Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sườn Xám Màu Lục Nhạt Của Mạnh Yến Thần CHƯƠNG 8.2: LAI GIẢ BẤT THIỆN

Cài Đặt

CHƯƠNG 8.2: LAI GIẢ BẤT THIỆN

Hương thơm từ tách cà phê trên chiếc bàn gỗ sồi nơi Tần Dật Ninh ngồi đã chèo kéo vị thuyền truyển đáng mến của con thuyền mang tên nữ thần biển đến chỗ bọn họ. Để cảm ơn cà phê mà Tần Dật Ninh pha cho, ông ấy đã chỉ cho 3 người họ vị trí mà họ có thể lặn xuống để ngắm rêu xanh. Vị thuyền trưởng người Anh nói tiếng Trung vô cùng sành sỏi, luyên thuyên kể cho bọn họ nghe về bãi nước nông mà ông cụ người ngư dân bản địa của làng chài đã bí mật kể với ông vào năm ngoái. Những rặng rong mơ đều đã lụi tàn vào mấy tháng trước, chỉ riêng nơi kì diệu đó rong xanh vẫn còn mượt mà nhảy múa trong làn nước vào mùa đông thế này.

Tổ đội lặn biển 4 người của ngày hôm qua chỉ còn lại 3 người. Thuyền trưởng tận tình đưa bọn họ đến nơi đó bằng thuyền nhỏ. Lúc ba người lặn ở bên dưới biển, lạc vào cánh đồng rong mơ đã hơi ngả vàng đang đong đưa theo dòng nước thì thuyền trưởng lại cầm lấy máy ảnh mà Tần Dật Nhiên mang theo, lưu lại những khoảnh khắc những chú chim trắng đập gần bãi đá xanh. Trời đông không thích hợp để đi lặn nhưng nhờ có vị thuyền trưởng tốt bụng kia nên 3 con người đam mê khám phá này mới có thêm được một trải nghiệm đẹp đẽ như thế.

Một chú cá hề sọc đen trắng có cái đuôi vàng nhỏ nhắn cứ quẩn quanh trêu chọc Mạnh Yến Thần, nó dường như không sợ hãi con người. Đến khi anh vươn tay ra dọa bắt lấy thì nó mới lủi vào một bụi rong mà trốn đi. Mạnh Yến Thần còn chưa kịp thu tay về thì có một vỏ ốc màu đỏ cam được nhét vào tay anh. Tần Dật Nhiên phất tay ra hiệu “tặng anh đấy” rồi bơi nhanh sượt qua. Có vài cái vỏ ốc tương tự như thế được cột lại rồi treo vào bình dưỡng khí sau lưng cô. Trông chúng như một chiến lợi phẩm của nàng tiên biển khi đặt chân khám phá vùng đất lạ.

Khi họ quay lại, hồ ly Mạnh Bá Ngôn cũng đã tỉnh, ôm lấy Quả Quả mà vẫy tay với bọn họ.

“Hồ ly dậy rồi, chúng ta cũng nên về bờ thôi.” Tần Dật Nhiên trở lại du thuyền, đặt máy ảnh lên bàn rồi ôm lấy Đậu Đậu hôn một cái.

Tần Dật Ninh nhìn sang vẻ mặt còn ngáy ngủ của Mạnh Bá Ngôn, cười hỏi: “Anh còn đánh tennis nổi không thế?”

“Đánh thì cứ đánh thôi, sợ gì. Có thua thì đem Yến Thần gán nợ cho hai người là được!” Mạnh Bá Ngôn ngáp dài nhưng cặp mắt lại ráo hoảnh đầy gian xảo, đáp một cảnh tỉnh rụi.

Mạnh Yến Thần: “…”

Khi bốn người từ bến thuyền trở về, Tần Dật Ninh mới nhớ ra cả ngày hôm qua họ vẫn chưa để bé cưng nhà bọn họ đi tắm biển, thế nên họ đi dọc bờ biển tìm một chỗ vắng khách tham quan để cho Đậu Đậu và Quả Quả tha hồ bơi lội.

Mạnh Hồ Ly với Tần Dật Ninh đã quen nhìn mấy đứa lắm lông này ở nhà nghịch nước trong hồ bơi, chỉ có Mạnh Yến Thần ngạc nhiên nhìn hai cục bông bì bà bì bõm với làn nước xanh và những con sóng trắng. Không phải bình thường mèo rất sợ nước hay sao? Còn có thể bơi thành như thế này?

“Này Mạnh Yến Thần, anh có muốn biết anh hùng phiên bản mèo là như thế nào không? Cho anh xem một lần thôi nhé!”

Ban nãy Tần Dật Nhiên đã đổi qua một bộ quần áo thoải mái hơn sau khi đi bơi về. Chiếc áo sơ mi bằng voan đen phủ bên ngoài áo thun ba lỗ cùng màu, quần sort màu xanh ghi dài đến giữa đùi làm lộ ra đôi chân dài thẳng tắp. Mạnh Yến Thần mỉm cười, khẽ gật đầu, cưỡng ép bản thân dời tầm mắt khỏi đôi chân trắng nõn nuột nà kia, chuyển sự chú ý về hai bé mèo lềnh bềnh trên mặt nước.

Hai cục bông vốn đang bơi qua bơi lại ở khu nước cạn, mực nước chỉ tới đầu gối. Tần Dật Nhiên càng ngày càng lùi về sau, đến khi mực nước biển chạm đến gấu quần, liền gọi to: “Nước sâu quá rồi! Đậu Đậu, Quả Quả, mau đến đây cứu mẹ nha!”

Quả Quả vừa nghe tiếng kêu cứu của Tần Dật Nhiên, lập tức “meow” một tiếng đáp lại, vội vã bơi ra xa. Đậu Đậu thấy vậy liền bì bõm bơi theo. Hai chú mèo bồng bềnh mặc cho bị sóng đánh dội ngược lại vài lần vẫn như hai chàng hiệp sĩ gan lì kiên định mà bơi về phiá trước. Mạnh Bá Ngôn và Tần Dật Ninh không phải lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng này, nhưng vẫn rất cảm động. Hai người chia làm hai bên trái phải, hộ tống hai bạn nhỏ bơi ra xa đi "cứu mẹ". Sau khi được "giải cứu" thành công, Tần Dật Nhiên vui vẻ ôm hai cục cưng của mình lên bờ, không quên hôn mỗi đứa một cái, khen hai bé ngoan một tràng dài.

Mạnh Yến Thần ở một bên vỗ tay, xuýt xoa khen ngợi.

Trên đường về biệt thự, anh còn chủ động ôm lấy Đậu Đậu được quấn trong chiếc khăn lông, từ lúc lên xe điện nội bộ của du lịch cho đến khi về đến biệt thự, nhìn vào cặp mắt ướt sũng của Đậu Đậu, Mạnh Yến Thần không ngừng lặp đi lặp lại mấy câu “Đậu Đậu thật ngầu”, “Đậu Đậu thật đẹp trai, thật dũng cảm” khiến cho bé cưng vui vẻ kêu “meow meow” đáp lại, còn chủ động chơi cụng đầu cùng anh.

Quả Quả: “Méooo”

“Quả Quả là số một!” Mạnh Yến Thần rất biết thời thế mà nịnh nọt.

Quả Quả: “Meow meow” Thế còn tạm được !

Chín giờ sáng, tiết mục quan trọng cũng đến.

Bốn người chia làm hai đội, định đánh 3 hiệp [1] quyết định thắng bại. Nhưng đến giữa hiệp 2 Mạnh Hồ Ly đã giương cờ trắng đầu hàng, bảo rằng đánh tiếp cũng không có ý nghĩa gì. Anh chàng cảm thấy bản thân bị Tần Dật Nhiên gài bẫy, cố tình tối qua chuốt nhiều rượu như vậy chính là chờ lúc này anh chàng bị ê mặt. Đầu còn lâng lâng như vậy, tay chân lại không phối hợp thì sao thắng được cơ chứ?

Đánh đôi không được thì đành chuyển sang đánh đơn. Mạnh Yến Thần vừa uống một ngụm nước, đinh ninh là sẽ cùng với Tần Dật Ninh đánh một trận để lấy lại tâm lý cân bằng, không ngờ trong sân lại có vài người khách không mời mà đến. Anh nhận ra nhóm người này, ban sáng trên bờ biển họ luôn nhìn về phía của Tần Dật Nhiên. Lúc bốn người họ mang vợt ra sân cũng đã chạm mặt bọn người nọ ở hướng ngược lại.

Tần Dật Ninh nhìn bộ dáng của nhóm khách không mời này, thốt ra bốn chữ: “Lai giả bất thiện”

Năm người đến thăm đều là người trẻ tuổi, người đàn ông trông lớn tuổi nhất cũng chỉ tầm ngoài ba mươi tuổi, vóc người tầm trung, gương mặt chữ điền nhìn qua rất hàm hậu, thành thật, tươi cười nhìn về phía Tần Dật Nhiên cười nói: “Từ lâu tôi đã nghe qua tài danh của hai sếp Tần và cả Lam tiên sinh. Nghe nói Lam tiên sinh xưa nay trên sân tennis chưa từng bại trận, chỉ tiếc quý nhân khó gặp. Hôm nay có cơ hội, chi bằng đôi bên cùng nhau giao lưu một chút. Không biết có được không?”

Mạnh Bá Ngôn nhìn sang Tần Dật Ninh, vẻ mặt hào hứng như bắt được vàng: “Ồ, còn biết cả chú nhỏ của hai người cơ đấy. Có điều, cả cái tên cũng không dám xưng ra, giấu như mèo giấu phân thế mà cũng có gan đến khiêu chiến à?”

Giọng của Mạnh Hồ Ly không nhỏ, đủ để cho đám người kia nghe thấy. Bốn thanh niên phía sau người đàn ông nhìn anh ta với vẻ hằn học, chỉ riêng cái người phía trước vẫn giữ nguyên nụ cười ban đầu.

“Nếu cố nhân đã có lời mời, anh em chúng tôi từ chối thì không phải phép rồi.” Tần Dật Nhiên bình thản đáp.

Tuy rằng giọng người nọ mang âm điệu người phương Bắc, nhưng vẫn để lộ dấu vết khẩu âm nguyên bản. Không khó để đoán được bọn họ đến từ nơi nào. Khi nghe đến hai chữ “cố nhân”, người đàn ông kia vẫn cười sảng khoái với vẻ vô hại. Cô tự hỏi không biết người kia có EQ quá cao, hay vốn cái mặt đó trơ trẽn đã thành thói quen.

Mạnh Hồ Ly cười ha ha mà sáp lại gần Tần Dật Ninh: “Nể thật, da mặt còn dày hơn cả nền sân bóng.”

Vòng xã giao của Mạnh Bá Ngôn rất rộng rãi lại có trí nhớ rất tốt, nhìn một lúc đã nhận ra trong đám người đó có một người từng là tay vợt hạt giống nổi tiếng ở Hongkong, sau này đột ngột giải nghệ rồi lặn mất.

“Tôi tưởng anh sẽ nói da mặt họ còn dày hơn cả mặt anh cơ đấy.”

Mạnh Bá Ngôn: “…”

Tần Dật Ninh cười cười, gõ gõ cây vợt lên vai: “Bọn họ đúng là có chuẩn bị mà đến, nhưng phương thức có chút sai lầm. Không cần lo!”

Chuyện này rõ ràng vốn muốn nhắm vào hai anh em nhà họ Tần, Mạnh Bá Ngôn cũng biết bản thân không nên xen vào. Nhưng Mạnh Yến Thần lại nhanh chân bước đến bênh cạnh Tần Dật Nhiên, chủ động giành lấy cơ hội "ứng chiến" cùng cô.

“Chuyện tối hôm đó vẫn chưa chính thức nói lời cảm ơn cô. Lần này để tôi đóng góp chút công sức đi.”

Đôi mắt vương màu nắng của Tần Dật Nhiên nhìn thẳng vào người đối diện, ngữ khí chân thành và nghiêm túc của anh đã thuyết phục cô. Nhìn về phía sau lưng, thấy anh trai không phản đối, Tần Dật Nhiên chạm vợt của cô vào vợt của Mạnh Yến Thần, cười khẽ: “Thế thì… hợp tác vui vẻ nhé.”

“Không thành vấn đề.” Người đàn ông hàm hậu gật đầu. Anh ta nhận ra mục đích của Tần Dật Nhiên, cô muốn thắng thật đẹp, thật oách.

Trên sân đấu, diễn biến ở trận đầu khá thú vị.

Ở hai ván đầu, độ phối hợp giữa Mạnh Yến Thần và Tần Dật Nhiên vẫn chưa mấy ăn ý nên để đối thủ dẫn trước. Đến ván thứ 3, những pha phối hộp trúc trắc dần biến mất, những cú đánh chéo tay của Mạnh Yến Thần được phát huy tác dụng tối đa mới xem như “may mắn” rút ngắn tỉ số còn 2-1. Đến ván thứ 4 và thứ 5, cả hai người ở lưới đối diện đều cho rằng tốc độ và kỹ thuật của Tần Dật Nhiên ở thế yếu nên luôn chọn giao bóng gần lưới, nhắm vào “kẻ yếu hơn”. Nhưng đáng tiếc tính toán của bọn họ lại đúng với ý đồ của cô. Những pha bắt volley [2] và những cú đánh về góc sân hiểm hóc, bóng vừa chạm sân đã bay ra ngoài khiến cho đối thủ khó lòng đón được. Đến ván thứ 6, đối thủ đã nhận ra “con gà mờ” đã lộ ra đuôi sói, những quả bóng đa phần đều tính toán chuẩn xác điểm rơi vào vị trí ở giữa Tần Dật Nhiên và Mạnh Yến Thần, nhưng tốc độ tiếp bóng của hai người này đột ngột tăng nhanh, pha cắt bóng ngắn của Mạnh Yến Thần khiến cho đối thủ trở tay không kịp.

Tỉ số trận đầu 2-4 nghiêng về cho bên ứng chiến, nhưng thái độ của người đàn ông mặt chữ điền nọ vẫn không có gì biến chuyển. Trận đầu chỉ để thăm dò thực lực, át chủ bài của người này vẫn còn ở phía sau.

Trên hàng ghế khán đài, có hai anh chàng đẹp trai, mỗi người ôm một cục bông mèo trên đùi, kết quả này họ đã đoán trước được, nhưng Mạnh Bá Ngôn vẫn hơi lo lắng mà nhìn đồng hồ: “Ba mươi phút rồi. Cộng với thời gian trước đó chúng ta chơi cùng nhau cũng mất hơn mười lăm phút, đánh thế này tốn thể lực lắm. Cậu không định ra sân à?”

“Tôi cũng muốn ra lắm, nhưng cũng phải có người đồng ý đã.” Tần Dật Ninh chắc mẩm rằng dù là gái anh hay em họ của Mạnh Bá Ngôn đều muốn đích thân ứng chiến ở trận thứ hai.

“Nếu thế, trận sau sẽ vất vả đấy!”

Lời “tiên tri” ngắn gọn của Mạnh Bá Ngôn đã khái quát toàn bộ diễn biến của trận đấu thứ hai. Hai tay vợt chuyên nghiệp lẫn bán chuyên nghiệp đánh với hai kẻ nghiệp dư, bên nào cũng đã trổ ra hết tài năng. Quả bóng xanh bay vun vút giữa hai sân, tốc độ ghi điểm của hai bên đều chậm. Nhưng sắc mặt của anh chàng từng làm tay vợt hạt giống không tốt cho lắm, không thể nghiền ép đối thủ trên sân khiến gương mặt điển trai trở nên hằn học, những cú đánh trả bóng mạnh mẽ nhưng đôi khi lại mất bình tĩnh khiến nó bay thẳng ra ngoài.

Trên sân, Mạnh Yến Thần nhìn vệt mồ hôi trượt dài trên gương mặt đỏ bừng vì vận động quá sức của Tần Dật Nhiên, hàng mi cong khẽ chớp ánh mắt cô không có chút nào nao núng. Anh hỏi bằng giọng điệu thăm dò: “Sếp tiểu Tần này, nếu trận này chúng ta thắng, sắp tới tôi có thể đến thăm Quả Quả và Đậu Đậu không?”

Đón lấy ánh mắt nghiêm túc và chân thành của người bên cạnh, Tần Dật Nhiên nhướng mày xoay vợt tâm tình tốt đẹp mà đáp: “Sẵn sàng đón tiếp!”

Tần Dật Nhiên trả lời không cần suy nghĩ, hormone dopamine của Mạnh Yến Thần lập tức tăng vọt.

Lần này, nữ thần may mắn tiếp túc chiếu cố cho Tần Dật Nhiên. Cô học theo cú đánh chéo tay của Mạnh Yến Thần, ép cho tay vợt hạt giống tiếp bóng ở thế khó. Ở cú đánh cuối cùng, trả bóng không qua lưới.

Trận thứ hai dài gấp đôi trận đầu, sau 6 ván với tỉ số 3-3, Tần Dật Nhiên xoay vợt, cao giọng hỏi: “Một trận thắng và một trận hòa, các vị có muốn đánh tiếp không?”

Mạnh Hồ Ly ngồi xem liền chẹp miệng: “Cậu em nhà tôi xem ra phối hợp với Nhiên Nhiên rất nhuần nhuyễn. Nếu không biết còn tưởng họ là đồng đội lâu năm rồi đó.” Anh chàng gãi gãi tai mèo của Quả Quả. “Đừng căng thẳng nữa, dù người ta có mặt dày muốn đánh tiếp, mẹ con cũng không thua đâu.”

Quả Quả mặt kệ bàn tay đang quấy nhiễu của Mạnh Hồ Ly, vẫn chăm chú nhìn về phía mẹ bé.

Vẻ mặt tươi cười của người đàn ông mặt chữ điền vẫn hiền hòa như cũ, nhanh ánh mắt đã lạnh đi mấy phần. Anh ta vỗ tay vài cái, cười đáp: “Không hổ danh là cháu gái của Lam tiên sinh. Đã làm phiền rồi, có duyên gặp lại.”

Tần Dật Nhiên lắc lắc khuỷa tay, châm chọc: “Chẳng trách Tạ gia ở Đài Loan mấy năm nay càng ngày càng xuống dốc, hóa ra là có những người rảnh rỗi chỉ đặt tâm tư vào những chuyện vụn vặt.” Cô vừa nói xong, một cánh tay hữu lực vòng ngang qua eo cô, cô cũng thuận thế mà dựa ra phía sau chống đỡ thân thể, thở mấy nhịp thật sâu rồi dõng dạc nói: “Nếu mấy vị còn có trò nào muốn chơi thì hôm khác lại đến tìm tôi nhé, tôi thay mặt chú mình sẽ tiếp đãi các vị thật chu đáo.”

Đợi bọn họ đi hết, Tần Dật Ninh mới đỡ em gái bảo bối lên ghế ngồi, nhấc chân cô đặt lên đùi anh mà xoa bóp, không nói lấy lời nào.

Tần Dật Nhiên biết anh trai tức giận, vội trưng ra vẻ mặt tươi cười biện minh: “Thắng hay thua với em không quan trọng, nhưng dùng danh nghĩa của chú nhỏ để chơi mà bị thua là chuyện tuyệt đối không thể chấp nhận được. Anh cũng nghĩ vậy mà, đúng không?”

Tần Dật Ninh không trả lời, xem như cam chịu, vẫn chăm chú xoa cơ chân và cơ vai cơ cánh tay của Tần Dật Nhiên.

Mạnh Hồ Ly thì híp mắt nhìn Tần Dật Ninh thì rủa thầm. Con bà nó, quả nhiên hai người này chính là "anh em cùng cha khác ông nội”, vậy mà để cho Tần Dật Ninh đoán trúng.

Ban nãy Tần Dật Ninh bị Mạnh Bá Ngôn dây dưa một lúc đành miễn cưỡng giải thích qua cái gì gọi là “có chuẩn bị nhưng sai phương thức” của đám người kia. Tần Dật Nhiên xưa nay không quan trọng lắm chuyện thắng thua, có đôi khi đang chơi trò gì đó mà bị mất hứng thì cũng sẽ bỏ ngang, chẳng bận tâm đến kết quả. Nhưng một khi đã dính đến chú nhỏ Lam Cảnh Thần, cô bé này đến cả bản lĩnh đại sát tứ phương cũng sẽ bộc phát ra.

Trận này là Tần Dật Nhiên thay mặt Lam Cảnh Thần đánh, nên cô chỉ có thể thắng không thể thua.

Nghỉ ngơi một lúc, Tần Dật Ninh nhìn bộ dạng lười biếng của em gái, lại thêm đoạn đường từ sân bóng đến chỗ xe điện đưa rước khá dài nên chủ động bảo cô lên lưng để anh cõng về. Hai anh em nhà họ Mạnh mỗi người ôm một bé mèo đi phía sau, nghe rõ mồn một mấy lời dỗ dành của Tần Dật Nhiên

“Ai cưng chiều em gái nhất trên đời này? Đương nhiên là Tần Dật Ninh.” Con mèo ngoan cố nào đó thấy anh trai không có phản ứng, đung đưa hai chân tiếp tục líu lo. “Ai may mắn nhất trên đời này? Đương nhiên là Tần Dật Nhiên rồi.”

Mạnh Hồ Ly ôm Quả Quả nhìn chòng chọc vào Tần Dật Ninh, bĩu môi. Hừ, làm bộ làm dáng . Nhưng vừa liếc cậu em họ đi bên cạnh một cái, anh chàng quyết tâm trở thành “người tốt”, không có mở miệng vạch trần anh bạn thân. Đều là “anh trai của người ta” nhưng một người thì ở trên thiên đàng, một kẻ lại ở dưới địa ngục. Nên để Mạnh Yến Thần mở mắt to ra mà nhìn cho rõ, “đãi ngộ” của người làm anh khi có em gái xinh đẹp ngọt ngào là thế nào.

Nhịp bước của Mạnh Yến Thần vẫn đều đều, ôm Đậu Đậu vừa đi vừa trò chuyện, mấy lần Mạnh Bá Ngôn nhìn sang anh đều vờ như không phát hiện. Chỉ có bản thân anh mới cảm nhận rõ một loại cảm giác không mấy dễ chịu bắt đầu len lỏi trong ngực, lên men từng chút từng chút, vừa chua lại vừa chát.

Mạnh Hồ Ly nhìn mặt cậu em họ, vẻ bình thản kia làm anh chàng cảm thấy không vừa lòng, cặp mắt ánh lên một tia gian xảo.

“Chà, anh vừa mới nhớ ra một chuyện. Quả Quả trước đó là do Lam Cảnh Thần - chú nhỏ của Nhiên Nhiên nuôi, đầu năm ngoái mới giao cho con bé.” Mạnh Hồ Ly cười híp mắt, bước chậm lại một nhịp nhỏ giọng nói. “Tiểu Thần à, mới lần đầu gặp mà Quả Quả đã ghét em ra mặt, không chừng vị ‘đại Thần’ kia cũng một dạng như vậy nha. Em muốn lấy lòng…mèo, xem ra không dễ đâu. Phải cố lên! Anh họ ủng hộ em.”

Mạnh Hồ Ly vừa dứt câu, bày ra vẻ mặt tội nghiệp mà vỗ vỗ vai Mạnh Yến Thần mấy cái rồi lập tức ôm chặt Quả Quả chạy đi mất. Vọng lại phía sau là điệu cười vô cùng hả hê, đắc ý.

Đậu Đậu ngẩng đầu lên nhìn Mạnh Yến Thần, thấy biểu cảm trên mặt người này giống hệt như mỗi lần mẹ bé bị bệnh rồi phải uống một bát thuốc đen ngòm tỏa ra mùi hương nồng nặc trông rất đáng thương. Bé cưng rướn thân hình béo tròn lên, cọ mũi vào mặt anh như một lời dỗ dành ngọt ngào xua tan vị đắng,

Mạnh Yến Thần nhờ có Đậu Đậu tri kỷ an ủi, cuối cùng cũng xốc lại tinh thần: "Không sao. Vẫn còn Đậu Đậu ủng hộ chú mà, đúng không?"

"Meow!" Đậu Đậu gật đầu, rồi ôm cổ Mạnh Yến Thần, chọn một tư thế thoải mái nhất mà dựa vào, để anh ôm về. Bé thích chú lắm đó nha!

Mạnh Yến Thần thấy Đậu Đậu thân mật như vậy, cước bộ cũng vững vàng hơn, nhanh chóng đuổi theo mọi người ở phía trước.

Ban sáng tiêu hao thể lực quá nhiều nên bốn người và hai mèo đều ăn trưa ở biệt thự, đến đầu giờ chiều thì chuông cửa lần đầu bị gõ vang.

Âm thanh “đinh đang” lạ tai như tiếng chuông đồng đung đưa trong gió khiến cho Mạnh Yến Thần mất một chốc mới nhận ra đấy là tiếng chuống cửa của ngôi nhà này. Anh nhìn lỗ mắt mèo trên cửa, thấy bên ngoài không phải là nhân viên của khu du lịch nên khá ngạc nhiên. Lại có khách đến?

Cửa mở, ông cụ râu tóc bạc trắng tuy phốp pháp nhưng dáng lưng vẫn thẳng tắp chào Mạnh Yến Thần bằng nụ cười niềm nở: “Anh bạn trẻ, cậu là bạn của Dật Nhiên à? Ban nãy thấy Dật Ninh cõng con bé xuống xe? Có chuyện gì sao?”

Mạnh Yến Thần nhìn lướt qua 3 vị khách còn lại, đều là người cao tuổi nên không vội giải thích tình huống của Tần Dật Nhiên mà mời họ vào nhà trước. Vừa hay Tần Dật Ninh lúc này vừa xuống đến cầu thang.

Tần Dật Ninh giới thiệu Bạch Oán và Lý Lẫm với Mạnh Yến Thần, hai ông cụ này đều là khách hàng của Tần Duyệt. Vào mấy năm trước, giáo sư Lý sau khi nghỉ hưu thì tìm đến công ty của anh em bọn họ kí hợp đồng tân trang lại căn nhà cũ ở ngoại ô Hải thành. Sau đó Lý Lẫm lại giới thiệu Bạch Oán đến tìm Tần Duyệt để thi công nội thất cho căn nhà tân hôn của cháu trai. Hai ông lão - người thì nho nhã điềm đạm, kẻ lại hiên ngang phóng khoáng - từ khách hàng lại trở thành bạn vong niên của anh em nhà họ Tần. Hôm nay họ cùng hội bạn già đến đây du lịch, tình cờ trông thấy hai anh em nhà họ Tần, cảm thấy cái loại duyên phận này cũng thật kì diệu nên vội vàng đem đến khách hàng tiềm năng cho bọn họ.

“Ấy chà, ‘thần tài’ của chúng ta cũng ở đây à?” Tần Dật Nhiên đã đổi sang một bộ váy dệt kim tay dài hở vai màu kem sữa, tà váy rũ qua đầu gối, một tay cầm chiếc quạt tròn tay kia mang theo ipad, tươi cười ngọt ngào như vị kem bơ ngày hè. Bên chân là hai chàng cận vệ bốn chân đi sát ngay bên cạnh.

Cô mỉm cười gật đầu chào với hai vị khách hàng tiềm năng mà Lý Lẫm và Bạch Oán dẫn đến. Hai người này là một cặp vợ chồng trạc tuổi với Lý Lẫm, ăn mặc đơn giản nhưng tinh tế, thần thái và cử chỉ đều toát lên hơi thở của nghệ thuật.

Một ý nghĩa lóe lên trong đầu Tần Dật Nhiên. Hai con cá to, dát vàng sáng lấp lánh!

“Nhiên Nhiên, không sao chứ?” Bạch Oán vừa thấy cô đã vội hỏi thăm.

“Cháu không sao ạ, chủ yếu do cháu lười nên làm nũng với anh trai thôi.”

Đậu Đậu và Quả Quả đều khá quen thuộc với hai ông lão, chủ động chạy đến “meow meow” chào hỏi khiến hai người họ vui ra mặt. Lúc này Tần Dật Ninh đã mời cặp vợ chồng kia sang phòng khác để trao đổi, Tần Dật Nhiên thấy thế hai ông lão đang quấn quýt với hai cục bông, nhẹ nhàng rón rén lùi lại định rời đi thì đã bị Bạch Oán gọi lại

“Nhiên Nhiên, cứ để Dật Ninh tiếp khách, cháu ở lại đánh cờ cùng 2 ông đi.”

Lý Lẫm cười cười, lấy bàn cờ gấp gọn từ nãy đến giờ vẫn giấu ở sau lưng ra, đặt lên bàn, thản nhiên nói: “Không phải ý của ông đâu. Là ý của lão quái đản này đấy. Giới thiệu khách là phụ, tìm cháu đánh cờ mới là chuyện chính.”

Bạch Oán ôm Đậu Đậu, nhỏ giọng nói: “Cháu bảo với Dật Ninh, hai vợ chồng kia trông thế thôi, hai người đều là họa sĩ lớn đấy, giàu nức đố đổ vách ra. Dê béo đấy! Không cần tiết kiệm giùm bọn họ, cứ chém đẹp đi.”

Tần Dật Nhiên che miệng cười, ai có thể nghĩ ra được ông lão trước mặt cô ngày trước là cán bộ cấp cao ngành giáo dục cơ chứ. Hiện tại không có chút phong thái của cán bộ về hưu, từ đầu đến chân trông oai vũ hiên ngang, nhìn thế nào cũng giống ông chủ của một võ quán lâu đời. Cô đón lấy Quả Quả đang phóng lên sofa ngồi xuống bên cạnh, lại nhìn sang Mạnh Yến Thần, cười ranh mãnh: “Hai ngày nay số cháu đỏ lắm, bây giờ mà đánh cờ cùng hai ông thể nào cháu cũng thắng. Như vậy có vẻ không công bằng tí nào. Cháu có ý này hay hơn đấy!” Cô đặt cây quạt tròn lên bàn cờ, lại cởi chiếc vòng ngọc trên tay đặt xuống. “Trong lúc cháu đi làm việc nghiêm túc, để Mạnh Yến Thần – CEO trẻ tuổi tài hoa của Mạnh thị đánh cờ với hai ông một lúc nhé.”

Nói rồi, cô bế Quả Quả đặt lên đùi Mạnh Yến Thần, căn dặn: “Dù sao anh cũng rảnh rỗi, nên làm gì đó giải khuây chút đi. À, còn nữa, anh đừng nhìn hai người họ chuẩn bị bước sang tuổi thất thập cổ lai hy [3] mà lầm nhé! Hai người họ một người là hào hoa phong nhã Hoàng Dược Sư [4] , một người là quái gở tinh ranh Châu Bá Thông đấy. Tuyệt đối không được xem thường họ đâu đấy!”

“Quả Quả! Con phải ngoan nhé, không được ức hiếp chú Mạnh đấy!”

Cô gái nhỏ tươi cười ôm ipad chạy đi, để lại ba người và một mèo, tám mắt nhìn nhau. Bầu không khí có hơi lúng túng cho đến khi Quả Quả “meow” một tiếng, Mạnh Yến Thần bật cười, nhìn nhìn hai chỏm lông dài trên lỗ tai của Quả Quả, vươn tay mở bàn cờ ra từ tốn nói: “Thỉnh thoảng cháu có đánh cờ cùng với chú bác trong nhà, không có nhiều kinh nghiệm, mong ông Bạch và ông Lý đừng chê cười.”

Lý Lẫm nhặt cây quạt tròn được làm từ tơ tằm của Tần Dật Nhiên lên, ra hiệu cho ông bạn già cứ làm gì thì làm, bản thân thì bắt đầu nghiên cứu cây quạt trên tay.

Bạch Oán có được bạn cùng đánh cờ, cũng vui vẻ cười to: “Được, anh bạn trẻ, ông thích cháu rồi đấy. Nhớ là không cần nhường đâu biết chưa? Cháu mà thua thì vật mà Nhiên Nhiên đặt cược đều về tay bọn ông hết đấy.”

Hoàn thành chương 8

[1] Thông thường 1 trận (match) tennis thường sẽ gồm 3 hoặc 5 hiệp (sets), mỗi hiệp sẽ đánh 6 ván (game) . Mỗi ván có 1 cách tính điểm (point) như sau: thắng quả đầu tiên được 15 điểm, quả thứ 2 là 30, thứ 3 là 40, thắng quả thứ 4 – game , xem như thắng ván đó.

[2] Bắt volley: kỹ thuật đánh bóng khi bóng chưa chạm đất, thường được thực hiện ở vị trí người chơi đứng ở gần lưới. Người chơi sẽ tiếp bóng khi bóng vừa bay qua lưới.

[3] Thất thập cổ lai hy: xuất phát từ thơ của Đỗ Phủ “Hữu trái tầm thường hành xứ hữu/Nhân gian thất thập cổ lai hy…”. Thất thập cổ lai hy hiểu đơn giản là chỉ những người có thể sống đến ngưỡng cửa 70 tuổi.

[4] Hoàng Dược Sư và Châu Bá Thông là hai nhân vật cao thủ nổi danh, đứng đầu võ lâm xuất hiện trong Xạ Điêu Tam Bộ Khúc của Kim Dung, cụ thể đây là 2 nhân vật thường xuất hiện trong 2 tác phẩm Anh Hùng Xạ Điêu và Thần Điêu Đại Hiệp

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc