Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sườn Xám Màu Lục Nhạt Của Mạnh Yến Thần CHƯƠNG 8.1: KHU DU LỊCH PHỨC HỢP ĐỒ SƠN

Cài Đặt

CHƯƠNG 8.1: KHU DU LỊCH PHỨC HỢP ĐỒ SƠN

Công ty riêng của Mạnh Bá Ngôn ở Bắc thành góp mặt trong một hạng mục xây dựng khu du lịch phức hợp Đồ Sơn nên anh chàng dễ dàng có được đãi ngộ khách hàng hạng premium ở khu du lịch này. Một nơi vô cùng thích hợp để nghỉ dưỡng cho dù thời tiết đã bước vào mùa đông, với những quả đồi xanh mềm mại miên man và những con sóng dịu dàng vỗ về bờ cát.

Bốn người Mạnh - Tần vừa xuống sân bay đã được người của khu du lịch đến đón, người nọ vội xác nhận lại với Mạnh Bá Ngôn về số lượng khách cần phục vụ trong hai ngày tới. Khách đến ít hơn một người so với kế hoạch.

Cơn tức giận của Phó Tĩnh Du vẫn chưa hề nguôi ngoai, sự vắng mặt trong chuyến đi là lời tuyên cáo hùng hồn cho chuyện này. Mãi đến lúc chuẩn bị vào check in Tần Dật Nhiên mới nhận được cuộc gọi của ông chủ Phó, thông báo rằng cơn cảm cúm do chơi tennis quá độ đã làm hỏng hết mọi dự tính cho chuyến đi chơi. Tần Dật Nhiên cúp điện thoại, liếc nhìn vẻ mặt bình thản của Mạnh Yến Thần như chẳng hề bất ngờ cho sự vắng mặt vào phút cuối này, cũng loáng thoáng đoán được hai anh em này phát sinh vấn đề gì đó. Phó Tĩnh Du không khỏe được như một con bò mọng, nhưng bị ốm đến chẳng lết khỏi giường được vì một vài trận tennis thì có ma mới tin. Và chuyến đi từ 5 người biến thành 4 người vẫn diễn ra đúng như dự định ban đầu.

Hai anh em nhà họ Tần và cả Mạnh Bá Ngôn đều tranh thủ chợp mắt trong chuyến bay. Chỉ có Mạnh Yến Thần thẫn thờ đếm mây trôi ngoài cửa sổ. Anh cứ đắn đo mãi vì một câu nói của Tần Dật Ninh.

“Chuyện tối hôm trước tôi đã nghe nói, sếp Mạnh không cần để trong lòng. Em gái tôi xưa nay luôn làm mọi chuyện theo cách mà con bé muốn, không ai cản được cả, trừ khi là chú nhỏ của bọn tôi.”

Anh tự hỏi đó là một câu an ủi tử tế hay là lời nhắc nhở đến từ Tần Dật Ninh? Có phải anh ta đang muốn nói: đừng tưởng bở, con bé luôn làm theo ý mình chứ không phải vì anh xứng được đối xử tốt hay không.

Mạnh Yến Thần gần như tốn cả buổi sáng chỉ để loay hoay phỏng đoán một câu nói vu vơ mà bản thân cũng không hề biết lí do. Cho đến khi đặt chân đến khu du lịch, anh mới buộc bản thân vứt những đắn đó ấy ra sau đầu.

Lần này Mạnh Yến Thần cũng chỉ nói với mẹ Mạnh là đi giao lưu với bạn bè của Mạnh Bá Ngôn nhưng không có nói cụ thể là đi cùng với ai. Cả lí trí và trực giác đều cảnh báo anh không nên nói với mẹ Mạnh rằng anh đi du lịch cùng với Tần Dật Nhiên, bà nhất định sẽ cảm thấy quan hệ của họ rất thân cận, và rồi sẽ yêu cầu anh sắp xếp cho bà gặp Tần Dật Nhiên trong thời gian gần nhất. Trong thời điểm này, nhất là khi việc của Mạnh Tinh Tinh vẫn còn đang căng thẳng, nếu để mẹ phát hiện ra đứa con gái mình tận tâm nuôi lớn ngoại trừ gương mặt và học thức không tệ ra, thì thần thái khí độ cho đến cách ứng xử không có điểm nào bằng được con gái của người bạn năm xưa, với bản tính độc tôn và hẹp hòi của bà rất dễ dẫn đến tâm lý mất cân bằng. Khó mà nói trước được mẹ anh có thể làm gì tiếp theo.

Do nơi đây nằm ở phía nam nên thời tiết ấm áp hơn so với Hải thành, dĩ nhiên độ ẩm cũng cao hơn nhiều. Trời trong nắng nhạt, gió biển mang theo sự thanh lãnh phả vào mặt làm lòng người thêm khoan khoái.

Mạnh Bá Ngôn đã chọn một căn biệt thự riêng biệt dưới chân đồi trà, bể bơi riêng biệt và khu vườn như một mê cung be bé với những bức tượng thạch cao điêu khắc những vị thần Hi Lạp. Điểm cuối của những bậc thang trải dài xa tít dẫn lên đồi trà là một khu cấm trại với đầy đủ tiện nghi. Ngắm bình minh từ trên đồi là một trải nghiệm thú vị cho du khách đến từ chốn thị thành.

Chuyến đi lần này, tuy vắng bóng kẻ lắm lời nhất trong bọn họ, nhưng Tần Dật Nhiên lại mang theo hai hành khách đặc biệt. Mãi đến khi bọn họ kéo nhau ra nhà hàng ven biển, chọn một bàn lớn bên cạnh bãi đá, Tần Dật Nhiên mới chính thức giới thiệu hai “bé cưng” bốn chân của cô với Mạnh Yến Thần.

Bàn tay của Mạnh Yến Thần đặt lên bàn, từ từ nhích về phía trước cho đến khi còn cách hai chân của Đậu Đậu chừng nửa tấc thì dừng lại. Đây là Tần Dật Nhiên dạy anh cách để tiếp xúc với Đậu Đậu. Cặp mắt to tròn trong veo sáng long lanh của chú mèo lông vàng kem mũm mỉm chớp nhẹ vài cái rồi chăm chú nhìn vào chàng trai lạ mặt lần đầu bé gặp. Đậu Đậu hơi nghiêng đầu nhìn mẹ yêu đang cười ngọt ngào với bé, bé cưng lại nghiêng đầu theo hướng ngược lại nhìn cái người đang điềm tĩnh ngồi cạnh mẹ. Cuối cùng, chân trái của Đậu Đậu cũng đặt lên mu bàn tay của Mạnh Yến Thần, khẽ “meow” một tiếng như lời xác nhận kết bạn thành công.

Một cảm giác ấm áp và mềm mại vô cùng đặc biệt mà trước nay chưa từng trải qua khiến cho Mạnh Yến Thần vui sướng, trong mắt ánh lên ý cười. Có vẻ như Đậu Đậu đọc được cảm xúc mừng rỡ trong mắt chàng trai vừa kết bạn với mình nên rất nhiệt tình mà tiến đến vài bước, tận rìa của mép bàn mới chậm rãi ngồi xuống.

“Chà, Đậu Đậu thích anh rồi đấy!” Tần Dật Nhiên lên tiếng xác nhận. Tốc độ này nhanh hơn cô tưởng rồi.

“Bé mập Đậu Đậu thích cả thế giới mà, phải không Quả Quả?” Mạnh Bá Ngôn đưa tay xoa xoa lỗ tai rồi gải cằm của bé cưng to xác đang được Tần Dật Ninh ôm trong lòng.

Người ta nói rằng loài mèo maincoone chỉ có vẻ bề ngoài to lớn và nét mặt lạnh lùng như một chiến binh họ nhà mèo nhưng lại sở hữu tâm hồn hiền lành như một đứa trẻ. Tuy nhiên, có vẻ Quả Quả không như thế, tính cảnh giác của bé mèo này quá cao.

Suốt một đường từ lúc chạm mặt trên hành lang cho đến nhà hàng Mạnh Yến Thần đều bị cặp mắt kia nhìn chằm chằm như một chú sư tử nhỏ đang quan sát con mồi của mình. Kể cả khi Mạnh Bá Ngôn hỏi, Quả Quả chỉ nhìn Mạnh Bá Ngôn một cái, không có trả lời, sau đó tiếp tục đặt tầm mắt vào người lạ mặt ở phía đối diện. Đến khi Mạnh Yến Thần dưới sự hướng dẫn của Tần Dật Nhiên ôm được Đậu Đậu vào lòng, Quả Quả đột nhiên nhảy phóc lên trên bàn. Khối lượng của chú mèo khiến cho chiếc bàn lung lay, Đậu Đậu đang hưởng thụ khi được vuốt ve cũng giật mình, Quả Quả phát ra tiến gừ gừ trong cổ họng, thận trọng bước từng bước lên phía trước thì được Tần Dật Ninh nhanh tay ôm trở lại.

“Quả Quả, bình tĩnh nào!”

“Meow” Quả Quả không hài lòng với việc người lạ mặt này ôm em trai của bé như thế.

Mạnh Bá Ngôn cười đắc chí: “Chúc mừng em, em đã được xếp vào danh sách “chớ đến gần” của Quả Quả nhà chúng ta rồi.”

Đậu Đậu: “Meow”

Mạnh Yến Thần cảm thấy Đậu Đậu hoàn toàn có thể hiểu lời bọn họ nói, tiếng kêu ban nãy là muốn xác nhận lời của Mạnh Bá Ngôn. Anh không hiểu: “Tại sao chứ?”

“Quả Quả gần như ghét một nửa số sinh vật mà nó gặp, tính luôn cả con người. Không ai có thể hiểu được sự yêu ghét của một chú mèo cả.” Tần Dật Nhiên cười tinh nghịch. “Chúng ta chỉ có thể chấp nhận mà thôi.”

“Meow”. Lần này là Quả Quả xác nhận.

Mẹ Mạnh bị dị ứng lông động vật nên ở Mạnh gia không được phép bất kì con vật nào. Lúc bé Mạnh Yến Thần mỗi ngày đều nghe bạn bè khoe khoang mèo con nhà mình ngoan thế nào, cún con nhà họ đáng yêu ra sao. Mạnh Yến Thần vừa hâm mộ vừa ghen tị nhưng chỉ có thể trưng ra một khuôn mặt bình thản không phù hợp với lứa tuổi. Hiện tại, anh lại dễ dàng ôm được một chú mèo ấm áp mềm mụp với bộ lông mượt mà, sau khi liếm liếm móng vuốt xong thì lại ngẩng mặt lên, dùng một cặp má bánh bao phúng phính và cặp mắt ngây thơ nhìn anh. Không ai có thể chống lại được sự mê hoặc ngọt ngào của một bé mèo như Đậu Đậu, Mạnh Yến Thần lại càng không.

Trong ấn tượng của Mạnh Yến Thần, hầu như những con mèo đều nghịch ngợm và phá phách trừ khoảng thời gian mà chúng ngủ. Nhưng Đậu Đậu và Quả Quả lại ngoan ngoãn ngồi vào trong giỏ xe đạp thích thú nhìn xung quanh khi anh em Tần Dật Ninh và Tần Dật Nhiên đạp xe rong rủi qua những con đường ngoằn ngoèo lát bằng những phiến đá xanh sẫm được mài nhẵn, dạo quanh một vòng khu du lịch. Không khí mát lành và những khung cảnh lạ lẫm khiến cho hai chiếc đuôi cứ lắc lư liên tục.

Đến giữa trưa, nắng ấm hơn Mạnh Bá Ngôn liền đề nghị đi lặn biển ngắm san hô. Khu du lịch còn sắp xếp cho bọn bốn hướng dẫn viên chuyên nghiệp. Tần Dật Nhiên sau một hồi suy tư đành để hai bé cưng ở lại khu chăm sóc thú cưng của khu du lịch.

Lúc bé, Mạnh Tinh Tinh khi vừa đến ở cùng với cả nhà vài hôm lại không cẩn thận rơi vào hồ bơi, bị đuối nước sinh ra ám ảnh, bố Mạnh cũng lắp đi hồ bơi ở nhà đổi thành một vườn hoa nhỏ cho mẹ Mạnh trồng hoa hồng và hoa mẫu đơn. Nên “hoạt động dưới nước” của Mạnh Yến Thần chủ yếu diễn ra ở trường, cung thể thao gần nhà hoặc những khi đi du lịch.

Khoảng thời gian mà Mạnh Yến Thần có thể thường xuyên đi lặn biển khám phá thế giới dưới đại dương hay lướt như bay trên những ngọn sóng trắng xóa rơi vào những năm tháng trung học, thành tích xuất sắc của anh ở trường dễ dàng đổi lại được những chuyến đi du lịch cùng gia đình. Đến khi vào đại học, bắt đầu cùng bạn bè mở công ty anh mới ý thức được thời gian mà bố mẹ dành cho anh và em gái quý báu thế nào. Sau này, Mạnh thị càng làm càng phát triển, trách nhiệm của anh cũng nặng nề hơn thế nên thời gian dành cho những sở thích riêng dần trở nên ít ỏi.

Lần này xuống nước Mạnh Yến Thần dần tìm lại cảm giác yêu thích lúc trước. Nước biển xanh ngắt và mát lành. Anh thả mình tự do bơi lội gần những rặng san hô hình thù đa dạng chủng loại và màu sắc phong phú rực rỡ, bơi lướt qua rồi trêu chọc những đàn cá nhỏ sặc sỡ, đắm chìm một thế giới đại dương mênh mông vô tận cho đến khi hướng dẫn viên nhắc nhở dung lượng của bình dưỡng khí sắp hết, Mạnh Yến Thần mới luyến tiếc trở lại thuyền. Lặn quanh rặng san hô xong, Mạnh Bá Ngôn hỏi mọi người xem còn muốn chơi trò gì nữa không, Tần Dật Nhiên đề nghị cùng chơi dù lượn trên biển.

Tần Dật Nhiên nhìn sang Mạnh Yến Thần hỏi: “Sếp Mạnh, anh... có sợ độ cao không?”

Mạnh Yến Thần cười cười nói: “Lúc còn đi học, tôi từng tham gia câu lạc bộ leo núi của trường, cũng đã leo lên vài ngọn núi. Cũng xem như không sợ độ cao đi.”

Tần Dật Nhiên nghe vậy liền phất tay biểu quyết cùng nhau chơi dù lượn. Trò chơi này không dành cho những kẻ yếu tim. Cảm giác ở cách mặt biển gần trăm mét, gió biển không ngừng tạt vào mặt, hệt như bản thân đang lướt đi như bay trong không trung. Những tiếng hét sảng khoái vang vọng. Bốn người bọn họ ở trên biển chơi hai ba lượt, đến khi chơi chán mới chịu ngừng.

Bữa trà chiều đơn giản với trái cây và bánh ngọt không mấy mới lạ, nhưng với những con người đã vui chơi cả một buổi trưa như bọn họ, mang một cái bụng rỗng trở về thì những món thông thường cũng biến thành mĩ vị. Ăn trưa xong bọn họ liền đi đón Quả Quả và Đậu Đậu trở về, nhân viên khu chăm sóc thú cưng còn rất biết lấy lòng khách hàng, liên tục khen ngợi hai bé cưng vừa xinh đẹp lại thân thiện, ngoan ngoãn khiến Tần Dật Nhiên cười tít mắt.

Tần Dật Nhiên nhét Đậu Đậu vào lòng Mạnh Yến Thần rồi huấn luyện một loạt cẩm nang cách bế mèo, cách vuốt mèo, cách xoa lưng xoa bụng mèo... Đậu Đậu được Mạnh Yến Thần ôm rất hưởng thụ mà liếm móng thịt hồng hồng. Thỉnh thoảng bé cưng còn ân sủng chạm mũi vào mặt Mạnh Yến Thần xem như khen thưởng. Lúc còn bé Mạnh Yến Thần thỉnh thoảng vẫn trộm ôm mèo của anh chị họ, khi đó bạn nhỏ Mạnh Yến Thần vừa xa lạ vừa không biết cách chơi cùng mèo thế nào cho đúng, đa phần bị mèo khi dễ, có lúc còn bị mèo cào vào tay. Khi ấy hoảng lại vừa sợ mẹ Mạnh phát hiện anh bị thương, chỉ có thể vội vàng phủi sạch lông mèo trên quần áo rồi nhanh chân rời khỏi “hiện trường”. Bây giờ, anh lại được ôm cục bông dịu ngoan thế này, hưởng thụ sự ỷ lại và nũng nịu của Đậu Đậu là một niềm vui trước nay chưa từng có.

Quả Quả được Tần Dật Ninh ôm cũng rất hưởng thụ, ôm cổ Tầm Dật Ninh “meow meow” hai cái, vẫy vẫy chiếc đuôi xù, tựa và vai anh chàng mà lim dim. Có điều, thỉnh thoảng Quả Quả vẫn ngoảnh đầu lại nhìn chằm chằm cái người đang ôm em trai Đậu Đậu với vẻ đề phòng và phán xét. Ánh mắt xanh lục kia khiến Mạnh Yến Thần cũng tự hỏi bản thân làm cái gì mà anh bạn nhỏ này đề phòng anh như đề phòng trộm vậy.

Mặt trời còn chưa lặn, Tần Dật Ninh phóng khoáng vung tiền thuê một chiếc du thuyền cỡ trung, mỹ danh là cùng mọi người buổi chiều có thể ngăm hoàng hôn, sáng hôm sau có thể ngắm mặt trời mọc. Chiếc du thuyền mà Tần Dật Ninh chọn có thiết kế cổ điển với tông màu nâu gỗ sang trọng, phía trước mũi thuyền có một bức tượng nữ thần biển cả Thetis nghiêng người về phía trước vươn tay như đang đón lấy ngọn gió từ xa đến. Con thuyền này hoàn toàn khác biệt với những chiếc du thuyền hiện đại khác, nó thuộc quyền sở hữu riêng của gia đình chủ đầu tư, Mạnh Bá Ngôn từ lần đầu tiên nhìn thấy đã có ấn tượng sâu sắc với nó nên mặt dày mày dạn mượn con thuyền này một hôm.

Khi vầng dương vẫn còn cheo leo ở vùng trời phía tây, con thuyền mang tên nữ thần Thetis cũng dong buồm đón gió ra khơi. Lớp ráng chiều phủ lên bộ lông trắng của đàn hải âu đang tung cánh chao liệng như tăng thêm một tầng ánh sáng huyền bí, khiến những chú chim bình thường đượm thêm một chút sắc màu cổ tích. Vài chú hải âu bay mỏi cánh liền nghỉ tạm trên cánh tay của nữ thần, kêu lên vài tiếng như đang phàn nàn điều gì đó. Mạnh Yến Thần tựa vào lan can, thả hồn vào cơn gió, kí gửi những điều bận lòng tản đi muôn phương. Sóng biển rì rào hòa khúc ca cùng gió và những tiếng kêu lẫn tiếng đập cánh của đàn chim từ phương xa về đây tránh rét. Thứ ngôn ngữ của thiên nhiên luôn kì diệu đến lạ thường làm cho con người luôn muốn đằm chìm không dứt.

Cho đến khi vệt sáng cuối cùng biến mất, Mạnh Yến Thần nghe được tiếng “meow meow” ở dưới chân, vừa nhìn xuống đã thấy Đậu Đậu ngẩng khuôn mặt bánh bao lên nhìn anh.

“Đậu Đậu tìm chú à?”

“Meow”

Mạnh Yến Thần thấy bé cưng ngoan ngoãn đáp lời thế kia, trong lòng vui như nở hoa cúi người xuống bế lên, Đậu Đậu cũng không có phản kháng. Cả hai cùng nhau đi về phía khu nhà hàng.

Khu bếp mở của nhà hàng tối nay tổ chức tiệc BBQ, đầu bếp phụ bếp và nhân việc phục vụ đang tất bật chuẩn bị bữa tối.

Tần Dật Nhiên ngồi ở phía bàn ăn dài, chống cằm than thở: “Bé đói rồi!”

Quả Quả thấy mẹ bé có vẻ không vui, vừa nhấc chân lên định đi tìm em trai thì bắt đầu cân nhắc, nhìn về hướng Đậu Đậu rời đi rồi lại nhìn Tần Dật Nhiên cuối cùng vẫn quyết định chui vào lòng mẹ yêu, dụi đầu an ủi.

Tần Dật Ninh đứng sau lưng em gái, mười ngón tay thon dài thay cho chiếc lược, cố gắng dùng một cây trâm gỗ để búi lại suối tóc vừa bị gió biển thổi tung. Mạnh Bá Ngôn nhìn đồng hồ rồi chọn một cái bánh tiramisu vị chanh dây, dùng thìa xắn một miếng đưa đến bên miệng Tần Dật Nhiên: “Sao hôm nay em đói sớm như vậy? Vẫn phải chờ nướng xong mới ăn được. Ăn đỡ cái này đi.”

Tần Dật Nhiên cũng không có cách nào khác, cũng rất nể mặt Mạnh Bá Ngôn, anh đút một miếng thì cô ăn một miếng.

Mạnh Yến Thần ôm Đậu Đậu đứng từ xa nhìn thấy, bất giác nhớ lại nhiều năm trước, là năm thứ tư Mạnh Tinh Tinh ăn Tết ở nhà tổ Mạnh gia. Mạnh Bá Ngôn thấy Mạnh Tinh Tinh không hoà nhập được với mọi người trông rất đáng thương, nên đã chủ động bóc quýt cho nữ giới trong nhà, cũng bóc cho Mạnh Tinh Tinh một quả. Khi đó Mạnh Tinh Tinh cầm cũng không cầm chỉ đơn giản lắc đầu cảm ơn Mạnh Bá Ngôn. Khi ấy anh chàng chỉ nhún vai một cái, cũng không giống như giận dỗi, hai ngụm đã tự mình ăn hết quả quýt đó. Chỉ là từ đó về sau, ngoài tiền lì xì mỗi dịp Tết, Mạnh Bá Ngôn cũng không đưa cho Mạnh Tinh Tinh thêm bất cứ thứ gì nữa, dù là cọng rơm hay cái lá.

Mạnh Bá Ngôn đút từng miếng cho Tần Dật Nhiên, không tồn tại chút tình ý trai gái nào, chỉ có mỗi sự cưng chiều đối với đứa em gái xinh đẹp mà anh ta yêu thương.

“Cậu có biết búi tóc không thế? Nhiên Nhiên ăn hết cái bánh rồi, cậu còn chưa làm xong.”

Tần Dật Ninh bị Mạnh Bá Ngôn phàn nàn cũng không có mất hứng, chỉ nói: “Nhiên Nhiên vừa gội đầu xong, tóc vừa mềm vừa trơn, hơi khó cố định một chút.”

Loay hoay một lúc, cuối cùng Tần Dật Ninh cũng có thể búi được một kiểu tóc đơn giản cho em gái, Mạnh Bá Ngôn nhướng mày định chê bai nhưng khi nhìn thấy Mạnh Yến Thần ôm Đậu Đậu tiến đến nên đành thôi, cũng phải cho anh bạn thân chút ít mặt mũi.

Bốn người vừa ăn vừa uống rượu trò chuyện. Mạnh Bá Ngôn bị Tần Dật Nhiên dụ dỗ chơi lắc xí ngầu, ai thua sẽ bị phạt rượu. Đáng tiếc, nữ thần may mắn tối nay đã không mỉm cười với Mạnh Bá Ngôn, con hồ ly này chơi đến đâu thua đến đó, vừa đến mười một giờ đêm đã ôm lấy Quả Quả, cầm lấy chân trước giơ lên như giương cờ trắng đầu hàng, sau đó phất tay ôm Quả Quả trở về phòng ngủ. Có lẽ vì hơi rượu trên người con hồ ly kia quá nồng, nửa giờ sau Quả Quả liền trở lại, tiếp tục ngồi vào vị trí cũ bên cạnh mẹ yêu của bé, cuộn người lại mà bắt đầu lim dim. Đậu Đậu thấy anh trai trở lại rồi cũng bò xuống khỏi người Mạnh Yến Thần, nằm xuống cạnh Quả Quả mà lăn ra ngủ.

Buổi tối kết thúc bằng tiếng đèn flash của Mạnh Yến Thần, anh không nhịn được mà chụp lại khoảnh khắc ngọt ngào này.

Một đêm ngon giấc.

Sáng sớm, mặt trời đang lên giữa biển, Mạnh Yến Thần lên đến boong thuyền thì đã ngửi thấy mùi cà phê thơm nức mũi. Tần Dật Ninh biết Mạnh Yến Thành thích trà nên pha sẵn một bình trà Thiết Quan Âm cho anh.

Tần Dật Nhiên thích chụp ảnh. Đi du lịch luôn mang theo máy ảnh để ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ hay phong cảnh xinh đẹp. Một chiếc bàn ở cạnh lan can màn thuyền, hai chú mèo như hai chàng vệ sĩ trung thành luôn dõi theo và bảo vệ nàng công chúa đang mải mê với chiếc máy ảnh trên tay. Tách cà phê vẫn còn nghi ngút khỏi đặt cạnh chiếc máy ảnh Polaroid nằm đè lên một xấp ảnh dày.

Mạnh Yến Thần nhìn Tần Dật Nhiên rồi nhìn sang dáng vẻ nhàn nhã của Tần Dật Ninh, nhìn trái nhìn phải không thấy bóng dáng của Mạnh Bá Ngôn đâu, xem ra con hồ ly kia giờ này vẫn còn cuộn chăn mà ngủ rồi.

Nếu nói Mạnh Bá Ngôn là chàng trai luôn được gia đình yêu thương và ủng hộ nên mới có được dáng vẻ tự do tự tại như bây giờ, thì Tần Dật Ninh sở hữu sự nhàn nhã, không có bất kì gò bó nào trong tâm trí là vì bản thân từng dám từ bỏ gia đình để theo đuổi ước mơ và lí tưởng. Hai con người ở hai hoàn cảnh đối lập nhưng có đôi khi lại giống nhau một cách lạ kì.

Mạnh Yến Thần không khỏi cảm khái: “Anh và sếp tiểu Tần quả thực rất biết cách hưởng thụ cuộc sống này.”

Tần Dật Ninh rót cho Mạnh Yến Thần một tách trà, hoàn toàn đồng tình với lời nhận xét của Mạnh Yến Thần: “Anh nói không sai. Thật ra thì lúc nhỏ nền tảng giáo dục truyền thống của tôi và anh phải tiếp thu có lẽ không khác gì nhau.” Tần Dật Nhiên giơ lên 4 ngón tay. “Không gì ngoài mấy chữ ‘khắc kỷ phục lễ’, lúc nào cũng phải khiêm cung độ lượng, mang nặng trách nhiệm, khắc chế bản thân. Cho đến khi gặp được Nhiên Nhiên, sau đó là gặp được chú nhỏ. Chú dạy bọn tôi rằng: không ai có thể trả giá giúp chúng ta khi những quyết định biến thành sai lầm. Vậy nên, phải tìm tòi và tôn trọng điều mà bản thân thực sự mong cầu, phải biết hành động và chấp nhận trả giá. Từ đó tôi cũng nhận ra rằng bản thân mình có thể lựa chọn cách sống không giống như cách mà ông và bố tôi đã dạy tôi suốt mười mấy năm. Cứ sống tùy tâm đi. Có đôi khi ‘được’ và ‘mất’ không thể chỉ nhìn ở vẻ bề ngoài.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc