Tần Tu Hàn có chút khó chịu: "Như Yên không phải kẻ thứ ba."
Cao Nhã Trân nói: "Con đó không phải người thứ thì ai là kẻ thứ ba? Chẳng lẽ Di Nhan - người vợ hợp pháp nằm trên cùng một tờ giấy đăng ký kết hôn với cậu mới là kẻ thứ ba hả?"
Tần Tu Hàn cau mày: "Người con luôn muốn cưới là Như Yên, vì áp lực của ông nội nên con mới phải cưới Di Nhan. Lúc mẹ phát hiện con và Như Yên qua lại con đã nói với mẹ rồi mà, sao mẹ cứ phải mắng Như Yên là kẻ thứ ba?"
Cao Nhã Trân cười khẩy: "Bất kể cậu cưới Di Nhan vì lý do gì thì cô ấy vẫn là vợ cậu, ngoài cô ấy ra, loại đàn bà nào dây dưa với cậu thì đều là kẻ thứ ba tất."
"Đừng có mang áp lực ra làm cái cớ, một khi cậu đã vì áp lực mà chọn lựa thì phải tự gánh lấy hậu quả. Thế giới của người trưởng thành làm gì có chuyện mọi sự như ý? Có được thì có mất. Lúc đầu cậu hoặc là cương đến cùng, mặc kệ sống chết của ông nội cậu, hoặc là đã cưới Di Nhan thì sống cho tử tế, dứt bỏ con đàn bà đó đi."
"Đừng có giống như mấy con đĩ, vừa muốn cái này lại vừa muốn cái kia!"
Tần Tu Hàn tức muốn chết, mặt mũi hết xanh lại đỏ: “Con nói không lại mẹ, tóm lại đây là chuyện của con, mẹ bớt lo đi.”
Anh ta cầm điện thoại rảo bước rời đi, vừa đi vừa gọi lại, vội vàng dỗ dành Liễu Như Yên.
Cao Nhã Trân nhìn sang Di Nhan.
Di Nhan căng thẳng nuốt nước bọt: “Mẹ mắng họ rồi thì không được mắng con nữa đâu đấy.”
Cao Nhã Trân hận sắt không thành thép nói: “Con xem con kìa, dáng chuẩn mặt xinh, cấu hình cao hơn hẳn con Liễu Như Yên đó, lại còn có ông nội chống lưng, thế mà con vẫn thua dưới tay con hồ ly tinh ấy, rốt cuộc là con thua kiểu gì vậy hả?”
Di Nhan gãi gãi đầu, yếu ớt đáp: “Con đã thử đối tốt với anh ấy, thử vun đắp tình cảm rồi, nhưng anh ấy không chịu cho con cơ hội, con cũng chẳng còn cách nào.”
Cao Nhã Trân bảo: “Nịnh nọt không được thì quyến rũ, quyến rũ không xong thì áp dụng định luật bàn tay phải.”
“Nghe câu lửa gần rơm lâu ngày cũng bén chưa, mẹ không tin mắt nó nhìn con vẫn trống rỗng như thế.”
Di Nhan: “...”
Tuy lời thô nhưng thật, chỉ có điều hơi thô quá mức rồi.
Mãi đến tận lúc đi ngủ, Tần Tu Hàn vẫn chưa về, đoán chừng là vẫn chưa dỗ dành Liễu Như Yên xong.
Sáng hôm sau khi thức dậy, Tần Tu Hàn đã ăn mặc chỉnh tề ngồi bên cửa sổ.
Nghe thấy tiếng cô dậy, anh ta quay đầu nhìn sang, hối thúc: “Mau dậy rửa mặt đi, lát nữa cô cùng tôi đi tìm ông nội, nói với ông là cô muốn cùng tôi đi du lịch.”
Di Nhan nhìn anh: “Anh muốn đưa Liễu Như Yên đi du lịch, rồi bắt tôi làm bia đỡ đạn cho hai người á?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)