Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sủng Tỳ Của Vương Phủ Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Qua một lúc sau, mấy người kia đã ngã hết trên đất không đứng dậy được.

Mà Trương Hồng say rượu cũng đã bị quất cho tỉnh táo lại, lúc này mới nhận ra người trước mắt chính là Thần Vương.

“Ngài, ngài, ngài không được làm vậy.” Trương Hồng sợ hãi lắp bắp.

Tạ Nhiên kéo một cái ghế qua, bắt chéo chân ngồi xuống, dùng khăn gấm lau tay ung dung thong thả nói: “Cái gì mà không thể như thế, không phải người đã ăn đánh rồi à?”

Trương Hồng run rẩy nấp dưới gầm bàn, cảm nhận được đau đớn bỏng rát trên người thì muốn nhận tội.

Nhưng hắn ta quay đầu lại thấy Lan Diệp đang yếu đuối dựa vào bình phong, không muốn mất mặt trước mặt người đẹp, thế là hắn ta lập tức oai phong nói: “Ngươi làm người khác bị thương trước mặt nhiều người nhất định phải chịu trừng phạt, nếu ngươi bằng lòng cầu xin ta, sau đó nhận tội xin lỗi, bản công tử sẽ đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân.”

“Ồ?” Tạ Nhiên đứng dậy, lắc lắc cây roi.

“A! A! Giết người rồi!” Tiếng hét chói tai làm người ta đau cả màng nhĩ vang vọng hồi lâu trên bầu trời.

“Vương gia, có người trong cung Thái hậu tới truyền lời.” Ngoài cửa có người nói.

Lúc này trong Từ Ninh Cung vô cùng yên tĩnh, mặt đất được lau sạch sẽ, gần như có thể nhìn thấy bóng người, làm được gương để soi.

Trên ghế vàng khắc chín con phượng hoàng đang bay lượn có một nữ nhân đang ngồi chợp mắt, mặc dù tóc bà đã hoa râm, nhưng khí chất lại không hề tầm thường.

“Thái hậu nương nương, Vương gia tới thỉnh an ngài ạ.” Cô cô hầu hạ nhỏ giọng nhắc nhở.

“Hừ, trong lòng tên vô ơn đấy vẫn còn bà già này à?” Mặc dù ngoài miệng Thái hậu oán giận, nhưng hai tay lại nhanh chóng sửa sang búi tóc, sau đó ngồi thẳng lên.

Cô cô bên cạnh thấy vậy thì cười lắc đầu rồi dẫn người đi vào.

Y mặc bộ đồ tím, dáng người cao lớn, đôi mắt hẹp dài, con ngươi như đêm tối, giữa đôi lông mày mang theo chút tàn bạo.

“Tôn tử thỉnh an Hoàng tổ mẫu.”

“Trong mắt ngươi còn có bà già này à, nếu không phải ta cho người truyền lời nói mình sinh bệnh, ngươi sẽ tới đây chắc?” Thái hậu oán trách, bắt đầu không ngừng lải nhải.

“Không phải tôn nhi đã tới rồi sao? Nhưng thấy thân thể Hoàng tổ mẫu rất tốt, rất có tinh thần, xem ra chắc là không có chuyện gì.” Tạ Nhiên đã tự mình đứng dậy, ngồi ở trên ghế bên cạnh bắt chéo chân, mở nắp chén trà thổi nhẹ lá trà bên trong.

Nghe thấy lời này, sắc mặt Thái hậu lập tức thay đổi, biết hơn phân nửa là thằng cháu này lại muốn chạy rồi.

Thế là bà vội vàng cho cô cô bên cạnh một ánh mắt, sau đó hai tay đặt ở huyệt thái dương rên rỉ một tiếng, dáng vẻ như khắp người đều khó chịu.

Nào biết người phía dưới lại vẫn thong dong nói: “Trò này ngài đã diễn nhiều năm vậy rồi, nếu con còn nhìn không ra thì Hoàng tổ mẫu nên lo liệu có phải đầu óc cháu trai ngài không ổn, hay là một kẻ ngốc không đấy, nói đi, hôm nay có chuyện gì?”

Thấy đã bị nhìn thấu, Thái hậu dứt khoát không giả vờ nữa, ngồi thẳng dậy vỗ nhẹ tay.

Ngay lập tức, từng nhóm cung nữ nối đuôi nhau đi ra, trên tay họ đều bưng một cuộn tranh, sau khi đứng ngay ngắn thì đồng loạt mở cuộn tranh ra. Các cô nương trên tranh mỗi người một vẻ, béo gầy đủ cả, đoan trang thanh nhã, xinh đẹp động lòng người, mềm mại đáng yêu, loại nào cũng có.

“Con xem thử đi, xem thích cô nương nhà nào?” Thái hậu dạt dào hứng thú nhìn các bức tranh nói, trên mặt không giấu được vẻ vui tươi.

“Hoàng tổ mẫu ngài đừng nhọc lòng chuyện này nữa, tôn nhi vẫn chưa có ý định thành thân.” Tạ Nhiên bất lực cúi đầu đỡ trán.

“Ta không nhọc lòng chuyện này thì ngày ngày nhọc lòng cái gì! Cho dù không thành thân thì có mấy thông phòng, thị thiếp trước cũng được. Con nhìn thử mấy cung nữ này đi, nếu có người thích thì cứ việc mang về.” Thái hậu vội vàng nói, bà đã mong ngóng bế chắt trai từ lâu.

“Trương Hồng, con út của Trương thừa tướng.”

“Cái tên bất tài đó đánh thì cứ đánh đi, chẳng có gì ghê gớm cả.” Sau khi biết là ai, Thái hậu chẳng hề để ý mà tiếp tục uống trà, nhưng bỗng nhiên bà dừng lại, nhớ tới chuyện lần trước.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc