Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sủng Tỳ Của Vương Phủ Chương 1:

Cài Đặt

Chương 1:

Lúc này thành Thịnh An đã vào tối, đường phố chỉ có lưa thưa mấy bóng người, phần lớn sạp hàng cũng đã đóng cửa. Chỉ còn duy nhất mấy quán rượu đang mở cửa, trên cửa treo mấy cái đèn lồng, bên trong cũng chỉ lác đác mấy người.

Nhưng lúc này lại là khoảng thời gian náo nhiệt của hẻm Hồng Liễu, không ít nam nhân qua lại trên đường, có thể nói là vô cùng đông đúc.

Phía trước mấy tòa lầu hoa đều có dăm ba cô nương đang đứng, dưới ánh đèn lồng đỏ mờ, phần lớn họ đều lộ nửa bờ vai, yểu điệu lắc eo, ỏn ẻn hô gọi với những nam nhân qua lại: “Khách quan, vào trong chơi chút đi.”

Thỉnh thoảng có nam nhân ở ngoài nhìn các cô nương ấy, dường như khóe miệng còn chảy nước miếng lóng lánh, dáng vẻ rất ngu ngốc. Mà mấy cô nương đang đứng đó thấy vậy thì vội vàng ra hiệu nhau bằng mắt, nhẹ nhàng ôm kéo những nam nhân si ngốc này vào trong.

Chỉ trừ một nhà trên biển hiệu viết “Vạn Ngọc Lâu” là bên ngoài chỉ có hai tên sai vặt mi thanh mục tú, vẻ mặt cung kính đứng hầu ở cửa, đèn lồng treo trên cửa được điêu khắc tỉ mỉ, vô cùng tinh xảo.

Thỉnh thoảng sẽ có người đi vào, quan sát kỹ hơn sẽ có thể phát hiện phần lớn những người này đều ăn mặc hoa lệ, người hầu kẻ hạ thành đoàn.

Ngay vào lúc này, từ xa truyền tới tiếng vó ngựa, từ xa tới gần, người trên đường nhao nhao tránh ra.

“Ai thế? Lại dám cưỡi ngựa gây rối loạn đường phố?” Bên cạnh có người bất mãn.

“Không cần đoán, hơn phân nửa lại là Thần Vương kia.” Có người tiếp lời.

“Thần Vương này không khỏi quá không đặt vương pháp vào mắt! Lúc nào cũng ngang ngược bừa bãi!” Thấy Thần Vương phách lối như vậy, lập tức có người tức giận bất bình.

Xung quanh cũng toàn là những tiếng thổn thức.

“Ai bảo người ta có một người phụ thân tốt, là đệ đệ cùng lớn lên với hoàng thượng, lại còn chết vì cứu giá nữa!” Có người nói nguyên nhân.

“Đúng thế đúng thế, nhưng có lẽ Thần Vương này được nuông chiều từ nhỏ đến lớn, tính tình cực kỳ tệ, nghe nói lúc nào cũng mang theo một cây roi bên người, thấy ai không vừa mắt là đánh người đấy.” Có người nói với giọng sợ hãi, vừa nói còn vừa run vai.

Khi bọn họ nói chuyện, một con bảo mã toàn thân đỏ rực, màu lông bóng mượt lập tức vọt tới trước cửa Vạn Ngọc Lâu.

Con ngựa to lớn oai phong, hơi nóng trong mũi phun trước mặt hai tên sai vặt.

Hai tên sai vặt hơi sợ hãi, lo con ngựa này sẽ đạp bọn họ dưới vó ngựa. Nhưng lại càng không dám lên tiếng, dù sao ở trước mặt những người quyền quý này, tính mạng mấy nô tài bọn họ còn chẳng bằng ngọn cỏ ven đường. Nếu kinh động con ngựa, chọc giận quý nhân, như thế mới thật sự là xong đời.

Nhưng con ngựa này lại dừng nghiêm chỉnh trước cửa Vạn Ngọc Lâu, không hề hành động loạn, nó ngẩng đầu nhìn xuống từ trên cao, dáng vẻ rất kiêu ngạo.

Người trên ngựa mặc một bộ đồ tím, bên trên thêu mấy đám mây ngũ sắc, tay áo bó sát trông cực kỳ trưởng thành. Y leo xuống từ lưng ngựa một cách thành thạo, động tác nước chảy mây trôi, tiêu sái phóng khoáng.

Con ngựa như cảm nhận được tâm trạng của chủ nhân, thế là ngẩng mũi lên, rất kiêu ngạo nhìn đám người xung quanh một lượt.

Nhưng mọi người vẫn chậm chạp không chịu rời đi, giống như đang nhìn thấy vật hiếm lạ gì đó.

Tạ Nhiên nhíu mày đứng trước Vạn Ngọc Lâu, trên eo quấn cây roi, cây roi toàn thân đỏ rực, phần đuôi mang theo những móc nhỏ, nhìn kỹ sẽ làm người ta không nhịn được thấy lòng lạnh run.

Thấy mình trở thành vật hiếm lạ trong mắt người khác, tay Tạ Nhiên chậm rãi siết chặt cây roi, miệng cũng lạnh lùng nói: “Nhìn cái gì mà nhìn! Muốn ăn roi à?”

Lúc này mọi người mới nhớ ra đây chính là kẻ nuốt người không nhả xương, tính khí xấu chưa từng màng tới vương pháp hay là danh dự, vì vậy đều kinh sợ nhao nhao tản đi.

Lúc này, tú bà của Vạn Ngọc Lâu nhận được tin tức, vội vàng đi xuống từ trên tầng. Mặc dù đã là người đẹp hết thời, nhưng bà ta cũng có một loại phong tình khác.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc