Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Những tháng cuối của năm bao giờ cũng trôi qua nhanh khủng khiếp. Thời điểm này Mạnh Yến Thần bận rộn hơn hẳn, tần suất đến Lam Dạ giảm dần. Nhưng lần nào đến, Phó Tĩnh Du cũng tặng miễn phí cho ông anh họ một ly Espresso Martini, như ngầm nhắc về một bóng hình đã lâu không xuất hiện.
Những lần Phó Tĩnh Du thấy Mạnh Yến Thần bình thản nhìn ly cocktail được đưa đến trước mặt mà không nói lấy nửa lời, trong lòng nóng như lửa đốt. Chiêu này dùng vài lần thì còn có hiệu quả nhưng không thể dùng lâu dài được. Ông chủ Phó thở dài thườn thượt. Chuyến du lịch của Tần Dật Nhiên có phải dài quá rồi hay không?
Tần Dật Nhiên cũng không giống những cô gái trẻ khác, hở một chút là đăng tải hình ảnh trên mạng xã hội giống như sợ cả thế giới không biết bản thân đang sống như thế nào. Phó Tĩnh Du mở điện thoại, lần mò trên trang chủ của Tần Dật Nhiên. Lần gần nhất cập nhật trạng thái hoạt động là lúc Hải thành mới độ chớm thu. Thì ra làm Nguyệt Lão cũng không dễ như trong tưởng tượng!
Đến giữa tháng mười hai, Mạnh Yến Thần cũng không có gặp được Tần Dật Nhiên, nhưng trong một buổi tiệc từ thiện của giới kinh doanh lại bắt gặp anh họ Mạnh Bá Ngôn đang rôm rả trò chuyện với ông chủ của Tần Duyệt - Tần Dật Ninh. Nhìn qua, hai người này có vẻ rất thân thiết. Anh nhớ đến giọng điệu mười phần tự hào của ông anh họ khi nhắc đến Tần Dật Nhiên, xem ra ba người họ không chỉ có mối quan hệ xã giao thông thường. Mạnh Yến Thần còn chưa kịp đi đến chào hỏi thì trông thấy một cô gái xinh đẹp đon đả chạy đến xun xoe bên cạnh Tần Dật Ninh. Nghĩ một lúc anh mới nhận ra người kia chính là nàng “tu hú” trong miệng của Mạnh Bá Ngôn - Chu Oánh.
“Dật Ninh, em thấy anh nhìn rất quen, nhưng không nhớ ra là đã gặp ở đâu. Chúng ta trước đây thực sự chưa từng gặp nhau sao?”
Chu Oánh là diễn viên múa, dáng người rất đẹp khó lòng mà bắt bẻ được, gương mặt mang nét đẹp của mỹ nữ vùng Giang Nam, mỹ lệ mềm yếu khiến người ta có cảm giác muốn chở che. Nhưng nhìn Mạnh Bá Ngôn dùng ánh mắt như trông thấy ruồi bọ mà lườm Chu Oánh, Mạnh Yến Thần cảm thấy nếu không phải vì giáo dưỡng bao nhiêu năm qua Mạnh Bá Ngôn thực sự có thể kéo Tần Dật Ninh chạy càng xa càng tốt hoặc là trói cô nàng kia lại, ném ra khỏi buổi tiệc.
Nói thật lòng, vẻ mỹ mạo của Chu Oánh cũng không kém so với Tần Dật Nhiên qua, nhưng khí thế lẫn thần thái trên người Chu Oánh lại không so được với người nọ. Cũng không biết Chu Oánh đắc tội với Mạnh Bá Ngôn ở chỗ nào mà được người anh họ này đối xử “đặc biệt” đến thế.
Mạnh Yến Thần dời bước sang một góc gần hơn thuận tiện cho việc quan sát Chu Oánh. Nếu cô gái này là con ruột của Chu Chính Đình thì đồng thời cũng là chị em gái cùng cha khác mẹ với Tần Dật Nhiên. Nhưng anh nhìn một lúc vẫn không tài nào liên hệ được hai người này lại với nhau, từ gương mặt, biểu cảm cho đến thần thái hoàn toàn không tìm ra được điểm tương đồng nào.
Ở bên này Tần Dật Ninh khéo léo đẩy tay Chu Oánh đang khoác lên tay trái của anh, dùng một thái độ từ tốn mà xa cách đáp lời: “Trước nay quả thực tôi chưa từng gặp Chu đại tiểu thư lần nào. Phiền cô gọi tôi là giám đốc Tần, Tần tiên sinh hoặc trực tiếp gọi Tần Dật Ninh đều được. Gọi hai tiếng Dật Ninh thân mật như vậy, tôi thực sự không quen cho lắm.”
Thái độ của Tần Dật Ninh không biểu hiện một cách "trắng trợn" như người đồng đội bên cạnh, nhưng người nào có mắt đều nhìn ra được thái độ chán ghét của anh dành cho với Chu Oánh. Những người không biết gia thế của Tần Dật Ninh đều cho rằng anh chỉ là nhân tài về nước xây dựng sự nghiệp, được Chu đại tiểu thư để mắt đến mà lại không biết tận dụng cơ hội nịnh nọt lấy lòng, có kẻ còn thì thầm giễu cợt Tần Dật Ninh có mắt như mù, không biết nhìn thời thế. Cơ hội làm chạn vương của tập đoàn bất động sản Chu thị không phải ai cũng có được.
Mạnh Yến Thần liếc thấy anh họ ra tín hiệu cầu cứu, nghĩ mất mười giây liền rất có nghĩa khí mà... xoay lưng lại rồi nhanh chóng rời khỏi bữa tiệc.
Mạnh Bá Ngôn trơ mắt nhìn thằng em họ chỉ gật đầu một cái xem như chào hỏi rồi xoay người sải chân dài ung dung mà rời khỏi đại sảnh, lập tức sầm mặt, nghiến răng ken két, lặng lẽ gạch một dấu X trong lòng. Hờ hờ, thắng nhóc thối, chờ có cơ hội xem anh đây có chỉnh chết cậu hay không?
Cũng không biết có phải là quả báo do hành vi thiếu nghĩa khí đến quá nhanh hay không, mà vừa rời sảnh tiệc thì tài xế báo rằng xe bị hỏng đột ngột. Mạnh Yến Thần không muốn về nhà ngay lúc này nên đặt xe đến Lam Dạ. Dù sao gần đây bố mẹ anh vẫn luôn bận rộn chuyện gì đó, Mạnh Tinh Tinh thì luôn đi sớm về muộn, cứ như đang muốn tránh mặt người nhà. Về nhà đối diện với bốn bức tường còn không bằng đến Lam Dạ nghe Phó Tĩnh Du lảm nhảm. Tên nhóc này chuyện đàng hoàng thì không giỏi, nhưng tốc độ thu thập tin tức thì đúng là khó ai sánh bằng. Có vài lần, nhờ vào độ “nhiều chuyện” của cậu em này mà Mạnh Yến Thần đã chiếm được không ít chỗ tốt.
Trời về đêm, nhiệt độ hạ xuống dưới 10 độ. Thời điểm này vẫn chưa có tuyết rơi, nhưng những cơn gió đông rét buốt khiến người qua đường ai nấy đều phải siết lại lớp áo ngoài hay chiếc khăn choàng cổ to sụ. Vừa xuống xe trước cửa tòa nhà Bắc Thần, Mạnh Yến Thần bị gió thổi cho tê cóng. Vừa đi được vài bước thì đã bắt gặp Phó Tĩnh Du mặc áo phao dày, đầu đội mũ lông kiểu đông bắc, trông không khác gì một con gấu đen to tướng đang cà lơ phất phơ vác hộp đàn sau lưng đi tới. Phó Tĩnh Du cười khoái trá khi nhìn thấy Mạnh Yến Thần, bước nhanh vài bước rồi cùng nhau vào thang máy lên tầng hai mươi tám. Lam Dạ chiếm ba tầng cao nhất của tòa nhà Bắc Thần. Muốn lên tầng private phải đi qua tầng hai mươi tám quẹt thẻ để lên tầng ba mươi.
Phó Tĩnh Du đi ở phía trước, bước chân vội vã như ma đuổi vừa vào cửa thì đột ngột dừng lại khiến Mạnh Yến Thần suýt nữa đâm sầm vào hộp đàn. Chưa đầy một giây sau, Mạnh Yến Thần nghe một tiếng “xoảng” cùng tiếng la thất thanh vang lên.
Mạnh Yến Thần tự hỏi tên nào không có mắt mà đến chỗ của tên Phó yêu nghiệt này gây sự, vừa nghiêng người qua một bên nhìn thử, cuối cùng cũng hiểu vì sao cậu em này lại sững lại như trời trồng thế kia.
Ở cái bàn gần cửa ra vào nhất, hai cô nhân viên phục vụ đang co cụm lại một chỗ, run như cầy sấy. Đám thanh niên choai choai ăn mặt hoa hòe lòe loẹt, dưới đất vương vãi những tờ tiền màu hồng, chỗ này ít nhất cũng có mấy chục tờ. Tên to béo bắt mắt nhất trong đó đang ôm đầu, máu và rượu hòa cùng nhau chảy vào mắt hắn ta. Gã đang chỉ trỏ mắng chửi một cô gái dáng người dong dỏng cao đứng xoay lưng lại với hai vị “khán giả” đứng ngoài cửa. Cô gái kia vừa ném phần còn lại của chai rượu xuống chân đám người kia khiến họ vô thức lùi lại một bước tránh xa những mảnh thủy tinh vỡ vụn, rồi điềm tĩnh cúi đầu nhìn bàn tay trắng nõn bị rượu vang đỏ làm ướt đẫm.
Người này không phải Tần Dật Nhiên thì là ai?
Mạnh Yến Thần không tài nào nghĩ đến, lần nữa gặp cô lại ở trong hoàn cảnh thú vị thế này.
Thấy thanh niên đầu đầy máu miệng không ngừng chửi rủa hùng hổ nhào lại tấn công, Mạnh Yến Thần chỉ mới lách người bước lên trước một bước, chưa kịp làm anh hùng cứu mỹ nhân thì thấy Tần Dật Nhiên tung một cú đá xoay khiến cho gã béo kia va vào chiếc bàn trống bên cạnh, ngã lăn ra đất. Chưa dừng lại đó, Tần Dật Nhiên tiến đến chỗ gã béo, nhấc chân lên giẫm vào bàn tay phải của gã kiến cho tiếng tru đau đớn lấn át cả tiếng nhạc, dọa cho những vị khách gần đó đang tập trung hóng chuyện giật mình hoảng hốt.
“Mẹ mày không dạy mày bàn tay là dùng để làm việc, chứ không phải dùng để sàm sỡ con gái nhà người ta à?”
Có lẽ vì cảm thấy cái giọng của tên đó quá khó nghe, Tần Dật Nhiên trực tiếp vung tay lên nện xuống một đấm. Không gian trong quán rượu lúc này chỉ còn lại tiếng nhạc xập xình, loáng thoáng tiếng bàn luận của mấy vị khách khác. Mấy động tác vừa rồi của Tần Dật Nhiên có vẻ quá mức ác liệt trong mắt họ.
Nhìn đến ba tên còn lại mặt mũi lúc xanh lúc trắng, tư thế chuẩn bị xông lên, Tần Dật Nhiên phủi phủi hai bàn tay, cao giọng đe dọa: “Muốn giống như thằng ngu này thì cứ việc lên hết đi. Nhưng tôi nói trước bản thân mình lúc đánh nhau không có chừng mực lắm đâu.”
Thấy ba tên kia nhìn nhau rồi rụt người lại không còn ý định làm liều, Tần Dật Nhiên mới dựng một chiếc ghế bị ngã ra đất, thong thả ngồi xuống, hai tay đặt chéo lên đầu gối, cười hiền hòa
“Ừ thì… Trong nhà vừa phất lên, muốn ra ngoài hưởng thụ cuộc sống thì cũng là điều bình thường, nhưng phải mở mắt ra nhìn cho kỹ, tránh rước họa vào thân. Không chỉ hại mình mà còn hại cả nhà phải lận đận lao đao theo. Cả tòa nhà Bắc Thần này đều là của tôi, nói thế mấy cậu cũng đủ hiểu rồi nhỉ?.” Tần Dật Nhiên vẫy vẫy bàn tay vừa nói. “Ngoan một chút nha! Như vậy mới có thể lành lặn bước ra ngoài được.”
Tần Dật Nhiên không sở hữu chất giọng ngọt ngào, nhưng âm sắc trong trẻo, mềm mại một cách vừa phải. Lúc uy hiếp người khác còn mang theo vài phần trêu đùa. Đặc biệt là câu cuối, giọng điệu như thể một người chủ vừa dịu dàng vừa nghiêm khắc dạy dỗ thú cưng của mình.
Ba thanh niên còn lại tương đối còn có đầu óc hơn cái tên đang bị Tần Dật Nhiên “ban thưởng” một chai rượu vào đầu, còn biết ở Hải thành này có người nên chọc cũng có người không nên chọc. Sau khi cả ba lần thứ 2 đưa mắt nhìn nhau suy xét một lúc, lại nhìn cái tên đồng đội ngu như heo lúc này đã ngất lịm đi trên sàn nhà, cuối cùng liền quyết định đứng yên bất động.
Quản lý và nhân viên phục vụ đã kịp lấy lại tinh thần, nhoáng một cái chiến trường đã được dọn dẹp sạch sẽ. Quản lý cũng đứng ra nói vài câu hay ho trấn an khách hàng, điều tiết lại bầu không khí.
Phó Tĩnh Du nhìn nhân viên dưới trướng ai làm việc nấy, không còn việc của mình nữa thì thảnh thơi sờ sờ cầm nhìn sang Mạnh Yến Thần trong đầu chợt lóe lên suy nghĩ. Thân thủ của Tần Dật Nhiên quá mạnh rồi, một đấm thôi cũng có thể khiến tên ngốc kia đau đến ngất đi. Có khi nào sau này cưới về anh họ đánh không lại chị dâu, sẽ bị bạo lực gia đình không?
May mắn cho Phó Tĩnh Du chỉ nghĩ ở trong đầu không có nói ra, bằng không người bị bạo lực gia đình chắc chắn là Nguyệt Lão nghiệp dư này.
Hôm nay Tần Dật nhiên chỉ mặc áo len dệt kim tay dài màu đen phối cùng quần bò ống đứng sáng màu, kín cổng cao tường nhưng vẫn khoe ra được đôi chân dài miên man và những đường cong duyên dáng. Tóc dài cột cao, ngoài chiếc đồng hồ dây da mặt tròn cổ điển trên cổ tay trái, cũng không đeo thêm trang sức nào. Giày oxford nhẹ nhàng dẫm trên qua hành lang ánh sáng quẹt thẻ VIP mà đi lên khu private.
“Nếu không phải tận mắt chứng kiến, khó mà có thể hình dùng được sếp tiểu Tần ngày thường mỹ lệ uyển chuyển còn có hơi lười nhác, không giống người học võ chút nào, vậy mà một cước một quyền, có thể đánh cho thằng ngu kia đứng cũng đứng không nổi. Trâu bò! Quá mức trâu bò!”
Mạnh Yến Thần vừa nãy quan sát người nọ một hồi lâu, cũng đã có được kết luận: Sức sát thương và tốc độ ra đòn đó chứng tỏ rằng Tần Dật Nhiên luyện MMA [1] ít nhất cũng đã 5 năm.
Phó Tĩnh Du đứng một bên nhìn Mạnh Yến Thần quan sát bóng lưng mỹ nữ đến ngây người, thực sự muốn đánh lén một lần, đạp một cước xem Mạnh Yến Thần có trúng chiêu không. Nhưng rốt cuộc Phó Tĩnh Du có gan nghĩ nhưng lại không có gan làm, vẫn nhịn xuống mà đến bên cạnh huýt vai Mạnh Yến Thân, cười xấu xa nói: “Đừng trách đứa em này không nhắc anh, “binh quý thần tốc” [2] nha! Người theo đuổi sếp tiểu Tần có thể xếp đầy ba tầng của Lam Dạ đó, anh họ thân mến.”
Thấy Mạnh Yến Thần không trả lời mà còn lườm mình một cái, không để ý mà tiếp tục lải nhải: “Anh nói xem ban nãy sếp tiểu Tần nói cả tòa nhà này là của cô ấy là thực sao? Vậy cô ấy là bà chủ nhà rồi?! Không biết có thể thương lượng kí lại hợp đồng mới, giảm tiền thuê mỗi tháng không...”
Bị Mạnh Yến Thần ném một cái nhìn xem thường Phó Tĩnh Du mới chịu im miệng.
[1] MMA: là tên viết tắt của Mix Marital Arts, nghĩa là võ tự do hoặc võ tổng hợp, có tính thực chiến và đối kháng rất tốt.
[2] Binh quý thần tốc: câu thành ngữ dùng để chỉ trong việc dụng binh, tác chiến quan trong nhất là phải nhanh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




