Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sủng Tỳ Của Vương Phủ Chương 5:

Cài Đặt

Chương 5:

Mặc dù là câu hỏi, nhưng giọng điệu lại không cho phép từ chối. Thẩm Thanh nghĩ, vị Thần Vương này quả đúng như lời đồn bên ngoài, nóng nảy dễ giận, vui giận thất thường.

Thẩm Thanh lập tức ôm tỳ bà suy nghĩ một chốc, sau đó gảy khúc Thập Lý Mai Phục.

Lúc này họ đứng trong một góc của hoa viên, đang là lúc trời tối, trong hoa viên ngập tràn hương hoa bay bay theo gió, cảnh tượng vô cùng yên ả nhàn nhã.

Khi ngón tay Thẩm Thanh nhanh chóng chuyển động, chợt có tiếng hai quân giao chiến, âm thanh rung động trời đất, ngói nhà như rơi rụng. Không gian bỗng chốc ngập tràn tiếng chống chiêng, tiếng kiếm nỏ, tiếng người ngựa, tiếng vó ngựa giao thoa, mà tiếng gào thét trợ uy càng mạnh mẽ, rất rung động lòng người.

Sau đó âm thanh nhanh chóng chuyển thành thê lương, rồi tiếng nhạc du dương dừng lại.

Tạ Nhiên gật đầu: “Hay lắm, sao lại muốn đàn bài này?”

“Vừa rồi nhìn thấy phong thái uy vũ anh tuấn của Vương gia, trong đầu nô tỳ lập tức hiện lên bài hát này.”

Tạ Nhiên liếc phó tổng quản Dương một cái, sau đó lại nói: “Mặc dù kỹ thuật không tính là quá tốt, nhưng cũng miễn cưỡng lọt được tai. Tới Quân Âm Các đi.”

Sau khi nói xong lời này, y nhấc chân rời đi, phó tổng quản Dương thấy cuối cùng Vương gia đã đi thì run rẩy bò dậy từ mặt đất, vẻ mặt hoảng sợ kinh hồn.

Mặc dù Thẩm Thanh mới tới Thẩm Vương Phủ, không biết rốt cuộc Quân Âm Các này là nơi nào, nhưng đoán được chắc hẳn là nơi bồi dưỡng nhạc công trong vương phủ, cũng tính là một nơi tốt, vừa không cần ngày nào cũng làm những việc khổ việc bẩn, vừa có người vương phủ mời riêng tới dạy bảo, bạc hàng tháng lại cao.

Thấy Vương gia đã đi xa, nhìn dáng vẻ người đẹp này suy tư, phó tổng quản Dương vẫn chưa dứt tà tâm, muốn động tay động chân một lần nữa.

“Ồ phó tổng quản Dương, vết thương trên tay ngài sâu thật đấy, thế này không thể trì hoãn được đâu, nếu để lâu không xử lý sẽ mọc mủ, sau này cái tay này của ngài sẽ coi như tàn phế.” Thẩm Thanh vẻ mặt quan tâm vội vàng nói.

Nhìn máu tươi trên tay chảy không ngừng, trong lòng phó tổng quản Dương lập tức lo lắng, nếu hỏng mất một cái tay thì hỏng mất. Thế là gã ta nhanh chóng chạy đi tìm lang trung.

Thấy cuối cùng phó tổng quản Dương cũng đi, Thẩm Thanh vô lực tựa trên tường. Nhưng nhìn Vương phủ rộng lớn này nàng lại ngẩn người, sao nàng biết Quân Âm Các ở đâu?

Thẩm Thanh ôm tỳ bà, lại không dám đi về phía phó tổng quản Dương rời đi, thế là chỉ đành đi lòng vòng khắp nơi, hi vọng có thể gặp được mấy tỳ nữ, có thể hỏi được đường.

Kết quả nàng đi lung tung một vòng, lại đi tới nơi càng ngày càng vắng vẻ.

Sắc trời dần tối xuống, bây giờ đang là mùa xuân.

Nhưng gió lạnh mùa xuân ập tới, thân thể Thẩm Thanh vẫn không khỏi run lên. Nàng nhìn xung quanh trồng đầy trúc tím.

Trúc tím cao lớn thẳng tắp, thân cây màu tím đen tôn quý, lá xanh biếc tươi mát, nếu như là ngày xưa, chắc chắn Thẩm Thanh sẽ thưởng thức một phen.

Thẩm Thanh cứ cảm thấy có người đang di chuyển bên cạnh mình, thế là co mình lại một góc, không dám động đậy lấy một cái, phần áo sau lưng đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt, gió lạnh nổi lên, lạnh tới răng nghiến chặt.

Nhưng đột nhiên nàng nghe thấy phía xa truyền tới tiếng bước chân, từ xa tới gần, từng bước từng bước như đạp lên trái tim, trái tim như bị ai bóp chặt, khó mà hô hấp được.

Không được, không thể thế này được, phải to gan hơn chút, nàng cũng chẳng làm chuyện trái lương tâm gì. Thẩm Thanh an ủi bản thân, sau đó lấy dũng khí đứng lên, đi về phía tiếng bước chân.

Nàng bước đi cẩn thận, khi nhấc chân tiếng giẫm lên lá rụng nghe càng to hơn, làm nàng cảm thấy cứ như là sau lưng có người.

Nàng nhìn thấy phía trước có một chiếc đèn lồng, chiếc đèn lồng rất tinh xảo sang trọng. Bên ngoài được làm bằng gỗ sơn đỏ, trên tấm chắn gió khắc hoa cỏ chim bay tinh tế, bốn góc của lồng đèn làm hình kỳ lân, trong miệng ngập nguyệt minh châu, bốn góc treo dây thắt hoa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc