Tối thứ năm, bằng một phép nhiệm màu nào đó mà Mạnh Bá Ngôn đã nghe nói về cuộc hẹn Mạnh Yến Thần với anh em Tần gia nên vội vã gọi ngay cho đứa em họ thiếu nghĩa khí, bày tỏ quan điểm nên đổi buổi hẹn nhàm chán đó sang một địa điểm thú vị để giải trí vào hai ngày cuối tuần. Ban đầu, Mạnh Yến Thần có hơi do dự, lịch trình làm việc trước đó đã sắp xếp ổn thỏa, đột ngột thay đổi như thế có vẻ không ổn cho lắm. Nhưng Mạnh Hồ Ly lại chẳng thèm để ý đến sự phân vân của anh, liên tục kể ra mấy địa điểm du lịch thú vị cứ như thể Mạnh Yến Thần đã đồng ý cho chuyến đi chơi lần này vậy. Trong lúc Mạnh Hồ Ly đang thao thao bất tuyệt về địa điểm ăn chơi gần với Hải thành, Mạnh Yến Thần lại nhận được điện thoại của Mạnh Tinh Tinh.
Mạnh Tinh Tinh mấy năm nay thường ít khi chủ động gọi điện cho Mạnh Yến Thần, nếu không gặp mặt trực tiếp để nói chuyện thì thường sẽ nhắn tin. Nhìn cuộc gọi đến, anh có dự cảm rằng đã có chuyện không hay xảy ra.
Lúc Mạnh Yến Thần đến đồn công an, luật sư Lý đã đến được một lúc. Khi nhìn thấy anh, người đàn ông trung niên tóc hoa râm đẩy nhẹ gọng kính, một loạt biểu cảm sinh động hiện lên trên khuôn mặt lão luyện nhưng Lý Uyên cũng chỉ nói với anh đúng hai câu.
Câu đầu tiên là chuyện này một lời khó nói hết.
Câu sau chính là bảo Mạnh Yến Thần nhất định phải bình tĩnh.
Đến khi nhìn thấy Tống Thiếu Kiệt - bạn trai năm đó của Mạnh Tinh Tinh, mấy chữ “một lời khó nói hết” của luật sư Lý Uyên quả nhiên hình dung rất đúng tình huống hiện tại. Sự thoắt ẩn thoắt hiện của Mạnh Tinh Tinh gần đây đã khiến sợi dây thần kinh cảnh báo trong anh rung lên lên tục, nhưng bản thân anh luôn muốn né tránh không nghĩ đến lời nhắc nhở này.
Nỗi sợ hãi sẽ đến sớm hơn khi chúng ta cố gắng phớt lờ nó. Và Tống Thiếu Kiệt sau nhiều năm không gặp đã xuất hiện trước mặt Mạnh Yến Thần theo một cách tệ hại nhất.
Trận ẩu đả lần này bắt nguồn từ việc Tống Thiếu Kiệt dẫn Mạnh Tinh Tinh hẹn hò ở Sunclub. Một trong số 7 cổ đông của quán bar đó là bạn học cấp 3 ngày xưa của cả hai. Người nọ đã mời không ít bạn học cũ đến góp vui trong ngày khai trương của quán. Và sự trở lại của vị tiểu thư độc nhất của Mạnh gia đã gợi lên hứng thú của không ít “con ông cháu cha” vô công rỗi nghề trong buổi tiệc. Đôi bên lời qua tiếng lại một lúc liền phát sinh mâu thuẫn. Một mình Tống Thiếu Kiệt đánh nhau với một nhóm năm sáu người, rất anh hùng trong cách nhìn của Mạnh Tinh Tinh, và ngược lại, vô cùng ngu xuẩn trong đôi mắt lóe lên lửa giận của ông chủ Sun club khi gảy gảy điếu xì gà trên tay, vẻ mặt mất kiên nhẫn ra lệnh cho bảo vệ trói gô cả đám lại. Chạy đến phá quán của người khác trong ngày khai trương là một hành vi khó lòng tha thứ được, và kẻ luôn tự nói mình là “công dân gương mẫu” như ông chủ luôn biết cách đẩy mớ rắc rối này cho người khác bằng cách yêu cầu sự hỗ trợ của chính quyền địa phương.
Mạnh Yến Thần chú ý đến thần sắc mệt mỏi của Lý Uyên, đáng ra chuyện này không cần đích thân ông ra mặt. Lại nói, nếu là con cháu của đám phú thương hay quan chức thông thường thì không thể nào khiến đại luật sư này có vẻ mặt như nuốt phải ruồi thế kia. Lý Uyên giơ lên 2 ngón tay, biểu thị cho việc có hai vấn đề nghiêm trọng.
Chuyện lớn đầu tiên chính là trong đám người bị Tống Thiếu Kiệt đánh có con trai cưng của phó thị trưởng Kim - phó thị trưởng đương nhiệm của Hải thành, ứng cử viên sáng giá nhất cho vị trí thị trưởng vào nhiệm kì tới. Kim thiếu gia này là bạn học cũ của Mạnh Tinh Tinh, nhiều lần theo đuổi Mạnh Tinh Tinh đều bị từ chối. Cậu ta lại là người bị Tống Thiếu Kiệt đánh thảm nhất, lại còn cố ý nhằm vào gương mặt mà đánh. Hai người này xưa nay vì cùng thích Mạnh Tinh Tinh, từ sớm nhìn nhau không thuận mắt, thêm sự việc lần này Kim Tuấn An nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua.
Chuyện lớn thứ hai là trong lúc xô xát lại gây ngộ thương người vô tội. Mà người vô tội này tên đầy đủ là Tề Khanh, cháu đời thứ 3 của Tề đại tướng. Cậu nhóc này là đại diện cho mối quan hệ liên hôn hữu nghị giữa 2 gia đình quyền lực bậc nhất ở Bắc thành. Tề gia cắm rễ sâu rộng trong quân đội nhiều năm, còn chưa thấy qua bao nhiêu trường hợp nhà họ Tề phải chịu thiệt “thòi ngậm bồ hòn làm ngọt” đâu.
Vị tiểu “tổ tông” này không ngoan ngoãn ở Bắc thành mà lại chạy đến Hải thành, còn dính vào vũng nước đục này. Mạnh Yến Thần tự hỏi đây là cái loại nghiệt duyên gì?
“Theo anh đi về!” Mạnh Yến Thần chộp lấy cổ tay Mạnh Tinh Tinh, nghiêm khắc nói.
“Không! Em không thể để một mình Thiếu Kiệt ở đây được.” Mạnh Tinh Tinh hất tay Mạnh Yến Thần ra, lùi lại mấy bước. Sau đó lại nghĩ đến việc nếu chọc giận anh trai thì không còn ai giúp cô cứu người nữa. Mạnh Tinh Tinh tiến lại, níu áo Mạnh Yến Thần khổ sở nói: “Anh à, anh phải cứu Thiếu Kiệt. Anh ấy là vì bảo vệ em nên mới ra tay đánh người. Chúng ta…chúng ta không thể bỏ mặc anh ấy được. Em xin anh đấy! Mọi chuyện do Kim Tuấn An khơi màu ra, là cậu ta chủ động trêu chọc em, không phải lỗi của Thiếu Kiệt. Thực sự không phải lỗi của anh ấy đâu mà!”
Lý Uyên ở bên cạnh, đứng yên như tượng, chỉ khẽ đảo mắt qua phía Mạnh Tinh Tinh một lần rồi thôi. Đạo đức nghề nghiệp không cho phép ông có biểu hiện đánh giá hành vi của thân chủ dù chỉ bằng một biểu cảm.
Mạnh Yến Thần nhìn hốc mắt đỏ hoe của người trong lòng cùng dáng vẻ kiên quyết muốn bảo vệ Tống Thiếu Kiệt bằng mọi giá, trong lúc nhất thời cũng không nói được lời nào. Chỉ cảm thấy cổ họng mặn đắng, cơn ê ẩm toát ra từ ngực trái rồi lan ra khắp lồng ngực. Quặn thắt!
“Em còn dám khóc vì tên khốn kia, anh hứa sẽ khiến cho tương lai mờ mịt của cậu ta sẽ rơi rớt theo nước mắt của em đấy.”
Đau, nhưng Mạnh Yến Thần vẫn không đành lòng để Mạnh Tinh Tinh khổ sở.
Anh cân nhắc một lúc, vẫn muốn đích thân đến gặp năm người kia tỏ thành ý muốn hòa giải, thay mặt Tống Thiếu Kiệt xin lỗi Kim Tuấn An và Tề Khanh. Chỉ cần Kim Tuấn An chịu lui một bước thì chuyện lớn đều hóa nhỏ. Vì chuyện này liên quan đến các bên quan đều là nhóm quý tử nhà quan chức lẫn tài phiệt mà đồn công an khu vực bọn họ không tiện đắc tội bên nào, lại thêm thái độ của Kim Tuấn An quá cương quyết, Lý Uyên chỉ có thể nhờ các đồng chí tạm sắp xếp cho bọn họ một căn phòng để đôi bên cùng nhau thương lượng. Bọn họ chỉ cần mời một đồng chí công an ở trong phòng theo đúng thủ tục là được, chuyện còn lại sẽ do người đại diện của hai bên thỏa thuận tìm hướng giải quyết.
Nhưng chuyện này đúng là không dễ thu xếp ổn thỏa. Dù Mạnh Yến Thần đã ra mặt, cũng xuống nước xin lỗi thì Kim Tuấn An chẳng hề quan tâm cái gì tập đoàn Mạnh thị hay thế lực nhà họ Mạnh ở Bắc thành, mối quan hệ tương đối tốt đẹp giữa bố Mạnh và phó thị trưởng Kim cũng không là gì cả. Điều cậu ta muốn lúc này chính là lập tức lấy thế đè người đừng hòng cậu ta buông tha cho cái tên khốn kiếp Tống Thiếu Kiệt. Kim Tuấn An biết rõ Tống Thiếu Kiệt chỉ mới tốt nghiệp cấp 3, không có công việc ổn định, một khi hồ sơ lý lịch của tên này có thêm điểm đen, xem chỗ nào còn dám nhận tên khốn này. Đợi qua hôm nay, xem ông đây xử mày thế nào.
Mạnh Yến Thần nhắm đến Tề Khanh, nhưng cậu nhóc trông hiền lành như cục bột này chỉ nhìn anh cười hì hì một cái, bày ra bộ dạng ở đây do Kim Tuấn An làm chủ, anh hỏi tôi cũng vô dụng.
Luật sư đại diện phía bên kia là anh em đồng môn với Lý Uyên, thấy tình cảnh khó nhằn này, nên đã âm thầm kéo luật sư Lý ra ngoài trao đổi riêng. Lúc Lý Uyên quay trở vào, nói nhỏ với Mạnh Yến Thần: “Sẽ có người đại diện bên phía của phó thị trưởng Kim đến, nếu có thể thuyết phục người này, mọi chuyện sẽ có thể dễ giải quyết hơn nhiều.”
Mạnh Yến Thần nghe có hi vọng, nhưng nhìn về phía Kim Tuấn An đang nghiến răng nghiến lợi nhìn Tống Thiếu Kiệt như có thù giết cha, anh cảm thấy không khả quan cho lắm. Cái tên này sẽ chịu nghe lời người đại diện kia sao?
“Ông đây đã bảo là không hòa giải cái đách gì cả! Lăn ra chỗ khác đi!” Kim Tuấn An đập bàn quát lên.
Vốn Kim Tuấn An còn định rống thêm vài tiếng thì liền bị tát mạnh một cái sau gáy, đau đến hoa cả mắt
“Ai? Ai dám đánh ông?”
Vừa nhìn lại phía sau, âm thanh của Kim Tuấn An liền nuốt ngược trở vào, sau vài giây lại trào ngược trở ra: “Tần Dật Nhiên, chị không nhẹ tay được một chút sao? Không thấy ông đây bị thương à?”
“Xưng hô gì đấy? Nghe không rõ lắm, nói lại xem nào!”
Kim Tuấn An: “...” Có ngu mới nói lại đấy.
Mạnh Yến Thần không ngờ người đại diện mà họ nhắc đến lại là Tần Dật Nhiên. Anh với cô chỉ tính là mới vừa quen biết, trước tiên chỉ gật đầu chào hỏi theo phép lịch sự
“Sếp tiểu Tần, lại gặp nhau rồi!”
Lần này, Mạnh Yến Thần chủ động chìa tay về phía cô.
“Đúng vậy, thật trùng hợp.”
Tần Dật Nhiên bắt tay anh, cười cười nhìn Mạnh Yến Thần nói một câu với hàm ý sâu xa: “ Sếp Mạnh, tối thế này mà còn để anh phải chạy một chuyến đến đây, anh vất vả rồi.”
“Như nhau mà thôi. Chỉ là không nghĩ đến chúng ta lại gặp nhau theo một cách đặc biệt thế này.”
Lý Uyên thấy đôi bên có quen biết, trưng ra bộ mặt tươi cười, tiếp lời: “Nếu hai vị đều quen biết nhau, chuyện lần này dễ nói chuyện rồi.”
Kim Tuấn An nghe thế liền trừng mắt nhìn Tần Dật Nhiên, nhưng cô lại phớt lờ ánh mắt của cậu ta, cười cười nhìn Mạnh Yến Thần, nhẹ giọng hỏi: “Thế không biết sếp Mạnh nghĩ chuyện lần này nên xử lý thế nào?”
Mạnh Yến Thần làm một động tác mời, đến khi cả hai đều ngồi xuống mới từ tốn đáp: “Tuy chỉ mới gặp qua vài lần, nhưng tôi tin tưởng nhân phẩm của sếp tiểu Tần, cũng tin tưởng cô sẽ có cách giải quyết thuận tình hợp lý cho đôi bên.”
Đôi mắt hoa đào của người đẹp khẽ chớp một cái, nhìn Mạnh Yến Thần cười cười, không có vội đáp lời.
Dựa theo sự quan sát của Mạnh Yến Thần trong ba lần gặp Tần Dật Nhiên trước đó, người này tính cách rất quyết đoán thích hành sự tùy tâm, không dễ gì sẽ vì một hai câu nói của anh mà dễ dàng thay đổi ý định. Tuy không có căn cứ để suy đoán, nhưng trực giác nói với anh, Tần Dật Nhiên là kiểu người mà anh kính cô một thước, cô nhường anh một trượng.
Mạnh Yến Thần muốn cược một lần, anh không nỡ khiến cô khó xử, cô cũng không đành lòng làm anh mất mặt.
Tần Dật Nhiên cảm thấy Mạnh Yến Thần đã chủ động nhường lại sân khấu cho cô, thế thì cô cũng không nên tiếp tục khiêm tốn làm gì. Bà chủ của Tần Duyệt liếc sang bên cạnh, đứng dậy rời khỏi ghế từng bước chân duyên dáng đến gần Kim Tuấn An, một nụ cười tươi rói nhưng khiến cả đám dựng cả tóc gáy: “Kim Husky à, chị bảo cậu dẫn Tề Thỏ Con đi chơi vài hôm, cậu liền dẫn nó đi đánh nhau? Thanh niên đánh nhau thì cũng không phải chuyện gì to tác, nhưng sao một đám lại bị một người đánh vậy hả? Đánh thua còn không biết chạy, còn bị người ta bắt lại?” Bàn tay thon dài trắng nõn đặt lên vai áo sơ mi dính một vệt đỏ sẫm, lạnh giọng hỏi tiếp. “Bình thường chị dạy cậu thế nào, hửm? Cậu còn mặt mũi ở đây gào? Gào thêm cho bà đây nghe xem nào!”
“Đau, đau đau... nhẹ... nhẹ tay thôi! Tóm... tóm lại là chị muốn gì? Đừng nói là chị muốn tôi hòa giải. Đừng hòng! Nằm mơ đi!" Kim Tuấn An chỉ vào gương mặt bị đánh sưng húp cả lên, muốn lấy vết thương ăn vạ.
“Cậu có hai lựa chọn. Hòa giải, tôi có thể khiến chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Nếu bố cậu có biết đi nữa cũng sẽ nhắm một mắt mở một mắt. Không hòa giải, tôi liền gọi cho bố cậu đến xách cậu về. Từ giờ đến Tết âm lịch đừng hòng ra khỏi cửa.”
“Tần Dật Nhiên, chị bênh vực người ngoài.” Kim Tuấn An rít lên rồi lập tức nhìn sang Mạnh Yến Thần, nhìn dáng vẻ điềm tĩnh thong dong của anh ta càng thêm ngứa mắt, liền quát lớn: “Chị thấy sắc liền mờ mắt, vừa tới liền muốn tôi chịu thiệt thòi. Ông đây chính là muốn ngọc đá cùng nát đó, thế nào?”
Một câu “thấy sắc liền mờ mắt” của Kim Tuấn An đánh mạnh vào thính giác của Mạnh Yến Thần. Theo bản năng đưa mắt nhìn sang Tần Dật Nhiên, nhưng cô lại có vẻ rất thản nhiên, còn cười với anh một cái. Anh không dám nhìn lâu vào cặp mắt hoa đào sáng lấp lánh kia, nó như thể có thuật thôi miên nào đó. Anh chỉ có thể nhìn sang Kim Tuấn An, phỏng đoán tình huống tiếp theo.
Trước mắt cho thấy, Tần Dật Nhiên cũng không muốn làm to chuyện. Nhưng nếu dàn xếp hòa giải, đích thị là Kim Tuấn An không còn mặt mũi nào.
Tần Dật Nhiên lần đầu bị mắng là thấy sắc mờ mắt có cảm giác rất mới lạ, cũng không nóng nảy. Ngược lại còn có tâm trạng đùa với Kim Tuấn An: “Được nha Kim Husky, đi theo Tề Thỏ Con mấy ngày cũng học cách mắng người có văn hóa rồi. Được, bây giờ cậu chắc chắn không hòa giải? "
“Chắc chắn!”
“Đã nghĩ kỹ rồi chứ?”
“Chị lăn đi, đừng phiền tôi báo thù.”
“Cậu thực sự chắc chắn rồi chứ?”
“Lăn!”
“Nếu tôi nói tôi muốn lấy điều kiện lần trước trao đổi thì sao?”
“Tần Dật Nhiên!" Kim Tuấn An đứng bật dậy quát: "Chị...chị quả nhiên là thấy sắc mờ mắt rồi. Tôi nhìn lầm chị.”
Dáng vẻ Kim Tuấn An xù lông trợn mắt lên quả nhiên không khác gì mấy con Husky thái độ lòi lõm nhà cô từng nuôi. Tần Dật Nhiên nhún nhún vai, đưa tay vuốt vuốt mũi, mím môi mà nhìn sang hướng khác, không để tên nhóc kia phát hiện cô đang nén cười, nếu không thì khó mà thương lượng tiếp được.
Tần Dật Nhiên dỗ Husky nhà mình một lúc, cuối cùng Kim Tuấn An lại lần nữa xù lông rít lên: “Được, ông đây hòa giải thì hòa giải. Tần Dật Nhiên, chị nhớ đó. Đồ trọng sắc khinh bạn.”
Lý Uyên chính là đợi ngay lúc này muốn mau chóng tiến hành thủ tục hòa giải cho hai bên liền bị Tần Dật Nhiên ngăn lại.
“Mạnh tiểu thư, cô xem như người trong cuộc, không biết cô có muốn nói gì hay không?”
Mạnh Tinh Tinh bị Tần Dật Nhiên điểm danh thì vô cùng bất ngờ, không biết nên nói gì, cũng không rõ Tần Dật Nhiên muốn ám chỉ cái gì, chỉ lắc đầu rồi cúi mặt né tránh ánh mắt của người nọ. Cô không thích cách người này nhìn mình.
“Vậy à? Thế thì... thật ngại quá, chuyện lần này vẫn chưa thể tiến hành hòa giải được." Tần Dật Nhiên nhìn về phía cậu thanh niên mặc áo thun trắng đang trốn ở một góc, từ lúc cô đến thì nhóc con này không khác gì con thỏ, trốn sau lưng một thanh niêng lưng hùm vai gấu đang cố gắng hạ thấp sự tồn tại hết mức có thể, ngoắc ngoắc ngón tay nói: “Tề Thỏ Con, lăn ra đây hay là...”
Tề Thỏ Con - Tề Khanh, còn không đợi Tần Dật Nhiên nói hết câu đã bước ra trình diện. Gương mặt thanh niên còn xen lẫn nét thiếu niên non nớt bị bầm một bên má. Cánh tay cũng đầy vết xướt và vết bầm. Tần Dật Nhiên trong lòng thầm than cảm giác con thỏ mình nuôi bị con chó hoang ất ơ nào đó nhàu đến cắn bị thương, không hề dễ chịu chút nào. Cô ức hiếp nhóc thỏ trắng kia thì được, nhưng người ngoài thì đừng hòng.
“Trường hợp gây thương tích cho Tề Khanh, sẽ không hòa giải.”
Thật ra thương tích của Tề Khanh nhẹ nhất trong đám, nhưng thân phận lại cao quý nhất. Ở Bắc thành thì được nâng niu như quý công tử, đi đến chỗ nào mà không có người nể mặt khom lưng lấy lòng cơ chứ. Một khi Tần Dật Nhiên không bỏ qua, Tống Thiếu Kiệt sẽ phải trả giá đắt cho sự ngông cuồng và xốc nổi của bản thân.
Những con người giàu có và quyền lực, dù thông minh hay ngu dốt thì họ luôn biết cách biến cuộc sống của những người bình thường thành một mớ bùi nhùi. Giống như một quả trứng yên lành trên tổ rơm bị bàn tay vô hình nào đó hất xuống mặt đất đầy sỏi đá lẫn rong rêu. Nát bét! Và những người như thế, họ “vô tội” theo nhiều cách.
Tần Dật Nhiên thốt ra câu này, trong phòng mỗi người một biểu cảm. Cơn tức của Kim Tuấn An cũng hạ xuống hơn một nửa. Riêng Mạnh Tinh Tinh liền tỏ vẻ không chấp nhận được mà đứng bật dậy, lớn giọng hỏi: “Vì sao lại không chịu hòa giải? Các người muốn bồi thường thế nào mới chịu hòa giải?”
“Tinh Tinh!” Mạnh Yến Thần nghiêm giọng. Ngoài trừ thời kì phản nghịch, thật hiếm khi anh nhìn thấy Mạnh Tinh Tinh thất thố như hiện tại.
Tần Dật Nhiên liếc nhìn Mạnh Tinh Tinh, đánh giá một chút, nếu phán đoán không sai lầm thì cô gái xinh đẹp này là loại người "tất cả các người đều nợ tôi" trong truyền thuyết. Loại người này luôn thích làm quá sự bất hạnh của chính mình nhưng luôn phớt lờ đi cái sai của bản thân đối với người khác.
“Thái độ của Mạnh tiểu thư đây rõ ràng là không phục rồi. Nếu vậy chúng ta đến nói rõ ràng đi.”
Tần Dật Nhiên về lại vị trí của mình thong thả ngồi xuống. Đợi người nọ bình tĩnh hơn rồi, cô mới chậm rãi mà nói
“Cho đám người của Kim Tuấn An hòa giải là vì bọn họ sinh sự trước. Họ làm sai họ phải tự chịu trách nhiệm, bị đánh cũng không oan ức. Trước khi đến đây, tôi đã xem qua camera giám sát ở nơi đó, Tề Khanh không hề tham chiến ngược lại còn cố can ngăn cản vụ ẩu đả. Nhưng Tống Thiếu Kiệt mắt mù tai điếc, không phân rõ người hay chó, trong vòng bán kính một mét cứ thấy người nào là đánh người đó. Lúc các người bị chủ club bắt lại, anh ta không hề báo cảnh sát ngay mà để cho các người có cơ hội hạ hỏa, mãi đến tận một tiếng đồng hồ sau mới báo cảnh sát. Thế thì, tôi muốn hỏi trong khoảng thời gian đó, cô biết Tề Khanh bị đánh nhầm, và đến thời điểm hiện tại, cô và anh Tống đây đã mở miệng xin lỗi em trai tôi hay chưa?”
Mọi người ở đây rốt cuộc cũng đã hiểu vì cái gì mà ban nãy Tần Dật Nhiên lại hỏi Mạnh Tinh Tinh có muốn nói gì hay không. Người này đã chìa ra cho Mạnh Tinh Tinh một cành oliu để xoay chuyển tình huống, tiếc là bộ não nhỏ bé của cô gái mộng mơ kia hoạt động không tốt cho lắm.
“Muốn gì thì cứ nắm vào tôi. Đừng có gây khó dễ cho Tinh Tinh!” Tống Thiếu Kiệt gằn giọng.
Tần Dật Nhiên lúc này mới chân chính đánh giá “tên đầu sỏ” gây chuyện lần này. Ấn tượng của cô về người này không tốt cho lắm. Ngu xuẩn, gàn bướng, cố chấp, chủ nghĩa anh hùng rơm . Cô thản nhiên nhìn vào mắt Tống Thiếu Kiệt, cợt nhã đáp: “Nhắm vào anh? Anh gánh nổi sao? Nếu người hôm nay ngồi đây không phải Mạnh Yến Thần, thì tôi không cần phí lời như vừa rồi đâu. Ngậm miệng lại, đừng diễn vai anh hùng trước mặt tôi.”
Tống Thiếu Kiệt trừng mắt nhìn Tần Dật Nhiên, mở miệng định nói gì đó, nhưng khi chạm đến ánh mắt lạnh lẽo đó, cái nhếch môi đầy sự khinh thường kia như đang nói - ở Hải thành này, tôi chơi chết anh còn dễ hơn chuyện người ta đắp chăn bông đi ngủ vào mùa đông, anh tin không? Trực giác của một kẻ sớm bước vào xã hội mách bảo, cô gái này dư dả năng lực để làm điều đó. Thậm chí là làm được theo nhiều cách, cách sau đặc sắc hơn cách trước.
Tần Dật Nhiên thấy Tống Thiếu Kiệt cuối cùng cũng biết vận dụng cái đầu để xử sự thì lại chuyển đối tượng sang Mạnh Tinh Tinh, dùng thái độ mềm mỏng hơn để hỏi: “Kim Tuấn An làm sai phải chịu phạt, Tống Thiếu Kiệt đánh nhầm người một câu xin lỗi cũng không có. Mạnh tiểu thư, cô lấy tư cách gì ở đây hô to gọi nhỏ với tôi? Theo lý mà nói, cách hành xử của một người trưởng thành thường sẽ được quyết định bởi cách gia đình giáo dục và môi trường sống của người đó. Ban đầu tôi nghi ngờ gia phong nhà họ Mạnh có vấn đề, nhưng sếp Mạnh đây và cô hành xử khác nhau một trời một vực, nên tôi mạnh dạn đoán không phải cách dạy con của nhà họ Mạnh có vấn đề, mà là thước đo nhân phẩm và giá trị đạo đức của cô Mạnh đây không giống người bình thường cho lắm.”
Tần Dật Nhiên hơi ngã về phía sau, ngón trỏ gõ nhẹ lên bàn cười cười nói tiếp: “Nếu cảm thấy bất mãn, thì chuyện hôm nay bất kì ai cũng không cần hòa giải nữa. Chút ít thể diện của tôi không xài được hai lần đâu.”
Mạnh Tinh Tinh bị nói cho cứng họng, hiểu rõ đây là Tần Dật Nhiên uy hiếp trắng trợn. Một khi Tần Dật Nhiên phủi tay không xen vào việc này nữa, Tống Thiếu Kiệt bị kiện là một chuyện, mấy gia tộc kia có dùng thủ đoạn ngầm trả thù hay không lại là chuyện khác. Mấy người ở đây, trừ Tống Thiếu Kiệt không quyền không thế, có ai mà không có hậu thuẫn vững chắc cơ chứ, muốn vờn cho Tống Thiếu Kiệt sống dở chết dở chỉ cần vài câu nói là được.
Mạnh Tinh Tinh cùng đường, liền khóc nức nở mà ôm lấy cánh tay Mạnh Yến Thần cầu xin.
Tần Dật Nhiên nhìn sang Kim Tuấn An, thấy vẻ mặt Kim Husky nhà cô nhìn Mạnh Tinh Tinh nước mắt như mưa đáng thương như thế có hơi không nỡ. Nhưng bị ánh mắt của Tần Dật Nhiên quét tới, Kim Tuấn An chỉ có thể giả ngây giả dại mà nhìn đi nơi khác. Vừa rồi không biết là ai gân cổ lên mắng cô thấy sắc mờ mắt ấy nhỉ, hiện tại người đẹp vừa rơi nước mắt thì có người đã mủi lòng . Tần Dật Nhiên cảm thấy, sau chuyện này nên dắt con Husky ngốc này về dạy lại rồi.
“Sếp Mạnh thấy thế nào? Tôi xử lý như thế đã phù hợp với đề bài “thuận tình, hợp lý” của anh hay chưa?”
Mạnh Yến Thần nghiêm mặt nhìn Mạnh Tinh Tinh hồi lâu rồi gỡ tay Mạnh Tinh Tinh ra khỏi tay mình, trực tiếp nhìn Tần Dật Nhiên xin lỗi: “Chuyện ngộ thương Tề Khanh, nhà họ Mạnh không còn gì để biện minh. Tôi cũng thay em gái xin lỗi cô vì thái độ vừa rồi. Sếp tiểu Tần, hôm khác tôi sẽ mang lễ vật đến tận nhà bồi tội.”
Mạnh Tinh Tinh ngơ ngác không tin được là Mạnh Yến Thần cứ vậy mà chấp nhận từ bỏ. Đây là lần đầu tiên cô rơi nước mặt mà Mạnh Yến Thần lại từ chối yêu cầu của cô. Dùng một ánh mắt thất vọng nhìn Mạnh Yến Thần, Mạnh Tinh Tinh lắc mạnh cánh tay anh trai, nức nở trách móc: “Mạnh Yến Thần! Sao anh lại thấy chết không cứu...sao anh có thể độc ác như vậy...em nhìn lầm anh ...”
“Mạnh tiểu thư không cần làm khó anh trai cô.” Tần Dật Nhiên bỗng bất mãn thay Mạnh Yến Thần. “Cô Mạnh này, cô khóc đúng là rất đẹp, tôi nhìn mà cảm thấy vô cùng xót xa. Nhưng thật ngại quá, ở đây, ngay lúc này, thì tôi không giúp gì được cả, anh trai cô cũng thế thôi. Hai người các người dù tình hay lý đều không chiếm được, một câu xin lỗi cũng không chịu nói lại còn thích đóng vai nạn nhân cho người khác xem. Đúng là đặc sắc!”
Mạnh Yến Thần cảm thấy Tần Dật Nhiên nói chuyện đã rất nể mặt, chưa nói thẳng ra là thế cục hiện tại đã nghiêng về một bên, kết quả như thế nào cũng không phải do Mạnh gia bọn họ nói là được.
Cơn giận lúc này đã giúp Tần Dật Nhiên là miễn nhiễm với cảnh tượng mỹ nhân rơi lệ, nhưng Tề Khanh thấy một cô gái xinh đẹp khóc nức nở như vậy cũng không đành lòng, liền túm một góc áo của Tần Dật Nhiên cười lấy lòng: “Tần đại mỹ nữ... Tần lão đại, không phải chị dạy em chơi cùng một nhóm phải cùng tiến cùng lùi sao? Bọn họ làm sai em không ngăn được thì cũng tính như em cũng có phần sai đi. Về nhà lăn vài quả trứng không phải là xong rồi sao? Mọi chuyện dừng ở đây đi, được không? Cuối năm rồi, nếu làm to chuyện em không được ở đây chơi nữa.”
Mọi ánh mắt lúc này đổ dồn về phía Tần Dật Nhiên, cô nàng mít ướt đang lau nước mặt Mạnh Tinh Tinh cũng không ngoại lệ. Chỉ có Mạnh Yến Thần cụp mắt, nhìn vệt nước mắt trên mu bàn tay, nóng hổi, bỏng rát đến tận tim.
Từng phút từng giây lúc này trôi qua vô cùng chậm chạp. Mãi cho đến Tần Dật Nhiên đưa tay nhéo bên mặt không bị thương của Tề Khanh mắng một câu “con thỏ chết bầm ngu xuẩn” rồi xoay lưng bỏ đi, chuyện này mới xem như chính thức ngã ngũ. Dù sao luật sư hai bên cũng có thể lo liệu, công an khu vực cũng muốn thỉnh đám con ông cháu cha này đi cho sớm cho khuất mắt.
Đi đến cửa phòng họp, Tần Dật Nhiên vẫn không nhịn được mà xoay người lại, nở nụ cười: “Cô Mạnh này!”
Ánh mắt Tần Dật Nhiên quét đến trên người Mạnh Tinh Tinh rồi dừng lại ở người đàn ông bên cạnh.
Cánh hải âu bị gió lốc thổi quét rơi vào mảng váng dầu trên biển, vùng vẫy đôi cánh trắng muốn thoát khỏi đám dầu hắc đen ngòm hôi hám. Hải âu ngẩng đầu, cất lên tiếng kêu thật bi thương. Đó là những gì Tần Dật Nhiên nghĩ đến khi bắt gặp ánh mắt của Mạnh Yến Thần. Đôi mắt sâu tựa đêm đen kia như có một quyền năng thần kì khiến cho toàn bộ ngôn từ luyến lái sắc bén như lưỡi dao cấm phập vào lòng người khác của cô bị vô hiệu hóa toàn bộ.
Tần Dật Nhiên cáu kỉnh dời tầm mắt lại trên người Mạnh Tinh Tinh: “Lòng tự tôn của cô và anh Tống kia quả thực quá đắt đỏ rồi. Người như hai vị khiến tôi thực sự mở rộng tầm mắt đấy! Tạm biệt!”
Có người quay lưng đi, tự rủa xả chính mình vì tật xấu mềm lòng trước mặt “mỹ nhân”.
Mạnh Yến Thần cũng không muốn nhiều lời, bước theo ra cửa. Dõi theo bóng lưng Tần Dật Nhiên khuất sau cánh cửa cổng của đồn công an khu vực, Mạnh Yến Thần trong lòng vô cùng phức tạp, nhưng cũng không đuổi theo.
Hôm nay anh ngộ ra vài chuyện trước nay chưa từng nghĩ qua. Cần chút thời gian để nhìn lại từng chuyện từng chuyện.
Hoàn chương 6
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




