Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Phó Tĩnh Du mở ra quán rượu Lam Dạ đã tròn một năm, ngày kỷ niệm thành lập Lam Dạ đã vội vã “chặn đường bắt cóc” Mạnh Yến Thần với mỹ danh là thưởng thức khu private mới vừa nâng cấp. Vì để thiết kế lại nơi này mà Phó Tĩnh Du phải tốn công phí sức ba bò chín trâu móc nối quan hệ mới mời được một công ty thiết kế cao cấp thiết kế lại nơi đó.
“Em nói anh nghe, thời buổi này không phải cứ có tiền thì có thể được voi đòi tiên đâu. Trái lại, người giàu làm nghệ thuật lại quay ra khắt khe với khách hàng. Anh nói xem đây là đạo lý quái quỷ gì cơ chứ?” Phó Tĩnh Du vuốt vuốt mái tóc dài, càu nhàu. “Khó sống quá đi mà!”
Trên đường đi. Phó Tĩnh Du không ngừng lải nhải vì mời được công ty thiết kế Tần Duyệt đã vất vả đến mức độ nào, khu private dành cho khách VIP hiện tại đơn giản mà xa hoa ra sao. Ban đầu Mạnh Yến Thần cũng không quá xem trọng việc này, nhưng từ lúc bước vào sau cánh cửa, anh cũng hiểu được sự sang trọng xa hoa trong tinh tế mà Phó Tĩnh Du cứ nhai đi nhai lại là thế nào.
“Anh thấy thế nào? Có phải đã thay da đổi thịt hoàn toàn rồi hay không?”
Quầy bar dài hoặc hình chữ U truyền thống đã bị thay thế bởi quầy bar hình tròn, tủ rượu hình trụ tròn vô cùng độc đáo và bắt mắt, là tâm điểm của khu vực. Không gian cũng đã được bố trí lại, kính cảm ứng ánh sáng được dùng để phân chia khu vực, hai mặt tường đã được đập xuống, thay vào đó là dàn kính một chiều, từ tầng ba mươi có thể tha hồ thưởng thức sự hoa lệ của một góc Hải thành về đêm. Mạnh Yến Thần đánh giá, nhà thiết kế nơi này có lẽ là một bậc thầy về ánh sáng.
“Cũng không tệ.”
“Cái gì mà không tệ?” Phó Tĩnh Du trợn mắt rồi lườm ông anh họ, hất hàm mà nói. “Anh khen một câu sẽ chết sao? Keo kiệt!”
Mạnh Yến Thần chọn được một chiếc bàn cách quầy bar khá gần, không ngờ vừa ngồi xuống một cái liền nghe được cái tên quen thuộc kia phát ra từ bàn bên cạnh, giọng nói rất êm tai nhưng âm điệu lại mang mấy phần bỡn cợt, châm chọc.
“Muốn làm bà Tần không khó đâu, có điều phải xem Tần Dật Nhiên có gật đầu hay không mới được!”
Ánh mắt của anh lướt qua bàn bên cạnh, theo hướng nhìn của bọn họ mà chuyển tầm mắt đến phía quầy bar, động tác vươn tay cầm ly rượu trên bày cũng khựng lại.
Đập vào mắt Mạnh Yến Thần là một cô gái mặc sườn xám cách tân tay lỡ với họa tiết lá ngân hạnh óng ánh trên nền gấm trắng, điểm xuyết bằng áp khâm [1] hình chân mèo màu vàng đính ba chiếc chuông nhỏ, khoác hờ một chiếc áo vest nam màu xanh cổ vịt. Người nọ ung dung gác cằm lên vai chàng trai mặc áo sơ mi trắng dính rượu đỏ trên ngực. Môi hồng hơi mím lại, nốt ruồi son bé xíu nơi đầu mũi trái khiến cho gương mặt đẹp rực rỡ như mẫu đơn mùa xuân thêm phần độc nhất vô nhị. Đôi mắt hoa đào hơi xếch nhẹ phần đuôi khẽ chớp một cái, ánh mắt hơi trầm xuống mà đánh giá cô gái cầm chiếc ly rỗng đang rưng rưng nước mắt.
Mạnh Yến Thần chắc chắn một điều, người trước mặt anh và chủ nhân của bóng dáng mặc sườn xám màu lục lần trước chính là cùng một người - Tần Dật Nhiên. Phải, chính là người đó!
Vẻ lạnh nhạt hững hờ hoà lẫn với nét lười biếng và cả ánh mắt phán xét ánh lên sự nguy hiểm của người nọ khiến Mạnh Yến Thần liên tưởng đến một loài thú săn mồi ban đêm mà anh từng gặp - mèo rừng.
Cảm xúc nao nao khó có thể hình dung đột ngột dâng lên trong lòng như một cơn sóng dữ dội bất ngờ đổ ập vào bờ cát, Mạnh Yến Thần vẫn không thể rời mắt khỏi con mèo rừng lười biếng nọ, tò mò giây tiếp theo con mèo này sẽ làm ra hành động gì đây. Mỉa mai bằng lời nói hay trực tiếp giơ vuốt lên cào kẻ phá đám?
Không chỉ riêng Mạnh Yến Thần, có không ít ánh mắt đổ dồn về phía quầy bar, có người tò mò về sự việc vừa xảy ra cũng có kẻ đang ngóng trông người trong cuộc giải quyết chuyện này như thế nào.
Chuyện này phải kể đến ba phút trước, một cô gái ăn bận đẹp đẽ đột ngột cầm ly rượu vang đỏ xông thẳng đến chỗ quầy bar mắng một câu “hồ ly tinh” rồi cầm ly rượu vang tạt hẳn lên người Tần Dật Nhiên. Rượu bay một đường cong đẹp đẽ sau đó tiếp xúc với áo sơ mi trắng trên người Tần Dật Ninh. Anh phản ứng rất nhanh, không để Tần Dật Nhiên dính phải bất kì giọt rượu nào.
Lúc cô gái kia nhìn rõ mặt Tần Dật Ninh và Tần Dật Nhiên đã biết nhận nhầm người, kinh ngạc hoảng loạn rồi khom người lóng ngóng cúi đầu nói lời xin lỗi. Ghế sô pha bên cạnh liền có trầm thấp tiếng cười vang lên
Tần Dật Nhiên lau đi rượu trên áo Tần Dật Ninh, lười biếng gác cằm lên vai anh trai, đánh giá cô gái vừa khóc lóc vừa xin lỗi ở phía đối diện, mặt nhỏ trái xoan mắt giọt lệ khá đẹp, váy Chanel khoét cổ khá sâu, nhưng mặc lên người cô gái này có chút không phù hợp. Gương mặt không tệ, lại trông mềm mại yếu đuối đến thế, rất dễ khiến người khác sinh lòng thương cảm. Cô vốn là người yêu thích cái đẹp, nhìn “tiểu mỹ nhân” người ta khóc lóc đáng thương thế kia cũng không nỡ nói nặng lời. Tần Dật Nhiên tặc lưỡi, vẫn ưu nhã giữ nguyên tư thế, rút điện thoại đưa đến trước mặt cô gái kia, nhàn nhạt mà nói:
“Áo sơ mi định chế cao cấp nhất của T.F, bản giới hạn toàn thế giới chỉ có 20 chiếc. Đây là hóa đơn của ba ngày trước mua tại Ý, hôm nay là lần mặc đầu tiên.”
Trong lúc cô gái kia còn ngơ ngác, Tần Dật Nhiên lại đổi màn hình đưa mã QR đến, nói: “Chuyển khoản hay là tiền mặt? Tôi có nhiều thời gian lắm, không ngại cùng cô đếm tiền.”
Cô gái kia đương nhiên không muốn bồi thường, dùng một ánh mắt ướt át để nhìn Tần Dật Ninh với hy vọng anh sẽ bỏ qua chuyện này. Nhưng thật đáng tiếc, anh chẳng buồn đoái hoài gì đến kẻ gây rối này. Trộm gà không được còn mất luôn nắm gạo, cô gái dù không phục nhưng chỉ có thể trả tiền bồi thường rồi rời đi trong sự uất ức lẫn bức bối. Những ánh mắt cười cợt dán lên người như hàng tá cây kim đâm vào da thịt, châm chích và tê rần, cô gái kia dù da mặt có dày đến mấy cũng không thể tiếp tục ở lại được. Tiếng giày cao gót dẫm mạnh lên sàn gỗ một cách đầy hậm hực, cánh cửa khu vực vip đóng sập lại rồi nhưng cô gái trẻ vẫn có ảo giác tiếng cười đùa vẫn còn quanh quẩn bên tai.
Mạnh Yến Thần có chút bất ngờ với cách thức giải quyết vấn đề của Tần Dật Nhiên, vừa đơn giản lại có tính sát thương rất cao.
Phó Tĩnh Du nói với Mạnh Yến Thần, Tần Dật Ninh và Tần Dật Nhiên là hai người phụ trách cao nhất của công ty thiết kế Tần Duyệt. Đừng nhìn bọn họ trẻ tuổi mà lầm, còn chưa có nhân vật lão làng nào trong giới bắt bẻ được chất lượng công trình lẫn tính thẩm mỹ của bọn họ đâu.
Mạnh Yến Thần một bên nghe Phó Tĩnh Du lải nhải, ánh mắt vẫn hướng về phía quầy bar. Anh chàng xui xẻo Tần Dật Ninh kia lúc này đang nắm lấy một lọn tóc của Tần Dật Nhiên, cười cười nói gì đó mà chỉ hai người họ mới nghe được. Mái tóc lần đầu tiên gặp được búi lên một cách cẩn thận hiện tại xỏa tung như thác nước, đen óng bồng bềnh như rong biển. Thật lòng mà nói, người kia đẹp hơn nhiều so với tưởng tượng của anh.
Phó Tĩnh Du muốn giữ mối quan hệ lâu dài với hai lãnh đạo của công ty Tần Duyệt, nên quyết định “ra sân” ngay lúc này, đích thân ra sau quầy bar pha rượu “bồi tội”
“Whiskey Sour [2] sếp Tần, Espresso Martini [3] sếp tiểu Tần. Ngại quá ngại quá, phục vụ không chu đáo, đã khiến hai vị mất hứng rồi.” Khách VIP của quán ông chủ Phó đều có ấn tượng, cô gái váy đen kia thì anh chưa gặp bao giờ. Phó Tĩnh Du đang cân nhắc, có nên bỏ chế độ 1+1 dành cho khách VIP hay không. Nếu khách VIP nào cũng dẫn theo một cô gái như thế thì còn làm ăn gì được nữa, đóng cửa quách đi cho rồi.
“Ông chủ Phó khách khí rồi, chuyện nhỏ thôi mà.”
Tần Dật Ninh trò chuyện xã giao với Phó Tĩnh Du vài câu, nhìn sang bên cạnh thấy ly cocktail của em gái đã cạn đáy, chỉ có thể bất đắc dĩ mà cười thầm. Ai cũng nhận ra được Tần Dật Nhiên đang mất hứng, nhưng mất hứng vì điều gì thì chỉ có mỗi mình Tần Dật Ninh hiểu rõ nhất.
Từ ngày đầu tiên gặp, Tần Dật Ninh đã nhận ra đứa nhỏ này là một con mèo độc đoán, thỉnh thoảng còn rất xấu tính. Anh nhớ rất rõ, vào một ngày mùa hè năm anh lên lớp 11 một, Tần Dật Nhiên hào hứng cầm hai cây kem dưa hấu đang sốt xình xịch vào thời điểm đó đến sân bóng rổ tìm anh. Loại kem đó cửa hàng nào cũng đều báo hết hàng nhưng không biết bé con này bằng cách nào lại mua được. Nhưng khi vỏ kem vừa mới xé xuống, tên nhóc trong đội bóng từ xa phi đến, ngoạm lấy một miếng rõ to. Kết quả, cây kem ấy bị Tần Dật Nhiên giật lại từ tay anh rồi ném thẳng vào thùng rác. Và tên nhóc thô lỗ kia cũng không thể chơi bóng vài ngày vì bị con bé “vô tình” giẫm vào chân, còn nghiến qua vài lần. Vừa nãy lịch sử như được tái hiện lại lần nữa. Em gái anh không mất hứng vì cô nàng ất ơ nào đó ngấp nghé anh, mà là vì cô ta dám làm bẩn cái áo mà cô lựa chọn rất lâu để làm quà tặng mùa thu cho anh. Vừa mặc lần đầu tiên đã bị người khác phá hoại như thế, bảo sao con mèo này không xù lông lên cho được.
“Nhiên Nhiên, về nhé?”
Tần Dật Nhiên nhìn đồng hồ trên tay anh trai, cũng không có phản đối. Tần Dật Ninh thanh toán tiền rượu xong thì thuận tay ôm eo mèo lười nhà mình nhấc khỏi ghế nhẹ nhàng đặt xuống, chỉnh lại áo khoác trên người cô cho ngay ngắn rồi phẩy tay với cấp dưới thay cho lời chào.
Phó Tĩnh Du ở quầy bar nhìn đôi tuấn nam mỹ nữ kia, tặc lưỡi tự hỏi gia đình nào mà sinh khéo thế không biết, hiếm có cặp anh em nào mà có cùng sở thích và chí hướng như hai người này. Thế là ông chủ Phó mặt dày mày dạn gia nhập bàn rượu của mấy vị quản lý cấp cao bên Tần Duyệt, ngồi xuống bên cạnh mỹ nữ suit đỏ tóc ngắn ngang vai, trưng ra điệu cười nịnh nọt rồi thắc mắc
“Phó giám đốc Tiêu! Tôi nói này đại mỹ nữ, hai người sếp của cô dù là tên họ hay ngoại hình, cả khí chất đều như một khuôn đúc ra. Vậy mà hôm kia cô lại đi nói với tôi hai người đó không phải anh em ruột, đang lừa tôi à? Không nói thì người ta còn tưởng là anh em sinh đôi cơ đấy!”
“Ông chủ Phó có vẻ hứng thú với sếp của tôi nhỉ? Thế này đi, nếu ông chủ Phó chịu mời mỗi người trong bàn này một ly rượu, tôi kể chuyện xưa cho anh nghe.” Tiêu Thanh Thư cười đáp.
“Chuyện nhỏ! Thành giao!” Phó Tĩnh Du vội đáp, cứ như trả lời chậm một giây thì Tiêu đại mỹ nữ sẽ đổi ý.
Khoảng cách giữa hai bàn đủ gần, Mạnh Yến Thần nghe rất rõ cuộc đối thoại giữa Phó Tĩnh Du và cô nàng phó giám đốc Tiêu Thanh Thư.
Thế giới này luôn tồn tại những nghịch lý dở khóc dở cười. Có những người cùng sinh ra từ bụng mẹ mà lại như kẻ thù ba kiếp, ngược lại thì có vài người xa lạ không chung dòng máu nhưng lại thân thiết như ruột thịt. Hai con người sinh ra ở hai nơi, tưởng chừng như có bắn đại bác cũng không đến như hai vị lãnh đạo của Tần Duyệt, cuối cùng lại trở thành anh em một nhà.
Tần Dật Nhiên vào năm cuối tiểu học thì chuyển đến Bắc thành, ngày đầu tiên đi học đã có xích mích với bạn học cùng lớp. Mà tình cờ, hôm đó Tần Dật Ninh theo nghĩa vụ mà đến trường đón em gái tan học, nhìn thấy đứa em gái cùng cha khác mẹ của mình “ma cũ bắt nạt ma mới” không thành công, còn bị người ta ngán chân, ngã nhào ra đất rồi khóc bù lu bù loa lên. “Ma mới” Tần Dật Nhiên thấy một anh trai xa lạ chắn đường mình, giương mắt mèo lên như muốn hỏi anh trai kia có ý kiến gì, Tần Dật Ninh phì cười, đáp lại cô bằng một câu ngắn gọn - làm tốt lắm.
Tình thân của hai người xa lạ bắt đầu từ ngày hôm ấy.
Về sau hai người càng thêm thân thiết khiến cho đứa em gái không cùng mẹ với Tần Dật Ninh tức đến nổ phổi. Ngoại hình của cả hai lại giống nhau đến tám phần, nên bắt đầu xuất hiện mấy lời đồn thổi hai người này là có thể anh em ruột, nếu không vì sao lại có nhiều sự trùng hợp đến thế. Mẹ kế của Tần Dật Ninh bắt đầu nghi ngờ, ở nhà khóc lóc náo loạn một trận. Đầu tiên là chỉ trích Tần Dật Ninh làm anh trai đối xử bất công với em gái ruột, sau đó lại nghi ngờ chồng bà ta - Tần Bách Thanh ngoại tình. Bà ta còn muốn đến trường học đem Tần Dật Nhiên kéo đi xét nghiệm ADN chứng minh thân phận. Thật không may bà mẹ kế không biết trời cao đất dày này lại đá trúng tấm sắt Diệp gia sau lưng Tần Dật Nhiên, bị nhà họ Diệp ra mặt cảnh cáo nên mới phải ngoan ngoãn một đoạn thời gian.
Gia tộc mấy đời của Tần Dật Ninh đều theo ngành y, sở hữu chuỗi bệnh viện tư nhân danh tiếng ở những đô thị lớn. Nhưng cháu trai trưởng nhà họ lại không yêu thích công việc này. Tần Dật Ninh đến kì thi đại học kiên quyết không chịu học ngành y, bà mẹ kế thì nhân cơ hội này quạt gió thổi lửa, mâu thuẫn lại chồng chất mâu thuẫn. Tần Dật Ninh dù là lời cứng ý mềm gì đều không chịu nghe, khiến cho Tần Bách Thanh nổi giận đùng đùng còn muốn dùng gia pháp dạy dỗ anh, đến khi nào “hối cải” thì mới thôi.
Tần Dật Nhiên khi ấy mới mười lăm tuổi, nghé con mới sinh không sợ cọp, khi vừa biết Tần Dật Ninh xảy ra chuyện lập tức điều động vệ sĩ xông thẳng vào nhà tổ Tần gia đập - cửa - cướp - người. Chính xác theo đúng nghĩa đen từng chữ. Ông nội của Tần Dật Ninh là Tần Dược lúc đó bị chọc tức cho ngất xỉu tại chỗ.
Người giám hộ của Tần Dật Nhiên thuộc mẫu người vô cùng bao che, bênh vực người thân. Sau khi thuyết phục không được Tần Dược lão gia chủ nhượng bộ để cho Tần Dật Ninh được học ngành yêu thích, người này cũng không chịu trả Tần Dật Ninh cho Tần gia, cứ như vậy mà đưa Tần Dật Ninh ra nước ngoài du học, chu cấp toàn bộ học phí và phí sinh hoạt. Tần Dược đi tìm cây cổ thụ chống lưng cho Tần Dật Nhiên khiếu nại, những tưởng có thể vớt lại chút mặt mũi thì lại bị ông cụ nhà họ Diệp người ta mắng cho một trận. Tần Dật Nhiên vừa tốt nghiệp cấp hai cũng liền đi du học cùng Tần Dật Ninh. Họ Tần vừa đắt tội nhà họ Diệp quyền thế, lại khiến đứa cháu đích tôn từ mặt.
Câu chuyện cười “vừa mất phu nhân lại thiệt quân” [4] này năm đó khiến nhà bọn họ trở thành đề tài bàn tán lúc trà dư tửu hậu của giới thượng lưu ở Bắc thành suốt một thời gian dài.
Mấy năm trước hai vị này về nước, cùng nhau gây dựng danh tiếng, mở công ty thiết kế nội thất Tần Duyệt, chỉ chuyên phục vụ cho nhà giàu có phẩm vị. Người có tiền cũng không phải ai cũng có thể đặt hàng được, muốn ký hợp đồng còn phải chờ xem có duyên làm khách hàng của họ hay không. Chuyện này gây ra một trận tranh cãi không nhỏ. Nhưng không ai có thể phủ nhận bản lĩnh và tài hoa của hai ngôi sao mới này. Cứ như vậy mà công ty thiết kế nội thất Tần Duyệt của bọn họ địa vị càng ngày càng vững chắc, danh tiếng cũng càng làm càng lớn.
Mạnh Yến Thần trên đường về nhà, không khỏi nghĩ đến Tần Dật Nhiên. Con mèo rừng đúng là không dễ trêu vào. Ngày thường yểu điệu lười nhác, nhưng khi cơn giận bùng lên có thể làm những chuyện điên rồ khó tưởng.
Tần Dật Nhiên ở buổi đấu giá ngọc khí vung tiền như rác vậy mà lại là loại người sẽ trực tiếp chìa tay đòi tiền bồi thường như thế. Chẳng hề có nửa câu dư thừa, cũng chẳng buồn nói lời khách khí với cô gái kia. Vừa giống lại vừa không giống với sự tưởng tượng của anh. Rõ ràng, cách hành xử của cô nàng hoàn toàn không tuân theo bất kì khuôn mẫu nào.
Mạnh Yến Thần chợt nghĩ đến Tần Dật Nhiên năm đó mới mười lăm tuổi, lại dám dẫn vệ sĩ chạy để nhà tổ Tần gia mà phá cửa cướp người, nói dễ nghe chính là quyết đoán cam đảm, nói khó nghe thì là ngu xuẩn, không biết trời cao đất dày. Nhưng dù nói thế nào, thì có thể nuôi dưỡng ra một Tần Dật Nhiên đặc sắc đến thế thì cũng không phải gia đình bình thường. Nếu có thể gặp được, có lẽ sẽ rất thú vị.
Mẹ Mạnh ở phòng khách nhìn con trai mặt đầy hứng thú về đến nhà, bề ngoài mặt không biến sắc nhưng trong sinh ra hàng tá câu hỏi. Đi một chuyến đến chỗ Phó Tĩnh Du uống rượu mà khi về lại có thể khiến tâm trạng tốt vậy sao? Mẹ Mạnh không trực tiếp hỏi Mạnh Yến Thần mà “khai đao” ở chỗ cháu trai Phó Tĩnh Du.
Điểm mấu chốt là Tần Dật Nhiên có mối quan hệ sâu xa với hai nhà Phó Mạnh thì Phó Tĩnh Du lại mù tịt. Mạnh phu nhân nói bóng nói gió một hồi vẫn không khai thác được đáp án bà muốn cũng đành thôi.
Về phần Phó Tĩnh Du, sau khi cúp điện thoại, tròng mắt đảo một vòng, theo thói quen đưa tay lên sờ sờ cằm. Rốt cuộc ông anh họ này khi về đến nhà có phải cười đến độ khóe miệng kéo dài đến tận mang tai hay không? Nếu không có gì bất thường, cô út cũng chẳng gọi tra hỏi thế kia. Cái chính là, ai lại có thể khiến cho Mạnh Yến Thần vui vẻ đến thế?
Trong đầu Phó Tĩnh Du nhoáng lên hình ảnh mỹ nhân yểu điệu lười biếng trong bộ sườn xám màu trắng, lập tức cười tươi như mèo trộm được cá. Sắp tới sẽ có trò hay cho xem!
Hai nhân viên bartender đang cầm khăn lau ly thủy tinh, chợt thấy ông chủ cười đầy gian xảo như thế, đồng loạt rung mình, tự động nhích ra xa một chút. Chỉ mong ông chủ yêu nghiệt này bớt bày trò lại một chút, đám nhân viên bọn họ cũng dễ sống sót hơn.
Hoàn thành chương 3
[1] Áp khâm: một loại phụ kiện cài áo của phụ nữ Trung Quốc có từ thời Đường, thịnh hành vào thời Minh Thanh, thường dùng để chặn vạt áo có kết cấu gồm 3 phần: dây treo ( sợi chỉ, hoặc sợi bạc) phần chính thường là hạt hoặc các mặt ngọc tạo sức nặng, phần dưới thường là tua rua hoặc chuông nhỏ. Áp khâm khi phối cùng với sườn xám sẽ được đính vào nút áo thứ hai, tạo điểm nhấn cho trang phục thêm bắt mắt.
[2] Whiskey Sour: một loại cocktails được pha chế từ rượu Whisky ( thường là Bourbon Whiskey), nước cốt chanh, đường và lòng trắng trứng (ở các phiên bản hiện đại thì người ta ít khi sử dụng lòng trắng trứng cho món này)
[3] Espresso Martini: một loại cocktail đã có từ những năm 1980s, được pha chế từ rượu Vodka, cà phê espresso cùng với một số thành phần khác như rượu mùi cà phê, sirup.
[4] Vừa mất phu nhân lại thiệt quân: một điển tích trong tam quốc diễn nghĩa. Du Chu muốn gả em gái của Tôn Quyền gả cho Lưu Bị nhằm lung lay ý chí ý chiến đấu của Lưu Bị. Nhưng về sau Gia Cát Lượng đón phu thê Lưu Bị từ Đông Ngô an toàn về Kinh Châu, còn khiến cho Chu Du trúng mai phục. “Chu Du diệu kế yên thiên hạ/Đã mất phu nhân lại thiệt quân”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




