Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau đó bà thận trọng nói: “Đánh không nặng lắm chứ?”
“Vâng.”
Trả lời rất nhanh rất chắn chắn, làm Thái hậu hoàn toàn yên tâm.
“Tôn nhi đột nhiên nhớ ra còn có chuyện, ngày khác lại tới thỉnh an ngài sau.” Khi Thái hậu thở phào nhẹ nhõm, Tạ Nhiên nhanh nhẹn đứng dậy, sau đó nhanh chóng nói xong câu rồi phất vạt áo rời đi, đợi khi Thái hậu phản ứng lại, người đã chẳng còn bóng dáng từ lâu.
Cuối cùng Thái hậu chỉ có thể tức giận đập tay vịn, thầm mắng một tiếng: “Đồ con thỏ.”
****
Tạ Nhiên cưỡi ngựa quay về Thần Vương Phủ, ngoài cửa là hai con sư tử đá khí thế uy vũ, chữ trên tấm biển là vật do đương kim thánh thượng đích thân viết.
Bước vào cổng lớn, lập tức có người cầm khăn tay sạch tới dắt ngựa đi.
Lúc này trong một góc của hoa viên có hai người đang yên lặng đứng đó.
“Chào phó tổng quản Dương.” Thẩm Thanh ôm đàn tỳ bà khom người thỉnh an.
“Ngươi chính là tỳ nữ quan phủ phân công xuống?” Phó tổng quản Dương ưỡn cái bụng mập mạp, híp mắt quan sát trên dưới Thẩm Thanh, đôi mắt hèn hạ lưu luyến trên ngực và eo của Thẩm Thanh.
“Vâng.” Thẩm Thanh cụp mắt cúi đầu.
“Ừ ừ, tốt lắm, ngươi tinh thông tỳ bà nhỉ?” Gương mặt mập mạp của phó tổng quản Dương không ngừng áp tới gần.
Nhưng nàng vẫn cố gắng đứng yên, bất kể phó tổng quản Dương lôi kéo thế nào cũng không mảy may di chuyển.
Thấy dùng một tay không kéo được, nhìn Thẩm Thanh cúi đầu trước mặt, phó tổng quản Dương lập tức giễu cợt nói: “Phì, ở trước mặt ông đây mà giả vờ thanh cao trong trắng cái gì? Trước đây chỉ là một ngựa gầy Dương Châu nhỉ? Là món đồ chơi ngày ngày hầu hạ trên giường nam nhân, bây giờ giả vờ thành dáng vẻ của tiểu thư nhà giàu làm quái gì, tiện nhân, ngươi nghe kỹ đây, nếu sau này muốn sống tốt thì đang hoàng tí cho ta!”
Thẩm Thanh đứng đó không di chuyển, vì đeo mạng che mặt nên không nhìn ra biểu tình trên mặt nàng, chỉ là dường như trong mắt có thêm hơi nước, nhưng lại cũng giống như ảo giác.
Thấy người đẹp như vậy, trái tim phó tổng quản Dương lập tức như bị lông chim gãi, thế là lại bày ra dáng vẻ thương tiếc người đẹp an ủi: “Không cần sợ, chỉ cần hầu hạ gia đây thật tốt, sau này ngày tháng tốt đẹp của ngươi sẽ tới.”
Sau khi nói xong, gã ta lại định duỗi tay muốn tiếp tục sàm sỡ.
Nhưng khi cái tay làm người ta buồn nôn kia lại sắp chạm tới Thẩm Thanh.
Bỗng nhiên một sợi roi màu đỏ lửa mạnh mẽ xông tới, đánh “bụp” một cái lên tay gã ta.
Chuyện chỉ xảy ra trong chớp mắt, phó tổng quản Dương sững sờ nhìn trên mu bàn tay mình xuất một miệng vết thương gớm ghiếc, da thịt lẫn lộn.
“A!” Đầu tiên gã ta đau đớn hét lên một tiếng chói tai, sau đó lập tức quỳ xuống hô to: “Vương gia tha mạng, Vương gia tha mạng.”
Thẩm Thanh đứng bên kia hơi hoang mang, không biết cây roi tới từ đâu.
Ánh mắt tìm tòi xung quanh, sau đó nàng nhìn thấy phía sau mình có một nam nhân mặc đồ tím, tay cầm roi đỏ đang đứng. Chỉ liếc mắt nàng đã nhìn ra nam nhân này là người mình nhìn thấy trên xe ngựa.
Bỗng nhiên nhớ tới xưng hô của phó tổng quản Dương, Thẩm Thanh vội vàng thỉnh an: “Thỉnh an Vương gia.”
Tạ Nhiên nhìn nàng một cái, ánh mắt chuyên chú đặt trên mắt và đàn tỳ bà của Thẩm Thanh.
Từ nhỏ đến lớn ham muốn chiếm hữu của Tạ Nhiên đều rất mạnh, thứ y muốn sẽ không cho phép người khác chạm vào lấy một cái, y cảm thấy đôi mắt hồ ly mang theo đào hoa phong tình này của Thẩm Thanh cực kỳ đẹp, y cũng thích sưu tầm tất cả những thứ đẹp.
Vì vậy vừa rồi khi đi qua đây, nhìn thấy tên mắt chuột này động tay động chân, y đã lập tức không chút nể nang quất ra một roi.
Tạ Nhiên mặc kệ tên đang quỳ trên đất xin tha, đi thẳng tới trước mặt Thẩm Thanh, đùa nghịch cây roi hỏi: “Biết gảy tỳ bà không? Đàn một bài nghe thử.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
