Nhìn thấy Tạ Nhiên, bà ta vội vàng hành lễ: “Vương gia đích thân tới đây, đều trách nô gia không kịp thời nghênh đón, bên trong đã chuẩn bị xong rượu và thức ăn, chúng ta mau chóng vào trong đi.”
Tạ Nhiên không nói lời nào, đi thẳng vào trong Vạn Ngọc Lâu, trên mặt mang vẻ thiếu kiên nhẫn.
Thấy Thần Vương đã đi vào, tú bà quay đầu nói với những tên sai vặt bên dưới: “Tinh mắt hơn chút đi.”
Tạ Nhiên được dẫn vào phòng bao, thấy chỗ bình phong mẫu đơn bên trong có một cô nương đang gảy đàn cổ, nghe thấy tiếng đàn này, trong lòng y càng bực dọc hơn. Y lạnh lùng liếc nhìn cô nương này, phát hiện trước ngực nàng ta lộ ra một mảng cảnh xuân lớn.
Nhìn cô nương này, y lại nhớ tới chuyện ban hôn mà Hoàng tổ mẫu nhắc tới hôm nay, bực dọc trong lòng cũng tăng thêm mấy phần. Y thật sự không hiểu, tuổi mình còn chưa đầy hai mươi mà sao đã suốt ngày nhắc mãi chuyện này?
Chẳng biết Hoàng tổ mẫu lại nghe được tin đồn nhảm từ đâu, có người nói y không thích nữ nhân, chỉ thích nam nhân. Nếu để y biết ai dám nói huyên thuyên về mình như vậy, nhất định sẽ lột da của người đó! Nghĩ tới đây, cơn bực bội của Tạ Nhiên bốc thẳng lên.
“Mặc áo vào rồi cút ra ngoài, đừng ở chỗ này gây chướng mắt.” Giọng Tạ Nhiên rất ghét bỏ, trên mặt toàn là vẻ chán ghét.
Cô nương hoảng hốt chạy ra ngoài, dường như trong lúc đó còn truyền tới tiếng thút thít, giống như không ngờ vị Vương gia này lại không hiểu tình cảm như thế.
Vốn y định lập tức ghìm ngựa dừng lại, nhưng tốc độ trước đó của ngựa quá nhanh, nhất thời không làm được.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, hai tay y siết chặt sợi dây, cuối cùng thót tim mà điều khiển được ngựa chuyển hướng, phi sượt qua cạnh xe ngựa một cách nguy hiểm. Gió mạnh nhấc rèm lên, lúc đi ngang qua y nhìn thấy người bên trong.
Là một cô nương đang ôm một cây đàn tì bà ngồi ngay ngắn, trên mặt đeo lụa tím mỏng che đậy dung mạo, chỉ lộ ra một đôi mắt hồ ly, đôi mắt lấp lánh nước, tự mang theo phong tình.
Nghĩ tới cô nương đó, trong lòng Tạ Nhiên bỗng dâng lên một loại cảm giác khó gọi tên.
“Cốc cốc cốc” ngoài cửa truyền tới tiếng gõ.
Tạ Nhiên nhanh chóng mở cửa ra, bên ngoài là tú bà với vẻ mặt ngượng ngừng.
“Người đâu? Bổn vương đợi lâu vậy rồi.”
“Tối nay thân thể Lan Diệp cô nương không khỏe nên không thể tới được, hay nô gia tìm một người khác cho ngài được không? Đảm bảm ngài sẽ hài lòng.”
“Ồ? Vậy dẫn ta đi xem thử là không khỏe thế nào?” Tạ Nhiên nhướng mày nhìn tú bà.
Tú bà thấy có lẽ bị nhìn thấu rồi, thế là bèn nói thật: “Vương gia, Lan Diệp cô nương được Trương công tử gọi đi rồi, nô gia cũng không ngờ tối nay ngài lại tới, thế nên...”
“Bổn vương đã bao một tháng này rồi.”
“Trương Hồng công tử chỉ đích danh muốn Lan Diệp hầu hạ, mặc dù nô gia nói Lan Diệp cô nương đã được ngài bao, nhưng...” Tú bà đầu đầy mồ hôi đáp.
“Dẫn ta tới chỗ hắn.” Từ vẻ mặt của Tạ Nhiên không nhìn ra được gì, nhưng cũng không giống như tức giận.
Thế là tú bà bèn dẫn đường.
Tạ Nhiên một cước đá văng cửa, chỉ thấy Trương Hồng bên trong mặt mày bóng dầu, sắc mặt đỏ như mông khỉ.
“Đồ chó, ai cho ngươi vào hả, không thấy ông đây đang ở đây à? Còn không mau dập đầu nhận tội.” Tay Trương Hồng cầm chén rượi, ánh mắt mơ màng.
Tạ Nhiên không nói gì, rút thẳng cây roi đỏ buộc trên eo quất mạnh qua.
Tiếng vang sắc bén mang theo gió quất lên thân thể tròn ủng của Trương Hồng, một vết máu lập tức rỉ ra từ áo khoác.
“A!” Tiếng kêu thảm thiết như giết heo phá rách cả nóc nhà.
“Người đâu, mau, mau làm thịt người này cho ta!” Trương Hồng rên rỉ phân phó.
Tú bà bên cạnh rơi vào tình thế khó xử, chỉ có thể đứng yên ở trong góc.
Tạ Nhiên thấy có mấy người vây lên, trong mắt xuất hiện chút hứng thú.
Nhưng đối với Tạ Nhiên, võ công của mấy người này quá yếu, thế là y tay trái và chân tấn công mấy người này, tay phải quất roi đánh Trương Hồng không chút nương tay.
Trương Hồng giống như một con chuột chạy qua đường, tìm chỗ trốn khắp nơi, tiếng hét chói tai cũng tiếng sau cao hơn tiếng trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

