Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sườn Xám Màu Lục Nhạt Của Mạnh Yến Thần CHƯƠNG 4: MẠNH TINH TINH TRỞ LẠI

Cài Đặt

CHƯƠNG 4: MẠNH TINH TINH TRỞ LẠI

Từ sau lần đầu gặp Tần Dật Nhiên, Mạnh Yến Thần thỉnh thoảng lại đến Lam Dạ ngồi một mình cho đến khi quán bar đóng cửa mới trở về nhưng chưa bao giờ gặp lại người nọ.

Phó Tĩnh Du thấy khóe mắt đượm vẻ tiếc nuối của ông anh họ, nhưng bề ngoài vẫn giữ cái vẻ bình thản như thể chưa hề có cuộc gặp gỡ hôm nọ, không khỏi nhếch môi cười thầm. Giả vờ đi, giả vờ tiếp đi. Ông anh họ yêu quý, để tôi xem xem anh còn thể giả vờ đến lúc nào. Mở mồm ra hỏi một câu thì sẽ chết à?

Ông chủ Phó lại nghĩ đến phong thái hôm đó của Tần Dật Nhiên có thể hớp hồn được Mạnh Yến Thần thì cũng là chuyện hoàn toàn bình thường, nhan sắc cực phẩm của hai anh em nhà họ Tần, lần đầu gặp nhau chính Phó Tĩnh Du – người tự cho mình rất đẹp trai cũng phải xuýt xoa một lúc lâu. Phó Tĩnh Du đẩy một ly cooktail Pina Colada cho người đẹp ngồi ở quầy bar, nói vài câu với cô nàng khách hàng thân thiết rồi quay sang nói nhỏ với anh chàng bartender bên cạnh, còn không quên nháy mắt một cái.

Mạnh Yến Thần nhìn ly cocktail mà Phó Tĩnh Du mang đến, đây không phải là món Sazerac anh thường uống. Ngày thường nếu anh không yêu cầu thì Phó Tĩnh Du cũng không có tâm sức đi đổi món khác cho anh, trừ khi cậu em này vừa nảy ra món mới muốn tìm “chuột bạch” để nếm thử.

“Đây là… Espresso Martini à?” Mạnh Yến Thần hỏi

“Chính xác, món ruột của sếp tiểu Tần. Gần đây người đẹp không đến cũng ít người uống loại này. Hôm nay ngẫu hứng, đổi cho anh ly này.”

Mạnh Yến Thần cầm lấy chiếc ly thủy tinh đế cao, nhấp một ngụm. Một chút ngọt hòa lẫn với vị đắng nhẹ, hương cà phê quẩn quanh đầu mũi. Một ngụm rồi lại một ngụm, ly rượu vơi dần theo điệu nhạc nhưng Mạnh Yến Thần chẳng nói lấy một câu khiến Phó Tĩnh Du muốn bốc hỏa tới nơi.

“Haizzz, anh nói xem người như thế nào mới lọt vào mắt xanh của Tần Dật Nhiên nhỉ?”

“Phía sau cô ấy là ‘đai thụ che trời’, cô ấy không phải đối tượng để cậu có thể trêu đùa tình cảm đâu.”

Phó Tĩnh Du trong lòng nở hoa nhưng mặt ngoài lại tỏ vẻ bất mãn: “Em thì sao chứ? Em vừa đẹp trai vừa có tiền, có gì không tốt?”

Thấy Mạnh Yến Thần không đáp, ông chủ Phó hơi ngã người ra ghế, hai tay ôm đầu, cười tủm tỉm. “Nếu em không hợp với cô ấy, thì anh thấy ai mới xứng với bà chủ nhỏ của Tần Duyệt chứ? Chẳng lẽ là anh sao?”

Ông chủ Phó thấy Mạnh Yến Thần tiếp tục trưng ra bộ mặt lạnh nhạt, bắt đầu nghiến răng nghiến lợi nhưng vẫn ra vẻ: “Dù sao chúng ta cũng là anh em, đẳng cấp nữ thần như Tần Dật Nhiên, nếu còn thường xuyên gặp mặt không sớm thì muộn chắc em cũng sẽ xiêu lòng mất thôi. Thế nên… nếu anh cũng nhắm tới người ta thì nên nói sớm cho thằng em đây biết một tiếng. Em không muốn tới lúc đó anh em mình lại sứt mẻ tình cảm chỉ vì một cô gái.”

Đáp lại Phó Tĩnh Du chỉ có sự im lặng và cái nhìn khinh bỉ.

Phó Tĩnh Du lắc lắc ly rượu trên tay, không hề hay biết rượu vang sóng sánh dưới ánh đèn lại kéo tâm trí của Mạnh Yến Thần trở về buổi tối mấy hôm trước. Mặt ngoài thì điềm tĩnh, trong lòng lại vô thức lặp lại câu hỏi ban nãy. Người như thế nào mới lọt vào mắt xanh của người kia đây?

Nhìn cái vẻ bình chân như vại của ông anh họ, khóe miệng của ông chủ Phó giật giật, mười vạn tám ngàn câu cà khịa sắp sửa tuôn trào cũng nghẹn trở lại. Thôi vậy, ai biểu cô út chỉ có mỗi đứa con trai là Mạnh Yến Thần cơ chứ, người này chỉ được mỗi IQ cao thôi, kinh nghiệm yêu đương gần như mù tịt. Uống cạn ly rượu vang đỏ, ông chủ Phó cười đắc ý, tự nhủ chuyến này có hi vọng tìm ra “thuốc” chữa bệnh cho Mạnh Yến Thần.

Kẻ ruột để ngoài da như Phó Tĩnh Du từ mấy năm trước đã sớm phát hiện ra tâm tư không bình thường của Mạnh Yến Thần đối với Mạnh Tinh Tinh.

Mạnh Tinh Tinh năm lớp mười một bị mẹ Mạnh phát hiện có bạn trai, lại còn là học sinh cá biệt trong lớp, chuyện mà tên nhóc họ Tống kia thích làm nhất là đánh nhau và kéo tuột thành tích của lớp học. Đêm đó Mạnh Yến Thần uống rượu suốt một đêm, nốc hết ly này đến ly khác nhưng cái gì cũng không nói, càng không có bất kì biểu hiện quá khích nào. Sáng hôm sau lại trở thành một Mạnh Yến Thần đĩnh đạc thận trọng. Năm đó, Phó Tĩnh Du rất muốn đấm cho Mạnh Yến Thần vài cú, muốn quát hỏi ông anh họ rằng có đáng không. Nhưng cuối cùng vẫn không nỡ. Nói chính xác hơn thì ông chủ Phó sợ rằng bản thân chỉ vừa đấm được một đấm thì đã bị ông anh họ xem thành bao cát mà trút giận. Một trong những mẹo vặt để giúp chúng ta có cuộc sống thuận buồm xui gió hơn chính là tránh xa mấy kẻ đang thất tình ra , không phải sao?

Khoảnh khắc Tần Dật Nhiên lướt qua, Phó Tĩnh Du nhìn thấy cảm xúc của Mạnh Yến Thần dao động. Luận về mỹ mạo, học thức hay gia thế không có chỗ nào là không xứng làm chị dâu của ông chủ Phó. Nghĩ là làm, anh liền mặt dày lì lợm la liếm thông tin từ chỗ đại mỹ nữ Tiêu Thanh Thư của công ty Tần Duyệt, biết sếp tiểu Tần của bọn họ sau khi bận rộn một dự án lớn liền nghỉ phép dài hạn đi du lịch rồi, chưa có ngày về cụ thể, nhưng chắc chắn sẽ trở về trước Tết dương lịch.

Phó Tĩnh Du còn đang mơ mộng muốn làm Nguyệt Lão cho anh họ thì nghe một tin không mấy tốt đẹp lắm, khóe miệng giật giật, thật muốn ngẩng mặt lên trời mắng một câu, con mợ nó, nắng mai còn chưa tới dông bão thì lũ lượt kéo về.

Mạnh Tinh Tinh về nước rồi, về sớm hơn dự định một tháng.

Thật ra bữa cơm tề tựu ở Mạnh gia cũng không tốt như Phó Tĩnh Du tưởng tượng. Cả nhà bốn người đã lâu mới có cơ hội sum họp cùng nhau ăn bữa cơm đoàn viên, nhưng bầu không khí trên bàn ăn lại yên tĩnh đến đáng sợ. Mạnh Tinh Tinh ngồi trên bàn ăn, liếc nhìn thấy khuôn mặt lạnh tanh của mẹ Mạnh và vẻ chán nản trên mặt bố Mạnh, chỉ có thể hướng mắt nhìn về phía Mạnh Yến Thần nhờ giúp đỡ.

Mạnh Tinh Tinh xinh đẹp kiều diễm là điều không thể phủ nhận, mắt to mũi cao môi hồng da rất trắng, cắt một mái tóc ngắn ôm lấy khuôn mặt búp bê của cô trông càng thêm trẻ trung hơn.

Nhưng chính mái tóc mới toanh của Mạnh Tinh Tinh lại là nguồn gốc của vấn đề.

Nhận được tín hiệu cầu cứu vô cùng rõ ràng của em gái nhưng Mạnh Yến Thần vẫn giữ thái độ bình thản, không vội đứng ra giải vây giúp cho cô như những lần trước. Chuyến đi đến buổi đấu giá mấy tuần trước tuy không tranh được cây trâm hồng hồ điệp kia nhưng bố anh vẫn bỏ không ít tâm sức chọn một cây trâm quý giá để tặng cho con gái. Chủ tịch Mạnh hôm đó trở về cũng không tiếc lời khen ngợi phong thái của Tần Dật Nhiên, còn nói thật ra Tần Dật Nhiên mặc sườn xám màu xanh lại giống phong thái của mẹ Mạnh lúc trẻ, thanh lịch tao nhã nhưng vẫn rất có khí thế, chọc cho mẹ Mạnh vui vẻ suốt cả buổi tối.

Phụ mẫu Mạnh gia thấy con gái nhà người ta xinh đẹp như vậy cũng muốn con mình không thua kém, nên đã liên hệ nhà thiết kế danh tiếng hẹn lịch đến đo may, còn tranh thủ chọn loại vải thích hợp may sườn xám cho Mạnh Tinh Tinh.

Kết quả mới có nửa năm không gặp, Mạnh Tinh Tinh liền cắt đi mái tóc dài bao năm qua, nhuộm một màu nâu đỏ chói mắt. Trâm ngọc và sườn xám gì đó cứ thế mà ... tạm gác lại.

Mẹ Mạnh từ trước đến nay không phải người cổ hữu, váy ngắn hở lưng gì đó chỉ cần giữ được nét thanh lịch, không quá mức hở hang bà đều có thể chấp nhận, cũng chưa bao giờ hạn chế về phong cách thời trang của Mạnh Tinh Tinh. Bà chỉ có một chấp niệm với mái tóc dài của Mạnh Tinh Tinh, hạ "thánh chỉ" tuyệt đối không được cắt ngắn.

Lần này Mạnh Tinh Tinh là cố ý “kháng chỉ”. Đến nỗi khi mẹ Mạnh cố kìm nén mà hỏi vì sao Mạnh Tinh Tinh lại cắt tóc ngắn, cô chỉ đáp lại một cách vô cùng thản nhiên: “Con thích ạ. Con thấy mình hợp với tóc ngắn hơn!”

Một lí do để bào chữa hay ngụy biện cho việc này Mạnh Tinh Tinh cũng lười bịa ra.

Mạnh Yến Thần vẫn giữ thái độ trầm mặc, Mạnh Tinh Tinh thấy anh trai không chịu đỡ lời giúp mình, có hơi thất vọng, cơm trong chén cũng bỏ dở, bảo rằng vừa về nước còn chưa quen với múi giờ nên xin phép lên phòng nghỉ ngơi. Thái độ này càng chọc cho mẹ Mạnh tức giận, bố con anh đều đủ khôn ngoan để nhận ra rằng nếu nói đỡ cho Mạnh Tinh Tinh trên bàn cơm chẳng khác nào thêm dầu vào lửa, lựa chọn im lặng là phương án tốt nhất. Hai người cũng không hiểu vì cái gì mà cô cứ phải chọn “tử huyệt” của mẹ Mạnh mà đâm vào. Không có lợi cho ai cả!

Không khí ở Mạnh gia ngột ngạt suốt một tuần. Mạnh Tinh Tinh cũng không chịu nhận lỗi với mẹ, nếu không ra ngoài thì thời gian ở nhà đều tự nhốt mình trong phòng. Mẹ Mạnh thì tiến vào trạng thái chiến tranh lạnh với con gái, hai người phụ nữ trong nhà không ai chịu nhường ai.

Càng gần cuối năm công việc càng nhiều, các buổi tiệc xã giao bắt buộc phải đi cũng tăng dần theo từng ngày. Mạnh Yến Thần ở công ty tăng cường hiệu suất công việc liên tục, bốc lột sức lao động của trợ lý Lâm và thư ký Châu mấy ngày liên tiếp mới có thời gian rảnh vào cuối tuần, muốn đưa gia đình đi Bắc thành xem triển lãm nghệ thuật để hòa hoãn lại không khí trong nhà. Không ngờ bố mẹ anh đều từ chối tham gia, bảo anh đưa em gái đi xem. Mấy năm nay Mạnh Tinh Tinh đi du học cũng không có về nước lần nào, mỗi lần đều là Mạnh gia xuất ngoại đi thăm cô rồi cả gia đình cùng nhau đi du lịch. Lần này hai anh em họ cùng nhau đi xem triển lãm, mẹ Mạnh bảo anh dẫn em gái dạo quanh một vòng Bắc thành, nếu thuận tiện thì đi thăm họ hàng.

Mạnh Tinh Tinh thích bươm bướm lẫn hội hoạ nên cũng không từ chối, chỉ nói tạm thời chưa muốn đến nhà tổ Mạnh gia thăm người thân. Mạnh Yến Thần cũng không làm khó cô. Lúc trên máy bay Mạnh Yến Thần không tự chủ mà hỏi: “Vẫn còn giận anh vì không nói giúp em trước mặt bố mẹ sao?”

Mạnh Tinh Tinh chỉ lắc đầu phủ nhận rồi chuyển sang đề tài khác. Hai người họ ngồi ở khoang thương gia, mỗi người một ghế riêng. Nói được vài câu, Mạnh Tinh Tinh liền nhắm mắt, cũng không biết là do chưa quen múi giờ hay cảm thấy không có đề tài gì để tiếp tục trò chuyện. Mạnh Yến Thần nhìn sang ghế bên cạnh, đứng dậy đắp chăn cho em gái. Da Mạnh Tinh Tinh vốn dĩ rất đã rất trắng, màu tóc nâu đỏ càng làm nổi bật làn da. Mạnh Yến Thần định đưa tay chạm vào tóc cô, ngón tay còn cách một khoảng ngắn thì dừng lại. Anh trở lại ghế ngồi, rồi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khoảng cách giữa người với người là một thứ gì đó rất kì diệu. Có những người cách nhau cả một đại dương, nhưng nỗi nhớ có thể biến thành cây cầu nhiệm màu cho hai trái tim sát lại gần nhau. Trái lại, có đôi khi ở giữa hai con người gần trong gang tấc lại tồn tại một rãnh sâu thăm thẳm, mãi mãi chẳng thể vượt qua. Tựa như thời điểm hiện tại, có hai người ngồi cách nhau chưa đến một cánh tay, một người thì giả vờ ngủ, một người nắm chặt nắm tay, chỉ có thể kìm nén nỗi lòng.

Mạnh Yến Thần nhắm mắt lại, trong lòng hơi ê ẩm.

Lúc đến triển lãm Mạnh Tinh Tinh mới hoạt bát hơn nhiều, còn xuống tiền mua một bức tranh vẽ cảnh bươm bướm trên đồi hoa mặt trời. Màu sắc bức tranh rất tươi sáng, nét vẽ sinh động khiến Mạnh Tinh Tinh xem đến mê mẩn, nụ cười tươi tắn cùng ánh mắt sáng bừng biểu thị cô vô cùng hài lòng. Mạnh Yến Thần nghĩ dẫn cô đến đây là một quyết định sáng suốt, một tuần qua ở nhà cũng không thấy được cô cười mấy lần.

Mạnh Yến Thần đi dạo xung quanh thì bị một bức ảnh chụp thu hút. Một con bươm bướm đỏ với hoa văn sặc sỡ đậu trên phiến trúc màu xanh. Mạnh Yến Thần bất chợt nghĩ đến phiến trúc thêu nổi trên chiếc sườn xám màu lục nhạt nào đó. Còn có đôi mắt hút hồn và suối tóc dài lại dày như rong biển của ai kia khi cầm điện thoại lười biếng mà đòi tiền bồi thường. Rất giống một con mèo duỗi ra móng vuốt hồng hồng đe dọa muốn cào người.

Một cái tên một hình bóng bất chợt xuất hiện liên tục trong thế giới của Mạnh Yến Thần, sau đó lại biến mất không bóng dáng.

Lúc Mạnh Yến thần hồi thần trở lại, tìm xung quanh không thấy Mạnh Tinh Tinh đâu. Anh gọi cho cô, cô cũng không nhấc máy, chỉ nhắn cho anh một tin nhắn, nói cô muốn đi về trước do có hẹn với một người bạn, còn bảo không cần lo lắng buổi tối cô sẽ tự biết đường về nhà. Mạnh Yến Thần thấy hơi đau đầu, cảm giác như thời kỳ phản nghịch của Mạnh Tinh Tinh quay trở lại, hệt như năm đó sống chết cãi nhau với bố mẹ để có thể tự do yêu đương.

Mạnh Yến Thần đứng trước cửa khu triển lãm, không lập tức ra sân bay trở về, cũng không muốn mang gương mặt chán chường này đi gặp ông nội. Dù anh có giả vờ giỏi thế nào cũng không qua mắt được ông.

Mùa thu Bắc thành, những cây phong hai bên đường cũng đã bắt đầu thay màu áo mới. Nhìn từ trên cao xuống, cả con đường đều nhuốm màu đỏ cam của những tán phong sặc sỡ. Trên đường thường xuyên có vài chàng trai cô gái cầm điện thoại quay chụp lại khung cảnh lá phong lìa cành rồi bị làn gió cuốn bay, có khi rơi trên mặt đất có khi rơi vai áo người đi đường thay cho lời báo hiệu mùa thu - mùa lãng mạn nhất Bắc thành đã đến.

Nhìn con đường tràn ngập sắc thu, người người nhộn nhịp nói cười, Mạnh Yến Thần quyết định đi dọc theo đoạn đường trồng đầy cây phong đỏ cũng hòa vào dòng người, để cơn gió mơn man quét qua vai áo thì thầm khúc ca mùa thu. Đi hết con đường trồng cây phong, anh tiếp tục bước vào một con phố cổ, những chiếc lá ngân hạnh vàng ươm rụng đầy đất, bờ tường cũ kỹ cùng với đối lập với những chiếc xe đạp công cộng màu xanh hiện đại khiến bước chân của anh chậm hơn đôi chút, tâm tình cũng vì cảnh đẹp trước mắt mà tốt lên. Vừa đi thêm một đoạn thì gặp hai mẹ con đang cãi nhau dưới tán cây ngân hạnh. Đứa con trên người còn mặc đồng phục học sinh trung học, vai mang ba lô, bị mẹ túm lấy cổ tay, mặt đỏ tía tai mà gào khóc

“Mẹ còn chưa gặp anh ấy, sao lại ngăn cấm bọn con yêu nhau?”

“Mẹ cần gặp nó sao? Nó rủ con cùng trốn học, vừa nhìn thấy mẹ lại lập tức vắt giò lên cổ mà bỏ chạy, bỏ con lại một mình. Nếu hôm nay nó dám đứng tại chỗ, đứng trước mặt mẹ nhận hết mọi sai lầm, mẹ còn có can đảm để con và nó yêu đương với nhau. Có bản lĩnh trốn học nhưng một chút dũng khí đứng trước mặt mẹ bảo vệ con cũng không có. Mẹ có thể không ngăn sao? Mẹ có thể yên tâm để con và thằng nhóc kia qua lại với nhau sao? ”

“Anh ấy không phải như vậy! Mẹ cứ mặc kệ con đi!”

Người mẹ lúc này chuyển từ tức giận sang ấm ức: “Con à, mẹ cũng từng ở độ tuổi của con, con nghĩ cái gì, mẹ đều từng nghĩ qua. Không phải mẹ ngăn con yêu đương, nhưng con yêu đương cũng phải xem xem đối phương như thế nào chứ. Yêu đúng người là hai đứa con cùng nhau cố gắng, con với nó cùng nhau tốt lên, yêu sai người con càng ngày càng tệ hại. Còn dám lén mẹ cùng nó đi xăm hình. Con còn chưa đủ mười tám tuổi đâu.”

Mạnh Yến Thần đứng tại chỗ, nhìn cô nữ sinh vùng vẫy khỏi tay người mẹ mà bỏ chạy, người mẹ thì bất lực, bật khóc tại chỗ. Vừa giận con, vừa giận chính mình. Mạnh Yến Thần đưa cho người mẹ một gói khăn giấy nhỏ, cũng không nói gì thêm rồi lịch sự rời đi.

Gia đình của anh cũng từng trải qua hoàn cảnh tương tự.

Mạnh Tinh Tinh hai năm cuối cấp ba yêu đương với Tống Thiếu Kiệt, bắt đầu bước vào thời kỳ phản nghịch. Học hành sa sút, thậm chí trốn học, hút thuốc uống rượu, đánh nhau… mỗi một việc đều phải đích thân trải nghiệm một lần. Hai năm đó, ở nhà như gắn một quả bom nổ chậm, tuỳ thời có thể nổ bất cứ lúc nào. Thần kinh của Mạnh Yến Thần khi ấy vô cùng căng thẳng. Bảo vệ khóa luận tốt nghiệp, thi nghiên cứu sinh, quản lý công ty riêng, đi thực tập ở một công ty chi nhánh của Mạnh thị… mỗi việc Mạnh Yến Thần đều yêu cầu đối với bản thân rất nghiêm khắc, dù là việc gì cũng phải hoàn thành một cách xuất sắc. Cũng trong thời điểm đó, mâu thuẫn giữa mẹ Mạnh và Mạnh Tinh Tinh đã vô cùng gay gắt, khó có thể đối thoại một cách bình tĩnh với nhau. Anh ở giữa mẹ và em gái, phải liên tục bay đi bay lại giữa Hải thành và Bắc thành, có đôi khi hoàn toàn không có khả năng lẫn thời gian để điều tiết mối quan hệ này.

Ở thời điểm mà Mạnh Yến Thần toàn tâm toàn ý yêu và bảo vệ một người, thì người đó trong lòng chỉ có chàng thiếu niên ngông cuồng xốc nổi. Anh không lí giải được hành động của em gái anh khi đó. Yêu đương cùng với Tống Thiếu Kiệt thì phải biến bản thành mình thành loại người giống hệt như cậu ta sao? Mạnh Yến Thần hiểu rõ, thủ đoạn của mẹ anh năm đó đã để lại tổn thương sâu sắc cho Mạnh Tinh Tinh, cũng hình thành nên vết nứt khó mà lấp đầy giữa hai mẹ con. Nhưng nếu khi ấy mẹ Mạnh không ngần ngại mang tiếng xấu, lấy Tống Thiếu Kiệt ra uy hiếp em gái, liệu rằng Mạnh Tinh Tinh của bây giờ có phải là một cô gái tốt nghiệp thạc sĩ danh giá với tương lai xán lạn hay rơi sẽ rơi vào hoàn cảnh nào?

Mạnh Yến Thần xoay xoay chiếc lá ngân hạnh trên tay, thoáng nghĩ đến gì đó rồi lại thả nó về trên mặt đất. Chuyện đã xảy ra, có nói thêm cũng bằng thừa. Anh chỉ hi vọng, khoảng thời gian tồi tệ ấy sẽ không lặp lại. Có những thứ trải qua một lần là đã đủ rồi.

Hoàn thành chương 4.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc