Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc hai anh em Mạnh - Phó lên đến khu private ở tầng ba mươi, Tần Dật Nhiên vẫn còn đang lau tay bằng khăn ẩm.
Bàn tay của Tần Dật Nhiên rất đẹp, ít nhất là trong mắt Mạnh Yến Thần nó hoàn toàn phì hợp guu thẩm mỹ của anh. Ngón tay cô thon dài, khớp xương nhỏ nhưng không hề gầy gò mà ngược lại mỗi ngón tay tròn tròn, trông giống như búp măng, nhìn thôi đã cảm giác rất mềm mại.
Tần Dật Nhiên lau tay xong thì nhìn thấy một chiếc khăn lụa đưa đến trước mặt. Phó Tĩnh Du cười tươi rói, lập tức tranh thủ mở lời: “Hôm nay thật khéo làm sao, sếp tiểu Tần để tôi giới thiệu với cô nhé. Đây là anh họ của tôi, hiện đang là CEO của Mạnh thị, Mạnh Yến Thần.”
Mắt của Mạnh Yến Thần rất đẹp, đôi đồng tử đen như hắc diệu thạch nhưng ánh mắt lại mang tính xâm lược mạnh mẽ, ánh nhìn xoáy sâu vào mắt cô như đang tham lam tìm kiếm điều gì đó. Bốn mắt nhìn nhau trong vài giây Tần Dật Nhiên đành dời tầm mắt đi nơi khác, cầm lấy khăn lụa mà Mạnh Yến Thần đưa đến để lau tay. Cô cũng không có quá nhiều ngạc nhiên với thân phận của người trước mặt, nhưng cảm giác người đang đứng trước mặt cô hình như hơi khác so vị CEO của Mạnh thị tính cách lạnh nhạt trong lời đồn. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Tần Dật Nhiên vẫn giữ đúng theo phép xã giao chủ động bắt tay với anh: “Chào sếp Mạnh, nghe danh đã lâu. Còn có cảm ơn khăn tay của anh nhé.”
Mạnh Yến Thần nắm lấy bàn tay mềm mại như trong tưởng tượng kia, không biết có phải vì Tần Dật Nhiên vừa lau tay xong trên tay còn lại độ ẩm nên Mạnh Yến Thần cảm giác được tay cô lạnh hơn nhiều so với tay anh, anh cũng không vội rút về mà từ tốn nói: “Chào sếp tiểu Tần, Tĩnh Du đã kể với tôi không ít về hai vị lãnh đạo của Tần Duyệt, đúng là trăm nghe không bằng một thấy. Thật khéo, lúc nãy tôi cũng vừa gặp được giám đốc Tần ở tiệc tối."
Nói xong câu này mới buông bàn tay kia ra, kéo ghế ngồi xuống một khoảng cách nhất định với Tần Dật Nhiên, không gần cũng không xa.
“Đúng là thật trùng hợp!” Tần Dật Nhiên gật gù, cô cũng không nghĩ đến sẽ gặp Mạnh Yến Thần ở đây.
Phó Tĩnh Du thấy không khí hiện tại của hai người trước mặt khá hoà hợp nên rất biết cách săn sóc mà đích thân vào quầy bar tự tay pha rượu.
“Tần nữ hiệp, để cảm ơn tấm thịnh tình ra tay nghĩa hiệp, rượu hôm nay tôi mờ, muốn uống bao nhiêu cứ uống bấy nhiêu. Không cần khách sáo!”
Bị người đẹp vạch trần như vậy, trong chốc lát Mạnh Yến Thần không biết nên đáp thế nào mới tốt, trong lòng thầm mắng Mạnh Hồ Ly miệng thì rộng mà tâm địa quá nhỏ nhen, còn thích đem chuyện bé xé ra to. Mới đây mà đã than vãn với Tần Dật Nhiên.
“Anh ta nếu thực sự cần giúp đỡ cũng sẽ không có biệt danh ‘hồ ly mặt cười’ của Bắc thành nữa rồi.”
Mạnh Yến Thần không muốn tiếp tục cái đề tài xấu hổ này nữa, nên chuyển sang hỏi: “Giám đốc Tần với cái tên Hồ Ly kia có vẻ rất thân thiết. Trong bữa tiệc tôi thấy Bá Ngôn cứ dính chặt lấy anh ấy.” Nói cho đúng thì cái con Hồ Ly kia lo lắng Chu Oánh ve vãn Tần Dật Ninh thành công nên mới bám khư khư như thế, trông không khác gì gà mẹ đang bảo vệ gà con. Có điều mấy lời này Mạnh Yến Thần chỉ có thể để trong lòng.
Tần Dật Nhiên gật gù nói: “Chúng tôi đúng là đã quen biết khá lâu rồi đi. Tuy rằng bọn họ lúc ở Anh học cùng một trường đại học, nhưng mãi hai năm sau bọn họ tham gia chung đội đua xe F1 mới biết nhau. Mạnh Bá Ngôn rất biết cách làm người, tính cách vô cùng thú vị, ở cạnh anh ấy thì không tài nào cảm thấy nhàm chán cho được. Sau này về nước rồi bọn tôi vẫn giữ liên lạc.”
Tần Dật Nhiên nhấp một ngụm rượu, giơ ngón tay cái tán thưởng Phó Tĩnh Du, mới thong dong nói tiếp: “Mẹ tôi xuất thân từ Tần gia Nam thành đi. Dì Tần Viện là chị họ của mẹ tôi. Nếu tính đúng bối phận của tôi và Mạnh Bá Ngôn, tôi còn phải gọi anh ấy một tiếng anh họ.”
Nghe thế, Phó Tĩnh Du bất ngờ chen vào: “Tần Dật Nhiên, hóa ra nhà ngoại cô là Tần gia ở Nam thành à? Thế hai nhà chúng ta là thế giao đấy. Từ đời ông bà của chúng ta thì hai nhà đã rất thân thiết rồi.”
“Hình như là thế thật đấy!”
Mạnh Yến Thần không nghĩ Tần Dật Nhiên sẽ chủ động đề cập đến mối quan hệ giữa cô và Mạnh Bá Ngôn. Tuy rằng những việc này bản thân bọn họ đều rõ ràng, nhưng có thể nói ra một cách thoải mái như vậy không phải ai cũng làm được. Nếu đã như thế, có phải Tần Dật Nhiên cũng đang gián tiếp thừa nhận mối quan hệ khăng khít giữa hai bà mẹ của họ khi còn trẻ hay không?
Mạnh Yến Thần có hơi do dự, anh không biết vào lúc này mà nhấc lên quan hệ với Tần Kiều, nói rằng mẹ anh mong ngóng muốn gặp cô một lần thì có đường đột quá hay không.
“Là thật đấy, còn gì mà hình như nữa. Ở nhà của ông nội, tôi còn nhìn thấy ảnh chụp chung của ông nội tôi và Tần lão tiên sinh đấy!”
“Ông chủ Phó” Tần Dật Nhiên nhìn cái vẻ hí hửng ranh mãnh của Phó Tĩnh Du, cười cười mà nói. “Đành rằng… ông bà chúng ta thân thiết thế nào đi nữa, nhưng người xưa cũng có dạy ‘anh em ruột cũng phải tính toán cho sòng phẳng’, thế nên tôi không thể bớt tiền thuê nơi này cho anh được.”
Phó Tĩnh Du không ngờ rằng cái ý nghĩ đen tối, à không ý nghĩ tiết kiệm chi phí lại dễ dàng bị Tần Dật Nhiên đoán được, chỉ có thể mặt dày mày dạn ai oán hỏi: “Sếp tiểu Tần!Tần nữ hiệp! Vậy... hợp đồng năm nay thì không giảm được, thế còn hợp đồng năm tới thì thế nào?”
“Cái này... tôi về trao đổi lại với đại diện quản lý tài sản của mình vậy. Anh cũng gặp anh ấy rồi đấy, đạo đức nghề nghiệp của người này cao như gậy Như Ý của Tôn Ngộ Không ấy. Cái gì bất lợi cho thân chủ anh ấy sẽ không đồng ý đâu. Tuy không hứa sẽ giảm giá cho anh, nhưng dựa vào quan hệ của mấy vị tổ tông, tôi tuyệt đối sẽ không tăng giá.”
“Tốt! Có lời này của cô, tôi cũng yên tâm rồi. Nào, cạn đi.”
Mạnh Yến Thần nhìn đồng hồ, thời gian trôi qua nhanh hơn so với anh tưởng.
Tần Dật Nhiên tuy rằng không hoạt ngôn như Phó Tĩnh Du nhưng kiến thức phong phú, đề tài nào của Mạnh Yến Thần đề cập đến Tần Dật Nhiên cũng có thể thảo luận vài câu, thậm chí có nhiều vấn đề có góc nhìn mới mẻ, cách lý giải cũng rất độc đáo. Điều Mạnh Yến Thần thấy thoải mái nhất chính là Tần Dật Nhiên không thích đào bẫy anh, cô luôn biết dừng lại câu hỏi đúng lúc. Mạnh Yến Thần làm kinh doanh nhiều năm, đối phó những người “tiếu lý tàng đao” đã quen, hôm nay gặp một người “ý tại ngôn ngoại” lại khiến người thích như vậy, đối với anh đã là trường hợp hiếm có.
Phó Tĩnh Du là kiểu người bộc trực, ghét nhất là loại người nói một câu đến hai ba nghĩa, lại rất yêu thích phong cách nói chuyện trực tiếp thẳng thắn, có điểm dừng nhưng không kém phần chân thành của Tần Dật Nhiên. Qua lần hợp tác để trang trí lại Lam Dạ, bản thân anh không dám vỗ ngực đảm bảo hiểu hết được con người của Tần Dật Nhiên, nhưng ít nhất cũng nhận ra được hai anh em Tần Dật Nhiên rất đáng để kết bạn.
“Tần nữ hiệp, vừa nãy cô làm tôi sốc thật đấy, da gà nổi đầy người. Thật ghê gớm, quá trâu bò rồi. Cô luyện võ từ nhỏ luôn sao? Ban đầu nhìn dáng người cùng bước chân nhẹ nhàng uyển chuyển, cứ ngỡ cô học múa cơ đấy."
Mạnh Yến Thần nhìn sang thằng em họ, thật sự rất biết cách nịnh nọt mà không làm người khác thấy khó chịu.
Tần Dật Nhiên nghiêng đầu nghĩ nghĩ: “Năm bốn tuổi tôi đã bắt đầu học múa, học mãi đến năm mười tuổi, sau đó chú của tôi nói tôi không thích hợp học múa. Xét về kỹ thuật thì cũng tạm chấp nhận được, chỉ là... múa không có hồn, mỗi khi tôi múa tôi trông giống như một con khỉ đang sao chép động tác của người khác. Đành chịu thôi, tôi thực sự không có năng khiếu ở mảng này. Sau đó chú mời thầy dạy tôi Thái Cực quyền, lại sau đó nữa bắt đầu học học Triệt Quyền Đạo. Các môn võ khác đều thử học qua một chút. Chú ấy chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi, có thể không chủ động tấn công người khác, nhưng tuyệt đối không để người khác đánh mình.”
Mạnh Yến Thần vô cùng đồng tình với tư duy của người chú kia, tinh thần của võ đạo trong lòng anh cũng gần như thế. Trước phải bảo vệ tốt bản thân, sau mới nói đến chuyện bảo vệ chính nghĩa.
Phó Tĩnh Du lúc này cũng không quên nhiệm vụ làm “Nguyệt Lão” của mình, chỉ chỉ Mạnh Yến Thần ngồi ngay bên cạnh: “Thật trùng hợp, anh ấy cũng là từ bé đã học võ, không phải cái loại chỉ múa may cho đẹp đâu, đánh thực chiến rất tốt đó. Nếu có dịp tôi thật sự muốn biết xem hai người ai lợi hại hơn. Có lẽ sẽ đặc sắc lắm đây!”
Tần Dật Nhiên che miệng cười, nhìn sắc mặt của Mạnh Yến Thần rồi nói: “Tôi thì không có ý kiến, chủ yếu phải xem sếp Mạnh có hứng thú hay không.”
Vài phút trước, Mạnh Yến Thần còn thầm khen ngợi Phó Tĩnh Du, lúc này lại muốn cho “Phó ngu ngốc” một quyền vào đầu. Đây là muốn anh “hẹn mỹ nữ đi đánh nhau” à, còn việc nào khác ngu xuẩn hơn không? Mạnh Yến Thần chỉ có thể đẩy nhẹ gọng kính, từ tốn nói: “Đánh đấm gì đó thì không cần đâu. Lúc nãy sếp tiểu Tần có nói ngày thường hay chơi tennis đúng không?”
“Thỉnh thoảng sẽ ra sân chơi cùng anh trai tôi, nếu anh có hứng thú, lần sau hẹn anh so một trận vậy. Ông chủ Phó cũng cùng đi nhé?”
“Đương nhiên! Tần nữ hiệp đã có lời, tại hạ sao có thể từ chối cho được!”
“Cuối tuần này tôi cũng không bận lắm. Nếu hai vị có thời gian thì có thể cùng nhau đi.” Mạnh Yến Thần đề nghị.
Tần Dật Nhiên cân nhắc một chút rồi liền đồng ý, tháng này lịch làm việc của hai anh em bọn họ cũng không nhiều, nên dành chút thời gian cho hoạt động giải trí, dù sao thì tìm được người nói chuyện hợp ý cũng không phải dễ. Sau khi lên lịch hẹn vào cuối tuần này, ba người trò chuyện thêm một lúc. Tần Dật Nhiên phát hiện tốc độ đáp lời của Mạnh Yến Thần chậm hơn ban nãy một chút, da mặt hơi tái nhưng khóe mắt lại đỏ lên, Phó Tĩnh Du cười hắc hắc nhún vai tỏ vẻ vô tội khi cô nhìn sang.
Tần Dật Nhiên nhìn đồng hồ, cũng không còn sớm, xuất phát từ thiện chí kết bạn mà tặng thêm một phiếu đi nhờ xe cho Mạnh Yến Thần: “Anh Ngôn nói anh gặp ‘quả báo’, xe của anh hỏng mất rồi đi, nhà anh ở đâu tôi đưa anh về.”
Phó Tĩnh Du trợn tròn mắt trừng ông anh họ, dùng mười thành nội lực bấm chặt cánh tay Mạnh Yến Thần, ý bảo: anh dám từ chối ông đây liều mạng với anh.
Mạnh - được mỹ nhân cho đi nhờ xe - Yến Thần hất luôn cánh tay Phó Tĩnh Du ra, phủi thẳng tay áo nói: “Nhà tôi ở khu Lâm Viên An Trì, cách nơi này khá xa. Nếu sếp tiểu Tần không tiện đường tôi gọi xe là được.”
Tần Dật Nhiên cố làm như không thấy gương mặt uất ức vì “làm ơn mắc oán” của Phó Tĩnh Du, mỉm cười bình thản đáp: “Không cần khách sáo, xem như tôi cảm ơn chiếc khăn của anh đi. Nếu còn khách sáo nữa liền cuối tuần này hủy hẹn với anh.”
Đón hai người họ trước toà nhà Bắc Thần là một chiếc Roll Royce Phantom màu đen. Ở Hải thành loại xe này không hiếm, nhưng thứ khiến Mạnh Yến Thần chú ý hơn cả chính là biển số của chiếc xe này. Mạnh Yến Thần từng nhìn thấy chiếc xe này đỗ ở bãi đậu xe toà nhà Bắc Thần vài lần, không ngờ lại là xe của Tần Dật Nhiên
“Ngũ quý tứ? Sếp tiểu Tần, cô đúng là người sảng khoái.”
Biển số xe ngũ quý bình thường đã hiếm có, ngũ quý tứ càng hiếm có hơn. Không phải vì con số này đem lại sự may mắn, mà là khó tìm được người có thể ung dung sử dụng xe biển số ngủ quý tứ. “Tứ - 4” và “Tử - chết” trong tiếng Trung đọc gần giống nhau. Có người từng đùa rằng ai dùng xe biển số “năm chữ tử” là kẻ ngại mạng mình quá dài.
“Sao vậy? Sếp Mạnh đây là… không dám lên xe sao?”
Mạnh Yến Thần bị trêu, cũng chỉ lắc đầu cười, ung dung leo lên xe.
“Xe này anh em chúng tôi dùng đã mấy năm, ngoại trừ việc phải đem đi bảo dưỡng định kì ra thì một vết trầy do va chạm cũng không có. Cũng chưa từng hỏng xe giữa chừng.” Tần Dật Nhiên đợi Mạnh Yến Thần an vị ở ghế sau bên phải, điềm nhiên mà nói thêm một câu. “Đảm bảo không ảnh hưởng đến an toàn tính mạng của anh đâu. Giá trị con người của anh ngang với cả tập đoàn Mạnh thị, nếu có sơ sót gì tôi thực sự không đền nổi.”
Mạnh Yến Thần chỉ là muốn khen Tần Dật Nhiên không chú trọng tiểu tiết, kết quả cô lại nghĩ anh giống người khác, sợ một cái biển số xe.
Trên trần xe của Roll Royce đều được trang trí các đèn LED tạo nên một bầu trời sao theo ý của chủ nhân. Đầu của Mạnh Yến Thần bắt đầu choáng váng, chăm chú nhìn lên trần xe một lúc mới nói: “Không nghĩ đến có một ngày có thể ngồi lên một chiếc xe biển số năm chữ "tử" hiếm lạ đến vậy, đặc biệt hơn là còn có thể cùng lúc nhìn thấy chòm sao Bọ Cạp và chòm sao Orion xuất hiện cùng một lúc.”
Tần Dật Nhiên rót cho Mạnh Yến Thần một ly nước lạnh, hứng thú hỏi: “Sếp Mạnh cũng có nghiên cứu về thiên văn à?"
Mạnh Yến Thần nhấp một ngụm nước, cảm giác mát lạnh xua đi cơn nóng rát nơi cổ họng, xoa xoa thái dương rồi nhẹ giọng đáp: “Không dám xưng là nghiên cứu, chỉ biết một chút da lông bên ngoài mà thôi.”
Tần Dật Nhiên cũng rót cho minh một ly nước, ly cooktail của cô lúc nãy của cô cũng không có bao nhiêu rượu, nhưng ly rượu của Mạnh Yến Thần gần đây Phó Tĩnh Du mới nghiên cứu ra, gọi là "Good afternoon", ý là chỉ cần một ly, không lập tức gục ngay tại chỗ nhưng đến khi tỉnh lại đã qua đến buổi trưa ngày hôm sau. Lúc nãy Mạnh Yến Thần còn uống đến tận hai ly. Hiện tại nhìn Mạnh Yến Thần có lẽ đã say rồi, chỉ là anh chàng vẫn đang cố gắng thanh tỉnh để giữ phong độ trước mặt cô mà thôi.
Tần Dật Nhiên mỉm cười, trong lòng nghĩ thầm, Phó Tĩnh Du này, xấu tính thật đấy!
“Sếp Mạnh này, anh yên tâm nghỉ ngơi một chút đi, xe của tôi rất an toàn. Tôi nhất định sẽ đưa anh bình an về đến nhà.” Nói rồi, Tần Dật Nhiên còn nháy mắt một cái, trưng ra nụ cười tươi rói.
Đầu Mạnh Yến Thần càng ngày càng nặng, trong xe lại thoang thoảng một mùi hương thanh mát, rất giống với mùi hương trà xanh pha lẫn bạc hà và tuyết tùng. Anh cảm thấy bản thân mình say thật rồi. Giọng nói của Tần Dật Nhiên đầy ý vị, đôi mắt tinh nghịch sáng lấp lánh, mắt hoa đào giống như đang câu lấy hồn phách của anh. Vì anh say nên bị ảo giác, hay vì anh say nên người đối diện mới bày ra bộ dáng chân thật này?
“Xe của cô rất đẹp. Bầu trời sao cũng rất đẹp, rất đặc biệt.”
Thật ra Mạnh Yến Thần còn muốn nói thêm một câu: bàn tay rất đẹp, rất mềm mại. Nhưng đáng tiếc, lời này anh cũng không có gan nói ra vào thời điểm này.
“Giống như anh nói, trên bầu trời khó mà có thể nhìn thầy hai chòm sao Bọ Cạp và Orion cùng nhau toả sáng. Vậy thì tại sao không biến điều không thể thành có thể trên chính chiếc xe của mình?”
Nhìn thấy cốc nước trên tay Mạnh Yến Thần đã gần cạn đáy, Tần Dật Nhiên lại rót cho anh thêm một cốc nữa. Mạnh Yến Thần uống một ngụm rồi lại một ngụm nước lạnh, yết hầu khô khốc cũng dịu xuống, hương thơm thanh mát tràn ngập khoang mũi, như có như không mà xoa dịu cơn đau đầu của anh. Cặp mắt hơi đỏ không tự chủ được mà chăm chú nhìn người con gái bên cạnh, yên lặng nghe Tần Dật Nhiên nói chuyện, cảm thấy nếu nhìn người khác như thế thì không lịch sự lắm nên đành dời tầm mắt lên trần xe. “Ánh sao” lung linh kia khiến đầu óc anh càng thêm choáng váng, cưỡng ép bản thân nhắm mắt lại đôi chút, khi mở mắt ra lần nữa tầm mắt không tự chủ được mà dời sang góc nghiêng khuôn mặt của cô. Mỗi khi Tần Dật Nhiên cười rộ lên, gương mặt đều hiện lên lúm đồng tiền rất sâu. Hình như có ai đó từng nói với anh, người có lúm đồng tiền trên mặt đều là người coi trọng tình cảm.
Mạnh Yến Thần bất giác chợt nở nụ cười, buổi tối hôm nay thật đặc biệt. Lần đầu tiên được một cô gái chủ động đưa về nhà trên chiếc xe mang biển số “chết chóc”, lần đầu tiên cảm nhận được, thì ra cảm giác lâng lâng khó tả khi say cũng có dễ chịu đến thế.
Lần đầu tiên ở cạnh một cô gái xa lạ vừa gặp không bao lâu, Mạnh Yến Thần tự động buông bỏ tính cảnh giác vốn có, chỉ muốn nhắm mắt lại ngủ một giấc.
Hoàn chương 5.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




