

Bố Mạnh ngẩng đầu lên, hơi nheo mắt lại nhìn bộ dáng thong dong của con trai đang bước vào rồi lại cúi xuống tiếp tục viết cho xong chữ “đức” trên giấy mới gác bút, mỉm cười nhìn mẹ Mạnh mà hỏi: “Em có ngửi được mùi vị gió biển phương nam không? Anh thấy làn gió kia vừa thổi nhẹ qua đã thổi bay toàn bộ mùi mực ở trong phòng rồi.”

Mẹ Mạnh cũng dừng tay, dịu dàng quan sát nét mặt của con trai, bà nhìn ra được tâm tình của Mạnh Yến Thần lúc này rất tốt.

Trạng thái của Mạnh Yến Thần quả thực rất tốt, thân xác đã về đến Hải thành phồn hoa còn tâm tư của anh vẫn còn treo ở nơi xa. Nhưng tâm tình của bố mẹ Mạnh lại không tốt như vẻ bề ngoài. Hiếm có dịp bố Mạnh luyện thư pháp vào buổi đêm thế này, trừ khi hôm ấy ông có chuyện phiền lòng. Mà nguồn gốc của cơn phiền muộn này, anh không cần nghĩ cũng biết được là do đâu.

“Bố, mẹ, con có thứ này muốn cho bố mẹ xem.”

Mạnh Yến Thần mang về cho bố mẹ Mạnh hai món quà, một cái nghiên mực khá cổ xưa và một cây quạt xếp vẽ tranh thủy mặc, trên quạt còn viết hai câu thơ viết theo lối chữ Khải, nét chữ rất đẹp. Bố Mạnh xưa nay thích viết thư pháp, cũng thích sưu tầm nghiên mực cổ. Mẹ Mạnh hay trêu bố Mạnh rằng ngoài người vợ là bà ra, thì có thêm 50 nàng “quý thiếp” giấu trong thư phòng nữa. Cái nghiên mực mà anh mang về vừa hay sẽ trở thành cô vợ lẻ thứ 51 của ông. Thỉnh thoảng mỗi khi có thời gian, ngoài việc tĩnh tâm đọc sách vẽ tranh luyện chữ, bố Mạnh còn phải cân nhắc xem hôm nay nên đem cái nghiên mực nào ra lau chùi. Ông cầm kính lúp cán gỗ, chuyên chú nghiên cứu cái nghiên mực rồi lại săm soi từng nét bút trên cây quạt giấy, vẻ hứng thú trên gương mặt qua một lúc lâu vẫn không hề thuyên giảm.

Mẹ Mạnh thấy bố Mạnh nghiên cứu tỉ mỉ như vậy, cũng biết hai món quà này là đồ tốt, giá trị không nhỏ, còn rất hợp ý bố Mạnh, nên tâm tình cũng tốt hơn liền trêu chọc Mạnh Yến Thần: “Không phải con nói chỉ đi nghỉ mát sao? Không lẽ khu nghỉ mát còn bán nghiên mực quạt giấy làm quà lưu niệm?”

Mạnh Yến Thần chỉ giải thích ngắn gọn: “Ở khu du lịch con tình cờ quen được hai người bạn mới, nói đúng hơn là hai vị lão tiên sinh học thức uyên bác tính cách lại thú vị.”

Mẹ Mạnh nhìn thấy nét rạng rỡ trên gương mặt của con trai, bà mỉm cười nghe anh kể tiếp.

“Buổi chiều con đánh cờ cùng ông Bạch và ông Lý, đánh thắng nên được tặng quà làm kỷ niệm ạ.”

Chiều nay, Mạnh Yến Thần đã thành công bảo vệ được cây quạt tròn và chiếc vòng ngọc cho Tần Dật Nhiên. Cô cầm quạt che nửa mặt, cười tít mắt nhìn anh nói cảm ơn rồi lại quay sang chúc mừng hai vị “cao thủ” đã có thêm một đối thủ xứng tầm, sau này có thời gian lại cùng nhau đánh cờ hàn huyên. Bạch Oán tuy thua nhưng vẫn rất vui vẻ, phất tay lên dẫn mọi người cùng nhau đi tham quan khu chợ cũ trong làng chài gần khu du lịch. Sau đó ông còn dẫn bọn đến một quán cơm gia đình, tuy đơn sơ nhưng tay nghề đầu bếp vô cùng tốt, nguyên liệu lại tươi ngon nên bữa cơm chiều hôm đó ai nấy đều ăn rất vui vẻ.

Nhóm của bọn họ ăn xong bữa cơm ấy đã bắt đầu sắp xếp hành lý để trở về, nhưng hội bô lão của Bạch Oán vẫn còn kế hoạch vi vu tận mấy ngày. Lúc chập tối, trước khi rời đi, Bạch Oán và Lý Lẫm đem hai món quà này đến, bảo rằng đấy là vật phẩm đánh cược cho ván cờ. Ban đầu Mạnh Yến Thần không nhận nhưng Tần Dật Nhiên lại bảo anh cứ nhận lấy, nếu không nhận thì bọn họ sẽ không vui đâu. Cô còn đem cây quạt tròn làm từ tơ tằm của mình tặng cho Lý Lẫm. Cây quạt ấy không đáng bao nhiêu tiền, nhưng là vật do cô tự tay làm. Chỉ có hoa văn hoa lan xanh trên quạt là cô đặt thêu rồi dán vào. Vợ của giáo sư Lý là một quý phu nhân yêu thích những món đồ thủ công mỹ nghệ, nên khi ông ấy mang quạt giấy đến tặng cho Mạnh Yến Thần, cô cũng thuận nước đẩy thuyền mà tặng cây quạt tròn kia cho ông. Lý Lẫm cũng nhận lấy rất sảng khoái, một câu từ chối khách sáo cũng không nói.

Anh nhìn hai món vật phẩm mà bản thân thắng được, thắc mắc không hiểu sao chỉ đi du lịch nghỉ dưỡng mà Bạch Oán với Lý Lẫm mang theo hai món đồ cổ kia làm gì. Tần Dật Nhiên tốt bụng mà giải đáp giúp anh, cô bảo rằng hội bô lão của ông Bạch đều là những người thú vị đến mức quái gở, thích đánh cờ và cũng thích cá cược, họ luôn chuẩn bị sẵn những món đồ để “chung độ” và dĩ nhiên cũng sẵn sàng thu về những thứ tương tự từ người khác. Ở cái tuổi của họ, ai nấy đều vứt hai chữ “câu nệ” ra khỏi đầu mình rồi, càng không có nhu cầu giải thích hành động của mình với người ngoài. Việc của họ là làm điều mà tuổi trẻ chưa kịp làm hoặc chưa nghĩ ra được, còn việc phán xét là của người khác, không liên quan đến họ. Hai vị cao thủ “Hoàng Dược Sư” và “Châu Bá Thông” ấy được xem như hai người bình thường nhất trong hội bô lão ấy rồi.

“Đành rằng con đánh cờ thắng mới có được món quà này, nhưng quà tặng quý ở tấm lòng, con cũng nên nhanh nhanh tìm quà đáp lễ cho người ta đi nhé.”

Mạnh Yến Thần ngoan ngoãn gật đầu, bảo anh đã tự có tính toán.

Bàn tay mẹ Mạnh sờ lên cây quạt, dưới nền giấy thô ráp đã hơi ngả màu là khung cảnh nước non sống động, hạc trắng trêm mỏm đá dang rộng đôi cánh vươn chiếc cổ thon dài như chuẩn bị tung bay vào tận chín tầng mây. Không hiểu sao lòng bà có chút bùi ngùi. Buổi tối hôm kia, sau khi nói chuyện với Mạnh Yến Thần, mẹ Mạnh suy nghĩ thật lâu, cuối cùng cũng bỏ đi ý định đến Tống gia đón Mạnh Tinh Tinh về. Lần này bà chẳng gây áp lực kinh tế cho con con gái, không khóa thẻ cũng không gọi điện thoại thúc giục cô về. Chân nằm trên người Mạnh Tinh Tinh, muốn về nhà thì tự động có chân để về. Bà cũng muốn xem xem đến khi nào đứa con gái này của bà mới chịu về nhà. Đợi rồi lại đợi, đến chiều hôm nay, Mạnh Tinh Tinh mới chịu về nhà, thẳng thắn công khai chuyện sẽ yêu đương cùng Tống Thiếu Kiệt.

Dáng vẻ quyết tâm không nhượng bộ ấy của Mạnh Tinh Tinh khiến mẹ Mạnh như có ảo giác, bà lần nữa nhìn thấy bóng dáng Tần Kiều của mấy chục năm trước yếu đuối mà kiên định bảo vệ tình yêu của đời mình. Hình ảnh hai người như xếp chồng lên nhau, hóa thành mũi kim bén nhọn đâm thẳng vào trái tim của người làm mẹ.

Vợ chồng họ lần này đều dùng lời lẽ khuyên răn con gái, cho rằng lối sống của Mạnh Tinh Tinh và Tống Thiếu Kiệt chênh lệch nhau quá lớn, nhân sinh bất đồng, tư tưởng khác biệt. Trong thời gian ngắn vì tình yêu cả hai có thể gạt đi khoảng cách ấy, nhưng về lâu về dài rất dễ xảy ra mâu thuẫn, khó mà bền lâu. Mạnh Tinh Tinh cúi gầm mặt nghe một lúc lâu, sau đó khi ngẩng lên lại dùng ánh mắt oán trách mà nhìn hai người đã nuôi cô trưởng thành, chậm rãi hỏi: “Bố mẹ, hai người có thể để con tự quyết định cuộc đời của mình một lần có được không? Có thể một lần…chỉ một lần thôi… ngừng lại việc sắp xếp cuộc đời của con theo ý muốn của hai người được không?”

Lời Mạnh Tinh Tinh nói rất nhẹ nhàng, nhưng đối với đôi vợ chồng trung niên trên ghế sô pha lại tựa như đem một khối đá lớn ném thẳng vào mặt hồ. Nước bắn tung tóe, sóng gợn rạt rào.

Khối đá rồi sẽ chìm xuống, mặt hồ cũng sẽ phẳng phiu như gương, chỉ có lòng người lại có vết rách.

Bố Mạnh nghe xong, không nói thêm lời nào, ông bình tĩnh tháo cặp kính lão xuống day day thái dương vài cái rồi lẳng lặng đứng dậy đi vào thư phòng. Từng bước chân nặng nề của bố Mạnh khiến lòng bà thêm chùng xuống. Bà nghiêm túc nhìn lại Mạnh Tinh Tinh, hỏi lại cô một câu: “Nếu chúng ta là bố mẹ ruột của con, con cũng sẽ hỏi chúng ta như thế sao, Tinh Tinh?”

Mạnh Tinh Tinh không trả lời được, chỉ có thể quay nơi khác tránh đi ánh mắt của mẹ Mạnh.

Bà nhìn cô con gái của mình một lúc lâu, nước mắt ứa ra khóe mi rồi lại lặng lẽ rút đi. Mạnh Tinh Tinh không nhìn bà, nhưng vẫn nghe ra được tiếng thở dài đầy bất lực. Cô nhốt mình trong phòng, cơm tối cũng không màn đến. Cuối cùng bà cũng đã hiểu tại sao Mạnh Yến Thần lại bày ra biểu hiện thất vọng như vậy với em gái như vậy.

Lúc Mạnh Yến Thần mang quà lên phòng cho Mạnh Tinh Tinh, cô co ro ôm gối ngồi bệt dưới sàn nhà ngay cạnh ban công mà thẫn thờ. Tóc của Mạnh Tinh Tinh dài hơn được một chút, mới vài ngày không gặp mà cô đã gầy đi nhiều, thần thái uể oải. Khi Mạnh Yến Thần gõ cửa bước vào, em gái anh vẫn giữ nguyên tư thế ấy, nhìn chằm chằm vào mảnh sân phía xa, chẳng màn liếc mắt đến người đang bước vào.

Mạnh Yến Thần nhìn toàn bộ hệ thống đèn được bật sáng trưng trong phòng, theo bản năng mà nheo mắt lại, nhanh chân bước đến bảng điều khiển tắt bớt đèn, chỉnh lại độ sáng trong phòng cho đến khi đôi mắt được dễ chịu hơn. Anh bật hệ thông sưởi trong phòng, đặt hộp quà lên bàn nhỏ cạnh sô pha, lúc này mới cất tiếng: “Tinh Tinh, anh có chút chuyện nghiêm túc muốn nói với em.”

Cửa đã đóng, máy sưởi kêu vù vù nhưng căn phòng lạnh lẽo vẫn chưa có dấu hiệu ấm lại.

“Em về nước một đoạn thời gian rồi nhỉ? Quà tốt nghiệp muộn này… tặng cho em. Bố mẹ đã tìm được cho em một công việc, là làm trợ giảng ở học viện mỹ thuật. Nếu em cảm thấy không thích thì cứ từ chối. Anh sẽ nói lại với bố mẹ việc này, chờ em tìm được công việc thích hợp, không cần nôn nóng.”

Mạnh Yến Thần chăm chú nhìn Mạnh Tinh Tinh, nhìn cô yếu đuối phờ phạt như vậy, lòng anh như thắt lại.

“Tinh Tinh, em có nghe anh nói không?”

Mạnh Tinh Tinh chậm chạp quay đầu, lạnh lùng nhìn Mạnh Yến Thần, cười nhạt nói: “Các người cứ sắp xếp là được. Anh cũng không cần ở đây giả làm người tốt.”

Một câu này của Mạnh Tinh Tinh đập tan hết tất cả sự mềm lòng và áy náy của Mạnh Yến Thần.

Giả ư? Tấm lòng của anh trong mắt Mạnh Tinh Tinh bấy lâu nay lại là giả ư?

Mạnh Yến Thần thừa nhận rằng, mười năm đằng đẵng anh vẫn luôn ở trong tâm thế của kẻ đơn phương, âm thầm bảo vệ và chở che cánh bướm bé nhỏ bằng tất cả khả năng mà anh có. Anh yêu thầm nhưng không phải là kẻ hèn mọn đi cầu xin tình yêu từ cô. Anh không trông đợi người trong lòng có một ngày sẽ nhìn về phía sau, đáp lại phần tình cảm này, nhưng anh cũng không chấp nhận nổi thiện ý của mình bị cô xem là hư tình giả ý.

Rốt cuộc, cô tổn thương và giận dỗi, tự dày vò bản thân như thế cho anh xem cũng chỉ vì anh từ bỏ việc cứu Tống Thiếu Kiệt sao?

Phó Tĩnh Du đã đúng, thế giới này chẳng ai nợ Mạnh Tinh Tinh điều gì. Anh cũng thế, anh chẳng làm gì sai để phải đối mặt với giọng điệu này. Nhớ lại thái độ của bố mẹ, và cả những xấp giấy chi chít chữ của bố, anh cau mày hỏi: “Tinh Tinh, em cũng dùng giọng điệu nói chuyện với anh để nói chuyện với bố mẹ sao?”

Mạnh Tinh Tinh mím môi quật cường nhìn thẳng vào mắt anh. Không có đáp án nào cũng đồng nghĩa với sự thừa nhận. Dù là đối diện với ai, cô cũng không muốn làm kẻ yếu thế nữa. Cô tuyệt đối không lùi bước, cô không cam lòng lần thứ hai phải sống hèn yếu mà từ bỏ người cô yêu. Dựa vào đâu chứ? Dựa vào đâu mà hết người này lại đến người khác nói với cô bằng cái giọng điệu bề trên, cô được yêu người này, không được yêu người kia. Tình yêu của con người không giống như một cái điều hòa không khí, muốn nóng thì nóng, muốn lạnh thì lạnh. Nếu anh trai thực lòng yêu thương cô cũng sẽ biết rằng Tống Thiếu Kiệt quan trong với cô thế nào, sẽ không đành lòng để người cô yêu có chuyện không hay. Nhưng hôm đó, người anh mà cô tin tưởng nhất lại dễ dàng từ bỏ như thế. Họ, đều giống nhau cả.

Mạnh Yến Thần đứng dậy, chỉnh lại nếp áo, nghiêm túc mà nói với cô: “Mạnh Tinh Tinh, chú ý lời nói của em. Có những lời đã nói ra rồi không thể rút lại được. Lời xin lỗi về sau cũng không có tác dụng gì. Hôm nay anh dùng thân phận anh trai của em yêu cầu em – hãy đối xử công bằng với gia đình của chúng ta. Nếu… em mãi mãi không thể xem đây là nhà, cứ nói thẳng với anh là được.”

Anh thuận tay đóng lại chiếc hộp gỗ bọc nhung mà Mạnh Tinh Tinh chẳng buồn liếc lấy một lần. Thứ quý giá như mạng sống với người này lại chẳng có ý nghĩa gì với người khác. Anh nên nhận điều đó sớm hơn mới phải.

“Còn nữa, chuyện em muốn yêu đương với Tống Thiếu Kiệt, từ nay về sau anh sẽ can thiệp. Em muốn được tự do sống theo ý mình, tự do luyến ái thì cứ việc đấu tranh với mẹ. Anh sẽ không giúp mẹ chia rẽ hai người, càng không giúp em thuyết phục mẹ. Chuyện của em và Tống Thiếu Kiệt sau này không liên quan đến anh.”

Mạnh Yến Thần bước ra đến cửa, quay lại hỏi thêm một câu: “Tinh Tinh, nếu em không phải họ Mạnh, không phải em gái của anh, giờ này tình hình của Tống Thiếu Kiệt sẽ ra sao, hậu quả thế nào em có nghĩ đến chưa?” Nói xong, anh cũng không quan tâm Mạnh Tinh Tinh nghe xong có hiểu hay không, nhìn cũng không nhìn đến nữa mà xoay người đi.

Cửa phòng đóng lại một cách nhẹ nhàng, chỉ phát ra một âm thanh trầm đục rất nhỏ. Nhưng khi truyền đến tai của Mạnh Tinh Tinh, nó bỗng hóa thành âm thanh chát chúa như tiếng móng tay cào lên trên mặt phẳng. Đôi mắt to tròn xinh đẹp của cô nhìn vào hộp quà trên bàn, tầm mắt dời đến cánh cửa gỗ. Hôm nay, người luôn yêu thương và chiều chuộng cô nhất trong nhà bỗng dưng hóa thành một người vô cùng xa lạ.

Vừa ra khỏi cửa Mạnh Yến Thần đã nhìn thấy mẹ Mạnh ở giữa hành lang, thần sắc của bà vẫn như cũ, tựa như đã đoán trước được em gái anh sẽ phản ứng như thế nào. Bà nhìn Mạnh Yến Thần như có điều gì muốn nói, nhưng cuối cùng lại đè xuống. Anh biết mẹ đã nhường anh cơ hội để bào chữa cho em gái. Nhưng anh không dùng nó theo cách mẹ nghĩ. Giọng điệu anh ôn hòa nhưng nghiêm túc: “Mẹ, nếu mẹ đã nghe được con cũng không cần phải nói lại. Chuyện yêu đương của em gái, sau này con sẽ không quan tâm nữa.”

Mẹ Mạnh hơi ngẩn ra, bà ngạc nhiên khi anh chỉ nói như thế. Trước kia con trai bà sẽ nói ra hằng đống lí lẽ để bảo vệ em gái. Nhưng hiện tại con bé ngốc nghếch đã dẫm lên lòng tự trong của anh trai mà không hề hay biết. Mẹ Mạnh dịu giọng, lái sang chuyện khác: “Đã khuya như vậy rồi, con mau nghỉ ngơi sớm đi. Chuyện công việc của Tinh Tinh mẹ sẽ cân nhắc lại. Nếu Tinh Tinh thấy không phù hợp, thì cứ tùy nó vậy.”

Mẹ Mạnh ở nhà chuyên quyền độc đoán nhiều năm, lần này có thể hứa sẽ cân nhắc lại như vậy cũng là chuyện hiếm khi xảy ra. Lần này bà chấp nhận lùi một bước, nguyên nhân là vì nhìn ra được sự bất hòa giữa hai đứa con của bà ngày càng trầm trọng. Làm một người mẹ, bà mong con trai luôn hướng về phía bà, nhưng lại không hi vọng mâu thuẫn giữa hai anh em đi đến mức này.

“Dạ, mẹ cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé.”

Anh về phòng, đôi vai buông thỏng sau cánh cửa.

Mạnh Yến Thần tựa lưng trên chiếc ghế gỗ lim đen, thẫn thờ nhìn vào chiếc đèn bàn là nguồn sáng duy nhất trong căn phòng tối tăm vắng lặng. Cảm giác tệ hại tựa như ai đó vừa xé xuống lớp da trên lồng ngực, tách rời mớ cơ thịt ra khỏi xương cốt bủa vây tâm trí. Lòng bàn tay đặt trên tay vịn lạnh lẽo, đôi mắt nhắm nghiền. Lại lần nữa anh trở lại buổi sáng tinh mơ hôm nọ, đối diện với cây táo gai say trĩu quả trong vườn mẫu đơn xanh ngát. Tê dại và bất lực trước sức sống của những cánh lá tươi tốt, những chùm quả đỏ mọng đang đong đưa theo gió. Đây là đang cười nhạo anh sao? Mạnh Yến Thần muốn ngồi sụp xuống che mặt lại nhưng rồi anh chợt ngửi thấy một mùi hương vừa lạ vừa quen, làn gió biển mang theo hương muối thổi đến. Cả khu vườn và anh đột ngột bị nhấn chìm trong làn nước xanh biếc, trong vắt. Chú cá hề lởn vởn trước mặt, và con ốc biển sặc sỡ lần nữa xuất hiện.

Nàng tiên biển với chiến lợi phẩm lần thứ 2 lướt qua trước mặt anh. Nàng ngoảnh đầu nhìn lại, chỉ với một cái búng tay, vườn mẫu đơn lẫn cây táo gai đều biến mất, chỉ còn lại rặng rong mơ lả lướt như mời gọi. Khi anh nhìn lại, người nọ đã biến mất tăm, chỉ còn lại mỗi anh và chiếc vỏ ốc trên tay.

Sau đó, trước mắt tối sầm lại.

Anh giật mình tỉnh giấc, vẫn thấy bản thân mình đang ngồi trên chiếc ghế gỗ lim.

Vỏ ốc của anh đâu nhỉ?

Căn phòng rất nhanh bừng sáng, Mạnh Yến Thần tìm trong ngăn tủ một lúc lâu rồi lấy ra một chiếc hộp trong suốt, lấp lánh. Lấy chiếc vỏ ốc ra khỏi cái túi rút màu đen, anh thở phào khi cái vỏ ốc sặc sỡ mà mình mang về nằm vừa vặn trong cái hộp pha lê mình vừa tìm được.

Mạnh Yến Thần lục lọi một hồi lâu mới tìm ra khung ảnh vừa với hai tấm ảnh mà Tần Dật Nhiên đưa. Hai khung ảnh được anh đặt ở tủ đầu giường, bên trái là cục bông Quả Quả đang ôm Đậu Đậu trên bãi cát, kiên nhẫn liếm lông trán cho em trai. Bên phải là Đậu Đậu cuộn tròn người trên bãi cỏ xanh, vẫn là đôi mắt tròn xoe long lanh và gương mặt ngọt ngào như chiếc bánh donut phủ lên lớp caramel thật dày. Một con chim sẻ nhỏ béo ụ mà đậu trên đùi Đậu Đậu, đầu nhỏ hơi nghiêng giống như đang lim dim ngủ.

Khi đặt lưng xuống giường, Mạnh Yến Thần cứ ngỡ đêm nay sẽ lại là một đêm dài. Không nghĩ đến, nằm xuống không bao lâu cơn buồn ngủ lại ập đến. Anh thoáng nhớ lại lời mà Tần Dật Nhiên đã nói lúc đưa ảnh cho anh

“Tôi đã phù phép lên hai bức ảnh rồi, trước khi đi ngủ và sau khi thức dậy, anh chỉ cần ngắm nghía vài lần thì đảm bảo sẽ ăn ngon ngủ khóe, đầu óc minh mẫn, gặp nhiều may mắn.”

Hình như… nàng tiên biển kia có phép nhiệm màu thật.

Sáng hôm sau, ở văn phòng CEO của tập đoàn Mạnh thị, Châu Khiết đặt mấy tập văn kiện lên bàn để Mạnh Yến Thần kí bổ sung, cặp mắt thì dán vào món đồ trang trí mới mẻ trên bàn. Thực ra thì cũng không mới lắm. Cái hộp pha lê do cô và chồng chưa cưới lúc đi du lịch mua mất 4 nghìn bảng Anh trong một triển lãm nghệ thuật để làm quà sinh nhật Mạnh Yến Thần mấy năm trước, hiện đang đựng một cái vỏ ốc nhìn vô cùng bình thường.

Thư kí Châu cười tít mắt. Thú vị đây!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc