Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mạnh Yến Thần ở đồn công an cũng không chờ Mạnh Tinh Tinh cùng trở về, chỉ bảo tài xế ở lại chờ cô. Anh không vội đón xe về nhà mà theo đường lớn đi bộ một đoạn.
Những ngọn cây bên đường đang quằn mình trong cơn giông. Đường phố người xe tất bật hối hả, chỉ có mỗi Mạnh Yến Thần chậm rãi đi trên đường, dửng dưng ngay cả khi bị gió quất vào mặt. Anh nghe thấy âm thanh vù vù bên tai như lời nhạo báng sự nhẫn nại, tình yêu thương và lòng bao dung của anh dành cho người từng sớm tối cùng mình trưởng thành.
Tối nay, anh nhìn thấy một Mạnh Tinh Tinh rất xa lạ. Không một lời cảm ơn, cũng không một câu xin lỗi. Ngày trước, em gái anh không như thế. Nếu người xảy ra chuyện không phải là Tống Thiếu Kiệt, liệu Mạnh Tinh Tinh có xử lý khéo léo và khôn ngoan hơn hay không?
Khi nãy, anh nhìn ra được phía sau cặp kính lão của Lý Uyên, ánh mắt ông ấy như đang chê trách: vợ chồng Mạnh Cẩn Đông dạy con gái thế nào vậy? Lúc ấy anh chẳng thể nghĩ ra một lời biện minh nào phù hợp.
Mạnh Yến Thần dừng lại trước một cửa hàng tiện lợi. Đã hơn mười giờ đêm nhưng cửa hàng này vẫn tấp nập khách ra vào. Những người trẻ tuổi đang tranh thủ thời gian uống cà phê, ăn bữa khuya một cách vội vã rồi miệt mài với chiếc máy tính xách tay cùng những xấp giấy tờ có dày có mỏng, có người thì vò đầu bứt tai, người thì suy tư trầm mặc. Nơi chiếc tủ lạnh trưng bày đủ loại thức uống đóng chai bắt mắt, một nhóm học sinh cấp 3 đang chọn đồ uống, có lẽ đám nhóc này cũng rời lớp học buổi tự học buổi tối, đi bổ sung nguồn năng lượng để tiếp tục công cuộc chinh phục con chữ, chuẩn bị cho đường đua khốc liệt của tương lai.
Anh bước vào cửa hàng, tùy tiện đi một vòng, âm thanh lầm bầm than vãn về việc học, việc làm của những người trẻ tuổi và cả những cái lắc đầu tiếng tặc lưỡi oán trách của người trưởng thành về việc vật giá leo thang, về lòng người ấm lạnh...không ngừng rót vào tai như đang nhắc anh rằng cuộc sống chính là như thế. Dù cố gắng ít hay nhiều, dù có hài lòng với thực tại hay không thì cuộc sống này vẫn không thể diễn ra theo cách mà bản thân của mỗi người kì vọng được. Điều mọi người có thể làm chỉ là không ngừng đưa ra lựa chọn và hành động với mong muốn biến mỗi ngày của họ trở nên tốt đẹp hơn mà thôi.
Tài xế bảo Mạnh Yến Thần gọi anh ta là Tiểu Quách, vừa lái xe vừa giải thích việc tại sao anh ta lại ở đây. Vốn dĩ Tần Dật Nhiên lên xe trở về rồi, không ngờ rằng nửa đường nhìn thấy xe của phó thị trưởng Kim. Tần Dật Nhiên không còn cách nào khác đành vòng xe trở lại giải cứu cho Kim Husky ngu ngốc kia lần nữa. Vừa lúc trở lại thì nhìn thấy Mạnh Yến Thần lang thang trên đường.
“Cô chủ nói… sợ anh chê chiếc xe này xui xẻo, ngồi một lần không dám ngồi lần thứ hai. Dặn tôi nếu thấy sếp Mạnh chần chừ thì gọi cho anh một chiếc xe khác. Còn nhờ tôi nhắc anh, đừng quên cuộc hẹn đánh tennis vào cuối tuần này.”
Tiểu Quách nói xong cũng tự động đóng vách ngăn trên xe, để cho Mạnh Yến Thần có một khoảng không gian yên tĩnh. Anh nhìn “bầu trời sao” trên đầu, hai chòm sao Bọ Cạp và Orion vẫn đang sáng lấp lánh. Nhiệt độ trong xe lúc này rất ấm áp, tâm tư hỗn loạn của anh cũng bắt đầu bình ổn trở lại.
Phó thị trưởng Kim đến, Tần Dật Nhiên còn phải vòng lại đồn công an một chuyến, chứng tỏ Tần Dật Nhiên tự mình đi chuyến này vì mối quan hệ với Kim Tuấn An và Tề Khanh chứ không phải là đến làm người đại diện như trước đó chú Lý đã nói. Nhìn từ kết quả có thể thấy, nếu Tần Dật Nhiên không xuất hiện đẩy nhanh tiến độ hòa giải, để sự việc nhanh chóng kết thúc, đợi đến khi phó thị trưởng đến nhìn thấy con trai ông ta bị đánh thảm như thế, sự việc đã không dễ giải quyết như vừa rồi, ít nhiều gì Tống Thiếu Kiệt cũng sẽ mất một lớp da. Nếu xét đến quá trình, lời lẽ của người này tuy sắc bén nhưng mọi lời nói đều thấu tình đạt lý. Từ đầu chí cuối, nhìn thì như đang ra mặt giúp Kim Tuấn An, thực chất là đang điều hướng sự việc đến kết quả có lợi nhất cho nhà họ Mạnh. Phải chăng là vì... nể mặt tình cảm năm xưa của hai người mẹ nên mới làm thế?
Tóc mái Mạnh Yến Thần giờ này đã bị gió thổi cho rũ xuống che khuất một bên mắt. Anh tháo cặp kính gọng vàng đặt xuống, xoa xoa thái dương. Nhắm mắt lại, trái tim bất chợt cảm thấy ấm nóng, trong lòng khẽ gọi tên một người.
Mạnh Yến Thần về đến nhà đã là mười hai giờ đêm.
Một đêm này, Mạnh Yến Thần ở ngoài phòng khách, tĩnh tâm suy nghĩ về việc bản thân anh bao năm qua đã tự động lựa chọn làm một con chuột chũi mù lòa ngu ngốc như thế nào. Với anh, dù Mạnh Tinh Tinh đã trưởng thành, có làm sai chuyện gì đi nữa nhưng vẫn mãi là cánh bướm mỏng manh cần anh bao dung, che chở.
Đáng tiếc, em gái không thuộc về anh, cũng không thuộc về gia đình này. Sâu rồi sẽ hóa bướm, nhưng Hứa Tinh lại chẳng thể trở thành Mạnh Tinh Tinh một cách trọn vẹn.
Lời cuối mà Tần Dật Nhiên nói ở đồn công an khu vực biểu thị cho điều gì, Mạnh Yến Thần không phải kẻ ngốc, vừa nghe đã hiểu. Một người ngoài như cô ấy, còn bất mãn thay cho anh. Còn em gái anh, tâm trí chỉ có mỗi chàng trai năm ấy, phớt lờ tất cả những khó khăn hay nguy cơ mà nhà bọn họ phải đối diện.
Đêm dài đằng đẳng. Khi ánh ban mai vươn mình qua ô cửa kính, để lại trên mặt sàn gỗ những vệt nắng vuông vức, Mạnh Yến Thần kiểm tra điện thoại, không có bất kì tin nhắn hay cuộc gọi nào đến từ em gái. Không ngoài dự đoán!
Anh ra vườn, dường như nhìn thấy có một cây táo gai mọc lên trong khu vườn mẫu đơn của mẹ. Nó không nên và cũng không được phép xuất hiện ở nơi này. Nhưng nó cũng đã ở đây, ăn sâu bén rễ rồi vươn mình thành một cái cây to cao lớn, sum suê. Mười năm rồi. Anh không thể làm nó biến mất hoàn toàn bằng một ý nghĩ, nhưng anh cũng đã có lựa chọn cho chính mình. Không thể nhổ nó đi vào ngay lúc này, nhưng anh sẽ dùng thời gian mỗi ngày cắt đi từng cành từng cành, từ ngọn rồi về gốc. Có một ngày, anh sẽ tận tay đào từng cái rễ cây ấy lên.
Một ngày không xa, Mạnh Yến Thần tin chắc, nó vĩnh viễn rời khỏi khu vườn này.
Cây táo gai sau lưng Mạnh Yến Thần biến mất khi anh quay lưng đi. Nắng phủ lên lừng cành cây ngọn cỏ, giọt sương theo độ cong của lá mà trượt dài rồi rơi xuống đất.
Một ngày mới lại bắt đầu.
Anh gọi cho Phó Tĩnh Du, bảo cậu em họ cho anh phương thức liên lạc của Tần Dật Nhiên. Gọi điện sớm vào giờ này, đáng lý ông chủ Phó phải gào lên vì bị đánh thức, nhưng sau một hồi lâu im lặng Phó Tĩnh Du chỉ bảo tối nay Mạnh Yến Thần có rảnh thì đánh một trận tennis, đánh xong sẽ nói anh biết.
Tầng 15 của tòa nhà Bắc Thần có sân tennis dành riêng cho khách thuê.
Ngày thường ông chủ Phó cũng không yêu thích vận động kiểu này cho lắm, hiếm cho dịp chủ động đưa ra lời mời. Khi Mạnh Yến Thần vừa đến nơi thì Phó Tĩnh Du đã thay xong quần áo, đứng trong sân khởi động. Nét mặt còn rất nghiêm túc, không có lấy một nụ cười. Chỉ là còn chưa đánh xong hai hiệp, chênh lệch về thể lực lẫn kỹ thuật của hai người đã hiện rõ. Mục đích của ông chủ Phó hôm nay cũng không phải là để vận động cường độ cao thế này. Sau khi tiếp hụt một cú đập bóng từ phía đối diện, Phó Tĩnh Du liền ném vợt đi, lớn giọng mắng: “Con bà nó Mạnh Yến Thần, anh đánh tennis hay là đánh tình địch hả?”
Hôm nay ông chủ Phó đã chi tiền bao toàn bộ nơi này, chuẩn bị sẵn sàng cho công cuộc dạy dỗ lại cái tên đần Mạnh Yến Thần. Phó Tĩnh Du đánh không lại nhưng mắng người thì không ai làm lại, vẫn hùng hổ quát: “Có bản lĩnh anh đến ổ chó của tên họ Tống lôi Mạnh Tinh Tinh về rồi đấm thẳng mặt Tống Thiếu Kiệt cho ông đây xem. Anh ở đây trút giận lên quả bóng có ích lợi gì? Đừng tưởng tôi không biết đến bây giờ Mạnh Tinh Tinh vẫn còn ở cái ổ chó kia chăm sóc tên họ Tống đấy. Là do cô ta ngây thơ hay là có cùng trí tuệ với con cháu trực hệ của Trư Bát Giới thế?”
“Tĩnh Du, đừng nói nặng nề như thế!”
“Tôi nào dám! Hôm qua nếu người xuất hiện không phải là Tần Dật Nhiên thì thái độ của cặp đôi ngu xuẩn kia đã có thể khiến cho sự việc đi xa đến mức nào, anh dám nói anh không nghĩ đến hay không? Còn nữa, gần 24h đồng hồ rồi, cô ta đã gọi cho anh một cuộc điện thoại nào hay chưa? Có hỏi xem nhà các người có bị ai gây khó dễ, bác cả của anh có bị người nhà họ Tề mặt nặng mày nhẹ không? Có không?”
Mạnh Yến Thần không trả lời, Phó Tĩnh Du càng mắng càng hăng: “Mắng cô ta ngu như heo có khi là sự sĩ nhục lớn nhất dành cho heo đấy! Mạnh Tinh Tinh… à không đúng ông đây phải gọi đúng tên cô ta là Hứa Tinh. Cô ta có bao giờ xem bản thân là người nhà họ Mạnh đâu.”
Phó Tĩnh Du uống một ngụm nước lấy sức.
“Cô ta bị các người, cụ thể là anh đấy chiều đến nỗi không còn biết đông tây nam bắc gì nữa rồi, nghĩ cả thế giới này ai cũng nợ mình. Có mỗi mình cô ta mất gia đình từ bé à? Cô ta ăn của họ Mạnh, uống của họ Mạnh, dùng tiền của họ Mạnh đi học hành, vui chơi mua sắm. Là cô ta nợ ân nuôi dưỡng của gia đình anh, chứ không phải nhà các người nợ cô ta. Nhớ cho kỹ, dù cô ta có đáng thương thế nào đi nữa thì thế giới này chả ai mắc nợ cô ta cả. Còn nữa, sau này đừng có kêu cô ta gọi tôi là anh họ, tôi không dám nhận thân thích với loại người như vậy đâu. Lỡ một ngày cô ta gây chuyện tôi không giúp được liền bị cô ta mắng là thấy chết không cứu. Loại họ hàng như cô ta xin thứ cho kẻ hèn này không dám nhận.”
Mạnh Yến Thần cũng hiểu được Phó Tĩnh Du vô cùng nhạy bén với tin tức, xem ra tình hình hôm qua đã nắm rõ như lòng bàn tay, lại thêm từ sớm đã có thành kiến với Mạnh Tinh Tinh nên mới thực sự “phát hỏa”, đến cả việc phủ nhận thân thích cũng nói ra rồi. Anh cũng chỉ có thể bênh vực em gái bằng lý lẽ yếu ớt: “Tinh Tinh... đúng là tối qua không biết cách cư xử.”
"Không biết cách cư xử? Mạnh Yến Thần, lời này anh dùng để dối người hay tự dối mình? Được, tôi không nói Hứa Tinh bảo bối của anh nữa, không khéo anh lại đau lòng. Ông đây đúng là số khổ, tìm được viên kim cương quý báu đẩy đến trước mặt anh, anh thì đem cục than xem như báu vật mà che chở. Anh nhìn Tần Dật Ninh người ta đi. Tần Dật Ninh và anh đều có một điểm chung chính là đều có em gái không cùng huyết thống, từ nhỏ lớn lên cùng nhau. Anh ta có một Tần Dật Nhiên vì bảo vệ anh trai cái gì cũng dám liều, còn anh thì….” Mấy lời phía sau, ông chủ Phó không nỡ nói tiếp.
Mắng đến sảng khoái rồi, Phó Tĩnh Du cũng không màng Mạnh Yến Thần nghĩ thế nào nữa liền bỏ đi.
Bên tai Mạnh Yến Thần vẫn là văng vẳng câu cuối cùng mà Phó Tĩnh Du vừa nói. Nhưng cuối cùng cũng tự thốt ra lời bào chữa sứt sẹo cho chính mình: “Do tôi vô phúc, không trách người khác được.”
Mạnh Yến Thần về nhà đã gần mười một giờ đêm, mẹ Mạnh vẫn còn đợi anh ở phòng khách. Chuyện đêm qua có thể đến tai Phó Tĩnh Du nhanh như vậy, Mạnh Tinh Tinh lại giận dỗi không chịu về nhà, muốn mẹ anh không biết chính là nói mơ.
Mẹ Mạnh cau mày, nhìn anh một lúc lâu, hít sâu một hơi cố để bản thân không nổi giận với con trai, nhưng giọng điệu vẫn có đôi chút trách cứ Mạnh Yến Thần: “Con không đi đón em về sao? Vậy sáng mai con theo mẹ đến nhà họ Tống, đón em gái con về. Một đứa con gái ở chỗ bạn trai qua đêm như vậy còn ra thể thống gì nữa chứ. Con còn muốn bao che cho con bé như năm đó nữa sao?”
“Ngày mai con có hẹn với anh Ngôn rồi. Không đi được. Vả lại ... Tinh Tinh lớn rồi, trưởng thành rồi... Mẹ à, Mạnh Tinh Tinh bây giờ không còn là Hứa Tinh tám tuổi năm xưa nữa, cũng không còn là Mạnh Tinh Tinh đang học trung học mà đã đủ lông đủ cánh. Đến lúc cả nhà chúng ta đối xử với em ấy như một người trưởng thành thực thụ, để con bé học cách đối diện và chịu trách nhiệm với hành động của chính mình.”
Nghe những lời này mẹ Mạnh toan nổi giận, nhưng lại phát hiện giọng điệu của con trai bà hơi bất thường. Lời này không phải là lời nói trong lúc giận dỗi hay đang cố bênh vực như trước đây. Bà thấy được thái độ thành khẩn nghiêm túc của Mạnh Yến Thần xen lẫn với nỗi thất vọng khôn xiết.
Mạnh Yến Thần trầm ngâm một lúc, cuối cùng vẫn là lựa chọn nói ra lời thật lòng: “Mẹ, nếu Tinh Tinh kiên cường với tình yêu đó như vậy, chúng ta... thành toàn cho họ là được.”
“Mẹ không đồng ý!” Mẹ Mạnh vỗ bàn, giọng điệu mười phần cứng rắn. “Mẹ không chỉ không chấp nhận Tống Thiếu Kiệt học vấn thấp, nghề nghiệp không ổn định, rõ ràng cậu ta nhân phẩm cũng có vấn đề. Mẹ đã xem qua đoạn video giám sát kia rồi. Kim Tuấn An là trêu ghẹo Tinh Tinh trước nhưng dù lời của Kim Tuấn An có quá đáng thế nào đi nữa thì rõ ràng Tống Thiếu Kiệt có thể chỉ cần đấm Kim Tuấn An một đấm rồi nhanh chân dẫn Tinh Tinh rời đi là được. Nhưng cậu ta không làm thế, cậu ta không kiềm chế được cơn giận dữ của bản thân. Nếu lỡ một ngày cậu ta cũng đối xử với con bé như thế thì sao? Dù mẹ không phải mẹ ruột, nhưng làm sao mẹ có thể chấp nhận Tinh Tinh ở bên cạnh một người như vậy cả đời cơ chứ?”
Mẹ Mạnh là người cố chấp, năm đó từng dùng thủ đoạn cứng rắn quyết liệt ép Mạnh Tinh Tinh chia tay Tống Thiếu Kiệt. Nhưng hiện tại thì sao? Mạnh Yến Thần biết nếu chỉ dùng một hai câu nói không có khả năng thuyết phục mẹ không can thiệp vào chuyện của Mạnh Tinh Tinh, đành phải đổi sang đề tài khác.
“Mẹ, con đã gặp Tần Dật Nhiên.”
“Con gặp con bé rồi?”
“Chú Lý không nói với mẹ người hôm qua có thể dàn xếp chuyện của Kim Tuấn An và Tề Khanh chính là Tần Dật Nhiên sao?”
“Trưa này, Lý Uyên chỉ nói là may mắn có một cô gái trẻ họ Tần đại diện cho phía phó thị trưởng Kim có thể áp chế cục diện, cũng rất có thể diện trước mặt ông ta. Mẹ đã ngờ ngợ là con bé, hóa ra là con bé thật à!” Khi nhắc đến Tần Dật Nhiên, thái đội của mẹ Mạnh tốt lên rất nhiều.
“Mẹ, thể diện của Dật Nhiên cũng không thể dùng mãi như vậy được. Tối qua đã khiến cô ấy phải khó xử rồi. Lần này giúp chúng ta có lẽ là vì còn nhớ tình cảm năm xưa của mẹ và dì Tần. Nhưng, nếu lại xảy ra chuyện tương tự…” Mạnh Yến Thần nói đến đây thì ngừng lại, có mấy lời không cần trực tiếp nói ra.
Mạnh phu nhân hiểu ý của con trai, chuyện tương tự như hôm qua không chắc sau này sẽ không tiếp tục xảy ra. Cũng không thể lần nào cũng là Mạnh gia ra mặt giải quyết rắc rối cho Tống Thiếu Kiệt.
Nhà bọn họ hoặc là buộc Mạnh Tinh Tinh cắt đứt với Tống Thiếu Kiệt, trở về làm thiên kim tiểu thư Mạnh gia như trước. Mạnh gia có tiền có thế, không lo không tìm được lương phối cho con gái, hà tất phải thắt cổ trên cái cây mang tên Tống Thiếu Kiệt kia.
Hoặc là Mạnh gia tự động vạch rõ giới hạn với Mạnh Tinh Tinh. Sau này Mạnh Tinh Tinh và Tống Thiếu Kiệt gây ra họa gì nữa cũng không liên quan đến nhà họ Mạnh.
Điều Mạnh phu nhân muốn là vế thứ nhất, bà không muốn Mạnh Tinh Tinh đi con đường giống Tần Kiều năm xưa. Chu Chính Đình năm xưa tuy nghèo nhưng gia đình miễn cưỡng cũng xem thuộc tầng lớp trí thức, cũng là thanh niên tài tuấn biết phấn đấu gầy dựng sự nghiệp. Tống Thiếu Kiệt ngoài tình yêu với Mạnh Tinh Tinh, thực sự không có điểm nào để vợ chồng bà an tâm giao con gái cho hắn ta. Bà đã mất một người bạn, lại không thể mất đứa con gái tự tay nuôi lớn được.
Mà Mạnh Yến Thần sau khi suy xét chính là chọn vế sau. Nếu buộc Mạnh Tinh Tinh chọn giữa Mạnh gia và bạn trai, anh biết chắc chắn em gái anh sẽ không hề do dự mà chọn người cô yêu. Nếu đã biết rõ đáp án, cũng không cần bọn họ làm người xấu chia rẻ đôi uyên ương số khổ kia nữa.
Mạnh Yến Thần chuyển từ vị trí đối diện sang ngồi bên cạnh mẹ Mạnh, dù bố đã dặn dò không nên nhắc lại chuyện của dì Tần, nhưng anh nghĩ có mấy lời cần nói thì nhất định phải nói. Trước kia anh không hiểu mẹ, cảm thấy ham muốn kiểm soát của bà bóp nghẹt sự tự do của anh và em gái. Khi anh và Mạnh Tinh Tinh càng lớn, sự giám sát của bà dành cho cả hai càng dày đặc, không ít lần chính anh oán thán vì điều đó. Nhưng hiện tại, anh cũng đã lí giải được một trong những nguyên nhân khiến bà luôn muốn kiểm soát mọi thứ xuất phát từ nỗi sợ hãi, bất an chứ không hoàn toàn là do sự độc đoán, gia trưởng trong tính cách.
Nỗi sợ của mẹ đã lớn dần theo tuổi tác của anh. Mà cốt lõi sâu xa nhất của nỗi sợ kia chính là sự ra đi của Tần Kiều.
“Mẹ” Anh choàng tay ôm lấy vai bà, tha thiết nói. “Dì Tần mất sớm như vậy, là mệnh của bà ấy, cũng là nghiệp của bà ấy, không có liên quan đến mẹ. Mẹ đã tự trách nhiều năm này, cũng nên tha thứ cho chính mình. Mỗi người đều có số mệnh khác nhau. Mẹ đã từng cưỡng cầu thay đổi quyết định của dì Tần, kết quả vẫn không chống lại được số mệnh.”
Một trong những điểm mấu chốt khiến mẹ Mạnh cố chấp như vậy là nút thắc Tần Kiều. Bà tự trách năm xưa không đủ mạnh mẽ để ngăn cản bạn thân lấy tên khốn kia. Sau khi Tần Kiều sinh cũng vì cao ngạo tự tôn, không chịu hạ cái tôi xuống một chút mà công khai đến thăm nom. Tần Kiều sau khi sinh con thì lại mắc hội chứng trầm cảm sau sinh. Tần Kiều vì căn bệnh kia, dằn vặt chính mình lẫn chồng con. Đến khi bản thân cô ấy lao vào xe người khác tự sát, hai người không còn cơ hội nào để gặp lại nhau nữa. Chuyện này như một vết thương lòng không bao giờ lành của mẹ Mạnh.
Mẹ Mạnh thảng thốt một lúc lâu mới hồi thần lại, bà nhìn sang con trai, hiểu được sự quan tâm của con dành cho bà.
“Lời con nói, mẹ hiểu.” Mẹ Mạnh cầm lấy tay anh, đôi bàn tay bé xíu ngày nào lọt thỏm trong tay bà giờ đây đã biến thành bàn tay của người trưởng thành, mang đến cảm giác ấm áp, chững chạc.
Đã lâu rồi Mạnh Yến Thần không chạm vào tay mẹ, so với trí nhớ của anh bàn tay của bà vẫn mềm mại như trước nhưng gầy đi rất nhiều.
Nếu không muốn đưa em gái trở về, mẹ Mạnh cũng không ép buộc nữa. Bà điều chỉnh lại tâm tình, mỉm cười bình thảnh bảo anh về phòng nghỉ ngơi. Mạnh Yến Thần thấy trời đã muộn, cũng không có tiếp tục nhiều lời nữa, chỉ bảo mẹ Mạnh cũng ngủ sớm một chút.
Mạnh Yến Thần đi lên lầu, khi nhìn lại bóng lưng thẳng tắp của mẹ Mạnh, phát hiện đôi vai bà khẽ run rẫy.
Hoàn thành chương 7.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




