Mặt Tần Tu Hàn lập tức đen sầm lại: "Mẹ đừng có nói bậy trước mặt ông nội!"
Cao Nhã Trân cười mỉa: "Tôi có nói bậy hay không trong lòng cậu tự hiểu rõ!"
"Bốp!"
Ông cụ đập mạnh bát đũa xuống bàn: "Tiểu Hàn, bên ngoài cháu có người khác thật à?"
Tần Tu Hàn cúi mặt, không muốn thừa nhận nhưng cũng chẳng muốn nói dối, anh ta chỉ đành dùng chân huých vào Di Nhan ở dưới gầm bàn.
Di Nhan đặt bát đũa xuống: "Nội ơi, ông đừng nghĩ nhiều quá, con cái rồi sẽ có thôi ạ. Trước đây chúng con chưa muốn có con là vì lo có con rồi sẽ không còn sức lực chăm sóc nội, nên vẫn luôn dùng biện pháp tránh thai ạ."
"Giờ nội đã muốn bế chắt, chúng cháu sẽ cố gắng ạ."
Mắt ông cụ sáng lên, an ủi vỗ vỗ mu bàn tay Di Nhan: "Cháu ngoan, đừng trách nội ép hai đứa, nội cũng chỉ vì muốn tốt cho cháu thôi."
Di Nhan khẽ gật đầu: "Cháu biết mà nội."
Sau bữa cơm, Di Nhan và Tần Tu Hàn đi dạo trong trang viên, giả vờ thân mật, diễn kịch cho ông cụ xem.
Đi được một lát, Liễu Như Yên gọi điện cho Tần Tu Hàn.
Đầu dây bên kia Liễu Như Yên không biết đã nói gì, giọng Tần Tu Hàn trở nên dịu dàng dỗ dành: "Em yên tâm, anh sẽ không chung giường với Di Nhan đâu. Anh đã hứa sẽ vì em giữ mình thì nhất định sẽ giữ lời."
"Tuy ông nội nôn nóng chuyện con cái nhưng cũng chỉ là thúc ép bằng lời nói thôi."
"Đừng lung tung, ông nội không bỏ thuốc anh đâu..."
"Được rồi, đừng khóc nữa, chiều mai rời nhà tổ anh sẽ đến tìm em ngay."
Di Nhan nghe mà khó chịu vô cùng, định bụng bước lên phía trước một mình.
Đúng lúc này, Cao Nhã Trân đột nhiên lao ra, sa sầm mặt đi đến trước mặt Tần Tu Hàn.
Không để anh ta kịp phản ứng, bà ấy đã giật phắt lấy điện thoại.
Không biết vô tình hay có ý mà nút loa ngoài đã được nhấn, giọng nói nũng nịu đầy ủy khuất của Liễu Như Yên vang lên rõ mồn một.
"Huhu, ông xã ơi em nhớ anh lắm, chúng ta ba tháng rồi chưa gặp nhau. Khó khăn lắm em mới đóng xong phim vừa được nghỉ ngơi, vậy mà không được gặp anh ngay, tối nay em sẽ nhớ anh đến mất ngủ mất, em nhớ vòng tay của ông xã quá..."
Cao Nhã Trân cười khẩy: "Trời còn chưa tối mà đã muốn nện rồi à? Cô đây là che ô dưới nắng, để tránh dương khí hay là đang ngứa háng?"
"Ngứa thì tự lấy đế giày mà vả vào, bớt ở đây làm trò rẻ tiền đi. Tần Tu Hàn là chồng cô à mà cô gào mồm lên gọi ông xã?"
Liễu Như Yên ban đầu chưa hiểu câu trên là gì, mãi đến câu sau bà ta mắng thì mới nghe rõ là Cao Nhã Trân đang mắng cô ta, mà còn mắng rất tục tiểu.
Cô ta vừa giận vừa tủi: "Bác gái, chúng ta cùng là phụ nữ, sao bác có thể dùng những lời tục tiểu khó nghe như vậy để nói cháu chứ? Phụ nữ sao phải làm khó phụ nữ!"
Cao Nhã Trân mỉa mai: "Da mặt mỏng mà đi làm kẻ thứ ba được à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



