Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sườn Xám Màu Lục Nhạt Của Mạnh Yến Thần CHƯƠNG 9.2: NĂM MỚI VUI VẺ

Cài Đặt

CHƯƠNG 9.2: NĂM MỚI VUI VẺ

Càng gần cuối năm, khối không khí lạnh đổ dồn về Hải thành càng nhiều nhưng vẫn chẳng thể làm chậm lại nhịp bước hối hả của những con người đang vắt giò lên cổ phấn đấu mưu sinh.

Từ sau khi đi nghỉ dưỡng về, Mạnh Yến Thần giống như một cổ máy cũ kỹ được nâng cấp lại toàn bộ chương trình lẫn linh kiện, hiệu suất hoạt động tốt đến kinh người.

Giữa trưa Lâm Minh cầm cốc cà phê đứng ở quầy pantry thì thầm với thư ký Châu: “Cả tuần nay cô có thấy boss quái quái thế nào không?”

“Có phải anh thấy thời gian tan làm của chúng ta với boss cũng không khác mấy, mà sáng nào sắc mặt boss cũng hồng hào, full energy, còn 2 chúng ta thì ngủ thế nào cũng vác 2 cái mặt như xác chết trôi low battery vào công ty hay không?” Châu Khiết chỉ chỉ vào mặt mình. Gần đây cô toàn phải đổi loại kem che khuyết điểm mới dày hơn, độ che phủ cao hơn.

“Không sai. Boss ăn món gì kiểu như thập toàn đại bổ à? Có thể xin thực đơn không?”

Thư ký Châu lườm anh chàng cộng sự rồi hỏi tiếp:

“Có phải anh thấy boss càng ngày càng tỏa hào quang, trông càng đẹp trai hơn không?”

“Hình như là thế thật.”

“Vậy anh có thấy trên bàn làm việc của boss có cái gì khác lạ hay không?”

“Cái hộp…” Lâm Minh nói đến đây thì khựng lại, nhìn quanh quất để chắc rằng lúc này xung quanh không có ai. Sau đó như vẫn chưa yên tâm, anh ta đặt cốc cà phê lên quầy, ngón trỏ gõ gõ trên bàn rồi vẽ một hình trái tim.

Châu Khiết thấy đồng đội cũng đã hiểu ra vấn đề, lập tức giơ hai ngón tay cái lên biểu thị - tôi đánh giá cao sự thông minh này của anh đấy. Lâm Minh hít một hơi thật sâu, hỏi: “Thật chứ?”

“Anh dám cược với tôi không? Nếu tôi nói đúng, sang năm anh phải bao vé máy bay cho tôi cùng ông xã đi hưởng tuần trăng mật ở Thụy Sĩ?”

Lâm Minh nốc cạn phần cà phê còn lại trong cốc, hớn hở nói: “Wow, cây vạn tuế nở hoa rồi.”

Năm mới sắp đến, người người nhà nhà đều càng ngày càng bận rộn. Vòng quan hệ của người giàu tỉ lệ thuận với số năm làm giàu của họ, thân thích cũng không nằm ngoài quy luật này. Tiệc tùng giống như kiểu cành mẹ đẻ cành con, nối dài không dứt. Mạnh Yến Thần mấy ngày cuối năm bận đến nỗi 8h sáng ra cửa, tận 12h đêm mới về đến nhà. Châu Khiết nhìn vẻ mặt của người đẹp trai nay lại càng đẹp trai hơn, cũng bắt đầu nghĩ giống Lâm Minh, nghi ngờ phó chủ tịch ở nhà đều bắt boss của bọn họ uống canh thập toàn đại bổ gì đó rồi. Nếu không sao trạng thái có thể chênh lệch đến thế? Cũng đâu phải chỉ có mỗi Mạnh Yến Thần là kẻ đang yêu!

Ngày ba mươi tháng mười hai rơi vào thứ bảy, sáng sớm cả nhà Mạnh Yến Thần xuất phát ra sân bay, về nhà tổ tại Bắc thành.

Ban đầu, nhà tổ chỉ là một căn tứ hợp viện xưa cũ do ông nội của bố Mạnh gom hết của cải mua lại vào thời dân quốc sau khi ông tách khỏi gia tộc ở nội thành. Từ đó về sau họ Mạnh chia thành hai nhánh, nội thành và ngoại thành, tuy không đến mức như nước với lửa nhưng cũng là tình trạng nước sông không phạm nước giếng. Mãi đến mấy chục năm sau, khi lão gia chủ Mạnh Quyền – tức ông nội của Mạnh Yến Thần làm ăn phát đạt liền bắt đầu mua thêm đất xung quanh, kiến tạo vườn hoa đào ao thả cả, dần biến thành một trang viên rộng lớn gần trăm mẫu đất.

Mạnh lão gia chủ có 4 người con, bố Mạnh là con trai thứ 3 của ông, phía dưới còn một cô em gái đã kết hôn, sinh sống ở Canada. Phía trên bố Mạnh có hai anh trai, từ nhỏ mỗi lần hai người họ cãi nhau, ông đều bị kẹp ở giữa, còn bị bắt chọn làm “đàn em” của người nào.

Vì là thời điểm đón năm mới, mẹ Mạnh và bác cả Tần Viện cũng hiếm khi có thể hòa thanh hòa khí cùng nhau ngồi một bàn thưởng trà nói chuyện phím.

Bố Mạnh năm nào về cũng bị bác hai của Mạnh Yến Thần kéo lại đánh cờ. Cái kiểu đánh cờ ngang ngược của bác hai khi còn trẻ nhiều lần chọc giận bác cả nên bị lôi ra đánh cho một trận. Mạnh Quyền thấy thế cũng không buồn ngăn cản mà lại đứng một bên vỗ tay, vui vẻ đổ thêm dầu vào lửa. Trong nhà người duy nhất chịu được cái kiểu ngang ngược kia của bác hai cũng chỉ có bố Mạnh. Sau này Mạnh Yến Thần lớn liền bị bố Mạnh “bán đứng”, thường lừa anh giải vây cho ông rồi nhanh chân bỏ trốn để lại Mạnh Yến Thần đối diện bác hai mà chịu trận.

Lần nào bố Mạnh cũng bị vợ yêu mắng là ỷ lớn hiếp nhỏ lừa gạt trẻ con. Nhưng đến hiện tại Mạnh Yến Thần lần nào cũng tình nguyện đi giải vây cho ông. Nếu Mạnh Bá Ngôn được phong hiệu là đứa nhỏ "miệng ngọt" nhất nhà thì Mạnh Yến Thần được ông nội anh gọi là đứa nhỏ kiên nhẫn nhất trong nhà. Vừa chịu khó chơi cờ cùng bác hai lại còn có kiên nhẫn cùng ông mỗi năm đều làm cho bà nội đã khuất một cái lồng đèn.

Đến tối ngày ba mươi mốt tháng mười hai, từ đại sảnh đến hành lang rồi ra đến vườn hoa, nơi nơi đều treo đầy đèn lồng, đủ loại màu sắc kích thước hình dáng. Vì lúc sinh thời bà nội của họ tuổi thỏ, cũng thích con thỏ nhất nên mỗi dịp năm mới ông nội Mạnh đều tự tay làm đèn lồng hình con thỏ cho bà, đến khi bà mất rồi thì ông vẫn tiếp tục duy trì thói quen này, bảo rằng nếu không làm trong lòng sẽ khó chịu, cũng sợ bà trên trời cho rằng ông quên đi lời hứa năm đó. Trên dưới nhà họ Mạnh nhìn mãi cũng thành quen. Mỗi lần thấy ông vào mấy ngày cuối năm hì hục hết chặt rồi lại vuốt mỏng những thanh trúc làm lồng đèn con thỏ, rồi cũng tỉ mỉ dạy cho Mạnh Yến Thần cách làm, có người còn không cầm được nước mắt.

Mạnh Tinh Tinh mấy ngày nay luôn muốn hòa hoãn mối quan hệ với Mạnh Yến Thần, luôn tỏ vẻ như cái gì cũng chưa xảy ra, chủ động bắt chuyện với anh. Cô đã bắt đầu ý thức được nếu không có anh trai làm đồng minh, bao che dung túng nuông chiều, thì không có khả năng cô đối phó được mẹ Mạnh.

Mạnh Yến Thần cũng không quan tâm lắm cô nghĩ thế nào rồi, chỉ dùng một thái độ bình bình, không lãnh đạm cũng không xa cách đối xử với cô. Càng không nhìn đến đôi mắt ngập tràn tâm sự ngổn ngang kia.

Con đường một chiều đi trong đêm này, anh đã đi quá lâu rồi...

Giữa đêm người làm trong viện đốt pháo, pháo hoa phóng ngặp trời, Mạnh Bá Ngôn che miệng ngáp dài, nhìn bên trái là thằng em họ mắt sáng như sao trời dồi dào sinh khí, nhìn bên phải chính là Mạnh Tinh Tinh tóc nâu váy trắng đeo chuỗi ngọc trai tím, thanh lịch tao nhã, một đôi mắt buồn như chứa ngàn câu chuyện cũ, dáng vẻ ốm yếu tiều tụy, thật khiến người thương xót.

Mạnh Tinh Tinh đẹp như tranh vẽ, dáng vẻ mong manh như cánh bướm ấy rất dễ khơi gợi lòng thương xót và ham muốn bảo vệ kẻ yếu của đa số đàn ông, ngoại trừ số ít người, đại loại như Mạnh Bá Ngôn.

Tối qua Mạnh Yến Thần về đến Bắc thành, ăn cơm tối xong thì cố ý tìm Mạnh Bá Ngôn trò chuyện. Mạnh Yến Thần cũng nhắc lại chuyện năm đó Mạnh Tinh Tinh từ chối quả quýt mà Mạnh Bá Ngôn đưa, còn hỏi có phải từ lúc đó anh không còn nhìn vừa mắt Mạnh Tinh Tinh nữa rồi phải không. Mạnh Bá Ngôn vốn không để chuyện này trong lòng, Mạnh Yến Thần có nhắc đến anh cũng không nhớ là có chuyện này xảy ra. Anh lớn hơn Mạnh Tinh Tinh bảy tám tuổi, làm gì có chuyện đi chấp nhặt trẻ con vì quả quýt.

Mạnh Bá Ngôn tối qua cũng cơ hội mà nói với Mạnh Yến Thần mấy lời thật lòng

“ Có câu này anh muốn nói ra lâu rồi. Yến Thần, em xem Mạnh Tinh Tinh như châu báu là chuyện của em, yêu thế nào cũng là chuyện của em. Nhưng em không thể cản được việc người khác xem Mạnh Tinh Tinh là đóa hoa dại tùy thời có thể hái xuống, hay xem cô ta như hòn đá cản đường nhấc chân một cái là dễ dàng bị sút bay. Người mà một phân tình cảm cũng không bỏ ra được như cô ta thì có tư cách gì mà yêu cầu người khác đối xử hết lòng với mình đây? Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy! ”

Suy cho cùng, cách mà mọi người ở Mạnh gia đối xử với Mạnh Tinh Tinh có liên quan mật thiết đến việc Mạnh Tinh Tinh có xem bản thân cô thuộc về nơi này hay không. Hoặc là nói phải xem Mạnh Tinh Tinh có xem mình là người của Mạnh gia hay không, có muốn gia nhập vào gia đình này hay không.

Đây bắt buộc là mối quan hệ hai chiều, có bỏ ra mới có nhận lại.

Mạnh Hồ Ly trước khi đi còn lơ đễnh mà nói: “Có ông anh nào mà không muốn có đứa em gái bảo bối như Nhiên Nhiên chứ. Còn về em gái như Mạnh Tinh Tinh, chỉ có thể nhường cho em mà thôi, anh đây không dám nhận.”

Tần Dật Nhiên…

Trong lòng Mạnh Yến Thần cứ lặp đi lặp lại cái tên này.

Đã nhiều ngày qua, Mạnh Yến Thần cứ vô thức mở danh bạ điện thoại, nhìn vào dãy số anh đã sớm thuộc lòng từ lâu nhưng vẫn không bấm gọi. Sau những phút giây mệt nhoài với công việc, khi tâm trí cần có những khoảng lặng cho riêng mình thì những dòng suy nghĩ miên man về người nọ dâng lên như thủy triều.

Mạnh Yến Thần không rõ, người nọ chỉ phù phép lên hai bức ảnh của Đậu Đậu và Quả Quả hay phù phép lên chính bản thân anh?

Cảm giác xốn xang trong lòng chỉ xuất phát từ việc anh mê mẩn vẻ đẹp mĩ miều và cá tính độc đáo kia? Nỗi nhớ nhung da diết những ngày qua chỉ là cơn say nắng nhất thời?

Anh cứ ngỡ tình yêu đơn phương của bản thân vững chãi như cây táo đã ăn sâu bén rễ trong lòng, chắc chắn như thành lũy sừng sững chẳng thể dung nạp thêm một ai khác. Nhưng hóa ra những thứ kia đều dễ dàng sụp đổ trước sự xâm lấn âm thầm của nàng tiên biển quyền năng.

Ban ngày, guồng quay công việc dễ dàng đánh lạc hướng anh rời khỏi những câu hỏi chẳng thể tìm ra đáp án. Nhưng khi đêm về, anh lại đối diện với cây táo gai xum xuê trĩu quả, tự hỏi sao có thể chặt xuống những cánh lá tươi tốt kia thì tiếng bước chân uyển chuyển quen thuộc xuất hiện kéo anh vào mảnh không gian khác. Người nọ mềm nhũn trong vòng tay anh, khi hơi thở hai người giao hòa khiến cho gò má trắng mịn trở nên đỏ bừng. Đôi mắt ướt át như đang hờn dỗi lại như đang tức giận. Cánh mũi phập phồng, nốt rùi son quá bắt mắt chẳng thể lầm lẫn với ai khác. Ngón tay anh chạm đến hoa văn hình lá trúc trên nền lụa mịn màng mát lạnh, lướt qua chiếc áp khâm treo 3 cái lục lạc nhỏ phát ra tiếng leng keng vui tay. Cánh môi hồng đang mấp máy nhưng anh lại không nghe được gì. Người nọ không phải đang gọi tên anh, anh biết chắc là thế. Cơn giận bùng lên trong lòng ngực, anh cúi xuống chặn lấy toàn bộ những lời lẽ kia.

Dưới cái ôm xiếc chặt của anh, người nọ càng thêm run rẫy.

Những giấc mơ ngọt ngào cứ luôn ngắt quãng rồi lặp đi lặp lại một cách không thực tế. Bàn tay mát lạnh mềm mại kia sẽ tung ra những cú đấm liên hoàn như trời giáng vào bất kì kẻ thô lỗ nào khi không có sự cho phép mà dám chạm vào người cô. Nào giống như trong giấc mơ, chiếc quạt tròn cầm tay rơi xuống đất phát ra tiếng lạch cạch, bàn tay mềm mịn run run chống lên lồng ngực cố đẩy anh ra nhưng càng đẩy càng phản tác dụng.

Mạnh Yến Thần, mày cũng chỉ dám làm càn trong giấc mơ mà thôi!

Giấc mơ khiến anh vừa muốn quên đi, vừa tham lam muốn bước vào lần nữa.

Mỗi sáng khi ngồi vào bàn ăn, đối diện với Mạnh Tinh Tinh, anh lại mường tượng đến cây táo gai sai trĩu quả như âm thầm cười cợt anh. Mạnh Yến Thần vẫn luôn đấu tranh với chính mình, ngày nào anh còn chưa có cho mình một đáp án cuối cùng, anh sẽ không đi gặp Tần Dật Nhiên.

Đêm cuối cùng của năm cũ, rặng liễu đung đưa sà xuống mặt hồ như đang trêu chọc những chú cá chép gấm đang lởn vởn gần mặt nước, cành lá khẽ rì rào tựa như đang thì thầm cùng cơn gió đông buốt giá. Hai hàng lồng đèn treo trên hành lang cũng theo gió mà lay động, Mạnh Yến Thần đi bộ dọc theo hành lang bên hồ, trong lòng ngập tràn mâu thuẫn.

Nhìn thấy trong Hải Đường viện của ông nội Mạnh vẫn còn sáng đèn, Mạnh Yến Thần cứ vậy mà đi vào xem ông. Năm nào trước Tết dương lịch một ngày, hai ông cháu bọn họ cũng ngồi lại nói chuyện với nhau. Mạnh Quyền bệ vệ ngồi trong đại sảnh, trong tay phe phẩy cây quạt hương bồ, dù trời đông giá rét nhưng thói quen cầm theo chiếc quạt cũ kĩ này vẫn không thay đổi. Trên bàn gỗ tử đàn là hai cái lồng đèn hình còn thỏ, một lớn một nhỏ. Cái lớn là ông làm, cái nhỏ là của Mạnh Yến Thần làm lúc trưa. Từ sau khi tốt nghiệp cấp hai năm nào Mạnh Yến Thần cũng cùng ông nội làm lồng đèn con thỏ. Bà nội của anh sinh vào một giờ đêm ngày một Tết dương lịch, nên mấy năm nay Mạnh Yến Thần làm lồng đèn để chờ đến sinh nhật của bà ở trước bàn thờ của bà thắp đèn cho bà xem.

Ông nội Mạnh dù trong tiết trời lạnh buốt thế này vẫn theo thói quen phe phẩy quạt hương bồ, cười hiền hòa với cháu trai. Hôm nay ông chẳng hí hửng chỉ vào cái lồng đèn nhỏ, hỏi xem cháu trai có muốn tặng cái lồng đèn bản thân làm ra cho ai khác hay không. Trước kia năm nào ông cũng hỏi anh như thế. Mỗi năm vào dịp sinh nhật bà, ông cũng cảm ràm "Lồng đèn giống như trâm cài tóc, chỉ nên tặng người trong lòng. Bà nội của con có lồng đèn của ông được rồi, con tìm cái khác tặng đi. Đừng có tranh nổi bật với ông."

Mạnh Yến Thần chậm rãi bước đến rồi ngồi xuống cạnh ông nội. Ông của anh vẫn thế, lúc nào cũng vui vẻ yêu đời, chưa bao giờ anh nghe thấy ông lớn tiếng với người nhà hay cả người giúp việc.

“Ông nội không ra vườn chơi cùng mọi người ạ?”

“Ông nhớ đến chút chuyện cũ, lát nữa ông sẽ ra.”

“Ông lại nhớ bà ạ?”

“Cũng xem như có liên quan đến bà cháu. Ông nhớ lại bản thân hồi trẻ đã oách như thế nào khi thành công theo đuổi bà nội cháu.”

Ông nội Mạnh thấy cháu trai nhìn mình bằng ánh mắt trông mong, giống hệt khi nhỏ, vụn trộm chạy vào Hải đường viện ôm thỏ trắng của bà nội thằng bé ra khỏi lồng, vòi vĩnh đòi bà kể về những truyền thuyết cổ xưa.

“Bà nội cháu ngày trước là hoa khôi của bệnh viện trung ương số 3 ở Bắc thành, chuyện này hẳn cháu nghe thuộc lòng rồi phải không?” Ông nội Mạnh thấy cháu trai mỉm cười, không thuộc lòng làm sao được, ông lúc nào cũng tự hào về việc này mà. “Nhưng mà cháu vẫn chưa biết, nếu năm xưa ông mà hèn nhát thì đã mất bà cháu vào tay người khác rồi. Chung quy đàn ông muốn cưới được vợ đẹp thì phải vứt sỉ diện đi. Cháu có biết ông đã cướp bà cháu từ tay ai không?”

Mạnh Yến Thần lắc đầu, sau đó lại nghe ông nội cười lớn, bật ra hai từ “Mạnh Khương”. Anh biết người nọ, ông ấy hiện tại là tộc trưởng của họ Mạnh ở nội thành.

“Khi đó nhà bà nội cháu là hiệu buôn dược liệu lâu đời, lại nhắm trúng chàng bác sĩ anh tuấn giỏi giang vừa đi du học trở về của nhà họ Mạnh, nhìn thế nào cũng thấy môn đăng hộ đối. Ông anh họ xa này của ông được xếp vào làm cùng khoa với bà nội cháu. Mạnh Khương cứ bô bô lên rằng chắc chắn sẽ theo đuổi được bà cháu thành công, so với ông chỉ là anh giáo nghèo không có gia thế thì hơn về mọi mặt, chỉ thua một điểm duy nhất.”

Ông nội Mạnh vỗ lên mặt mình, cười gian xảo. “Da mặt ông dày hơn anh ta, cũng hiểu bà nội cháu hơn anh ta. Bà nội cháu khi ấy cũng khá vừa ý với Mạnh Khương, có điều người này lại mắc bệnh tự cao tự đại, ít quan tâm đến sở thích của bà nội cháu. Bà cháu thì thích hoa phong lan, anh ta thì tặng hoa hồng, hoa loa kèn. Bà cháu thích thỏ trắng ngoan hiền, anh ta thì lại tặng đến một chú chó Nhật quý hiếm nhưng nghịch ngợm. Nhờ nó cắn rách gấu váy của bà cháu nên ông mới có cơ hội trổ tài khâu lại tà váy cho bà ấy. Anh chàng bác sĩ luôn bận rộn với bệnh nhân, nhờ đó mà ông luôn có cơ hội xuất hiện trước mặt bà nội cháu khi bà ấy cần. Trồng hoa lan, tặng thỏ con, nhường dù trong đêm mưa. Mọi thủ đoạn dùng được ông đều dùng cả, bao gồm cả việc dở trò với cái lồng nhốt thỏ, để nó dễ dàng chạy đi được khiến bà nội cháu áy náy vì không chăm sóc tốt cho nó. Hoặc là thỉnh thoảng lại vô tình để lộ ra tính đào hoa của Mạnh Khương.”

Mạnh Yến Thần nghe thế thì mím môi cười, anh biết ngày xưa để cưới được bà nội, ông nội đã vất vả rất nhiều, nhưng không nghĩ đến ông lại sử dụng cả thủ đoạn như thế.

“Tuy nói dùng thủ đoạn có hơi hèn một chút, nhưng không nhờ thế sao có thể danh chính ngôn thuận ở cạnh bà của cháu cơ chứ.” Ông nội Mạnh mỉm cười nhìn cháu trai, chậm rì rì nói. “Nếu da mặt không dày, thì bà cháu đã sớm thuộc về người ta rồi.”

Thuộc về người ta…? Mạnh Yến Thần chợt nghĩ đến, nếu nàng tiên biển cũng thuộc về người ta thì thế nào? Ai sẽ là người có tư cách đẩy Tần Dật Ninh sang một bên, danh chính ngôn thuận được ôm lấy cô ấy, được phép đùa nghịch từng lọn tóc đen óng kia, được xoa nắn cổ tay thon mềm, được thỏa thuê cắn mút làn môi hồng… những thứ mà bản thân anh chỉ lén lút vụng trộm có được trong giấc mơ.

Ai đó ngoài anh… ai đó không phải anh…

Sao phải là người khác mà không phải là anh?

“Yến Thần!”

“Dạ?”

“Đèn lồng năm nay vẫn tặng cho bà nội của cháu sao?”

Mạnh Quyền nhìn thấy cháu trai im lặng không đáp, bật cười haha: “Nhiều năm như vậy, cuối cùng ông cũng chờ được đến ngày cháu do dự."

Hai ngày này, ông nhìn thấy Mạnh Yến Thần khi thì thẫn thờ như người thất tình, lúc thì lại như thể đang mắc bệnh tương tư, hai trạng thái đối lập kia khiến ông có hơi lo lắng cho đứa cháu trai chuyện gì cũng để ở trong lòng. Hiện tại có vẻ như cháu trai thông suốt rồ, ông an tâm mà cầm cái lồng đèn lớn của mình đứng lên, dặn dò: “Có điều ông phải nhắc con, người là vật sống, lồng đèn là vật chết. Con đem cái lồng đèn đặt ở chỗ nào đi nữa, nó không thể mọc chân chạy được. Nhưng người thì khác, không ai có nghĩa vụ đứng mãi một chỗ mà đợi con. Phải biết tranh thủ, giống ông hồi xưa ấy.”

“Dạ!” Mạnh Yến Thần xấu hổ đáp.

Anh đỡ ông nội đi nghỉ ngơi rồi cầm lồng đèn trở về phòng của mình. Dù đến hiện tại anh không thể gọi tên tình cảm mà anh dành cho Tần Dật Nhiên, nhưng anh biết rõ lòng anh không thể nào chấp nhận được việc cô thuộc về ai khác, ngoài anh.

Đến lúc Mạnh Yến Thần vì bản thân anh ích kỷ một lần, vô lý một lần.

Đêm khuya, 12h kém, Mạnh Yến Thần thấp một ngọn nến cho chiếc lồng đèn con thỏ anh tự tay làm, treo lên mái hiên nhà.

Đúng 12h, đợt pháo hoa đầu tiên bắn lên, Mạnh Yến Thần gửi cho Tần Dật Nhiên một tin nhắn chúc mừng năm mới, kèm theo bức ảnh chiếc lồng đèn con thỏ tỏa ra ánh sáng ấm áp trên nền pháo hoa rực rỡ lung linh. Anh đợi một lúc không thấy Tần Dật Nhiên trả lời, trong lòng có hơi hụt hẫng, đi qua đi lại một lúc mới ra đi vườn hoa. Mọi người đều tụ tập ở ngoài vườn thưởng trà ngắm pháo hoa.

Mạnh Yến Thần cầm điện thoại ở trong vườn đi qua đi lại, pháo hoa hoa lệ lấp lánh giờ này cũng không thu hút được sự chú ý của anh. Mạnh Yến Thần căng thẳng, theo thói quen sờ khuyu măng set trên tay áo sơ mi. Trong lòng đang đến từng giây, hi vọng trước khi pháo hoa ngừng bắn, Tần Dật Nhiên sẽ để ý đến tin nhắn của anh.

Mười phút sau, điện thoại rung nhẹ, màn hình hiển thị thông báo tin nhắn từ người mà anh trông đợi.

Tin nhắn của Tần Dật Nhiên rất ngắn gọn. Trước là chúc mừng năm mới, vạn sự như ý, sức khoẻ an khang. Sau đó gửi kèm một bức ảnh.

Là ảnh của anh.

Mạnh Yến Thần trong ảnh đứng trên boong tàu hướng về phía mặt trời đang mọc. Chàng thanh niên trong ảnh đã cất đi cặp kính gọng vàng, thần thanh khí sảng, thư thái nhàn nhã ngắm bình minh.

Anh không nghĩ đến, dưới ống kính của Tần Dật Nhiên có thể bắt gặp được bản thân trẻ trung linh khí đến như vậy.

Lại đến một tin nhắn đến

[Chúc cho sếp Mạnh mỗi buổi sáng đều có thể giống như ngày hôm đó, thong dong tiêu sái mà trải qua một ngày.

Tôi rất thích nhìn thấy dáng vẻ đó của anh.]

Mạnh Yến Thần ngẩng người nhìn điện thoại một lúc lâu, khóe mắt đuôi mày đều mang vẻ nhu tình. Giữa trời đêm giá rét, trên bầu trời là pháo hoa rực rỡ, trong lòng Mạnh Yến Thần lại ấm áp không tả được. Anh cảm giác được trái tim của mình như sắp bị hòa tan ra.

Mạnh Bá Ngôn ở trong vườn thấy Mạnh Yến Thần tựa cột mà đứng, chăm chăm nhìn vào điện thoại, khoé mắt cong cong, cười dịu dàng hiếm gặp. Không cần nói anh cũng biết là đang trò chuyện cùng ai.

Mạnh Yến Thần lúc này bất chợt muốn nghe giọng của cô, nên nhắn hỏi

[Có tiện gọi điện thoại không?]

[À... không gọi video call thì được]

Mạnh Yến Thần đọc xong tin nhắn, bất giác nghĩ đến cái gì đó, hơi đỏ mặt. Hít sâu một hơi lấy lại tinh thần mới gọi điện cho Tần Dật Nhiên.

Mạnh Yến Thần và Tần Dật Nhiên trò chuyện một lúc, anh nhận được uỷ thác ngày mai đi chăm mèo giúp Tần Dật Nhiên. Ngoài mặt anh biểu hiện rất bình tĩnh nhưng trong lòng lại bừng lên niềm hạnh phúc mãnh liệt. Hai người lại nói thêm vài câu, vậy mà đã nhanh đến một giờ sáng, Mạnh Yến Thần không nỡ cũng phải chúc Tần Dật Nhiên ngủ ngon mà cúp điện thoại. Lúc này trong vườn mọi người đều đã trở về phòng, ngoại trừ Mạnh Bá Ngôn đang cẩn thận xem đồng hồ với mẻ mặt trêu chọc

“Thật hiếm có nha. Vậy mà có người có thể khiến cho CEO nhà chúng ta ôm điện thoại cười tủm tỉm suốt bốn mươi sáu phút. Lợi hại!”

Mạnh Yến Thần cũng mặc kệ Mạnh Hồ Ly ra sức chế giễu, tâm tình rất tốt mà về phòng, cẩn thận cất đi lồng đèn con thỏ. Trong lòng nhớ đến giọng điệu lười biếng, mềm mại của người nào đó trong điện thoại, tai đỏ cả lên, trái tim anh cũng mềm ra, vô thức mỉm cười, thì thầm: “Tần Dật Nhiên, ngủ ngon, ngày mai tôi sẽ đến gặp em.”

Hơn 1h đêm, Mạnh Yến Thần chưa đi ngủ vội, anh đi đến Hải Đường viện của ông nội, đến gian phòng thờ của bà nội định thắp cho bà nội một nén nhang nhưng lại nhìn thấy ông nội anh đứng bên cạnh bàn thờ của bà lẩm bẩm tâm sự nhỏ to chuyện cũ. Mạnh Yến Thần nhìn một lúc không đành lòng phá hư bầu không khí nên xoay lưng đi. Vừa quay lại nhìn thấy Mạnh Hồ Ly đứng ngay ở sau lưng, giật mình hỏi

“Anh đứng đây làm gì?”

“Đến nghe chút chuyện xưa tích cũ của ông bà nội thời trẻ. Năm nào ông nội cũng có mấy chuyện này cứ kể đi kể lại với bà nội. Anh sợ bà nội chê ông nhàm chán.”

Năm nào Mạnh Yến Thần cũng cùng ông nội anh làm lồng đèn, đến một giờ khuya thì thắp đèn cho bà nội, cùng bà nội nói vài câu thì rời đi, nhường lại không gian riêng tư cho hai ông bà. Đến ba giờ sáng thì Mạnh Hồ Ly chạy đến "đuổi" ông nội về giường ngủ, đều đã một đống tuổi mà còn thích thức khuya giống người trẻ.

Ông nội Mạnh sợ nhất cái tính nói dài nói dai của đứa cháu đích tôn này đành phải về phòng ngủ. Đợi ông đi rồi, Mạnh Hồ Ly mới đem quà đến tặng bà. Có khi là khăn choàng cổ, có khi chỉ là mấy cái tượng đất hay búp bê mới lạ đang thịnh hành. Mạnh Quyền mỗi lần nhìn thấy mấy món quà nho nhỏ kì quái trên bàn thờ của vợ ông mỗi dịp sinh nhật, lúc thì cười haha lúc thì lại lén lau nước mắt, trách bà sao bỏ ông đi sớm không có cơ hội nhìn thấy mấy đứa cháu nội trưởng thành nên người.

Hoàn chương 9

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc