Với tư cách là một lính xuất ngũ, Tần Chấn đã dũng cảm xông ra, ôm chặt tên gián điệp quấn đầy bom trên người. Đứng giữa nhân tình, con riêng và một nhóm chuyên gia, ông ta đã chọn ôm quả bom lao về phía nhân tình và con riêng, rồi cùng bọn họ nổ thành từng mảnh vụn.
Sau đó Tần Chấn được truy tặng danh hiệu liệt sĩ.
Cao Nhã Trân trở thành góa phụ liệt sĩ.
Danh hiệu này giống như một cái cổng chào tiết hạnh vô hình đè nặng lên vai bà ấy.
Từ đó bà ấy không được cười trước mặt người ngoài, không được mặc đồ sặc sỡ, không được mua đồ xa xỉ, không được ăn ngon mặc đẹp, không được đi du lịch, không được tụ tập bạn bè, và càng không được có tình yêu mới.
Nếu không sẽ có người mắng bà ấy là đồ đàn bà bạc tình, chồng mới hy sinh được một năm/ hai năm/ ba năm... chín năm/ mười năm mà bà ấy đã bắt đầu ăn chơi sa đọa.
Vì lợi ích gia tộc, nhà họ Tần chỉ có thể hạn chế hành vi của Cao Nhã Trân, đồng thời giấu kín chuyện Tần Chấn có nhân tình và con riêng với mọi người.
Chỉ cần Cao Nhã Trân luôn sống trong đau khổ, cư dân mạng sẽ vì thế mà ủng hộ, giúp việc kinh doanh của nhà họ Tần lên như diều gặp gió.
Sau cái chết của Tần Chấn, việc kinh doanh của nhà họ Tần ngày càng khấm khá.
Cao Nhã Trân trở thành nạn nhân duy nhất.
Nói cũng lạ, Tần Chấn có con trai, có bố già, nhưng sau khi ông ta chết không lâu, bọn họ đã ăn mặc bảnh bao ra vào những nơi sang trọng, cười nói hớn hở với người ngoài, vậy mà chẳng ai mắng mỏ gì, ngược lại còn bảo Tần Chấn thấy họ vực dậy sống tốt thế này chắc hẳn sẽ rất an lòng.
Nhưng Cao Nhã Trân thì không được phép bước ra khỏi nỗi đau, bà ấy buộc phải sống trong đau khổ giữ tiết hạnh cho Tần Chấn, nếu không sẽ bị nhục mạ, và việc kinh doanh của nhà họ Tần cũng bị tẩy chay.
Sau này Cao Nhã Trân rất ít khi ra ngoài, số lần ra khỏi cửa mỗi năm chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tính tình bà ấy cũng ngày càng tệ hơn.
Oán khí trên người bà ấy chắc đủ để nuôi sống mười tên “Tà Kiếm Tiên” rồi.
Người nhà họ Tần cũng chỉ biết cắn răng mà chịu.
Cơm nước bày biện xong, cả nhà cùng ngồi vào bàn ăn.
Lúc bữa ăn sắp kết thúc, ông cụ đột nhiên lên tiếng hỏi: "Nhan Nhan, cháu và Tiểu Hàn kết hôn ba năm rồi mà vẫn chưa có con, là cháu không muốn, hay là Tiểu Hàn có vấn đề?"
Trước đây ông cụ chỉ nói riêng chuyện con cái với Tần Tu Hàn chứ chưa từng hỏi Di Nhan, nhân lúc cả hai có mặt ở đây, ông cụ liền hỏi thẳng.
"Khụ khụ..." Di Nhan không ngờ ông cụ lại hỏi trực diện như vậy, suýt chút nữa thì sặc.
Ông cụ nói tiếp: "Nếu là Tiểu Hàn có vấn đề thì sớm đi bệnh viện chữa đi, nhưng không cho phép làm IVF lấy giống ngoại lai, ông hy vọng trước khi nhắm mắt xuôi tay có thể thấy hai đứa có mụn con của riêng mình."
Di Nhan vội vàng nói: "Ông đừng nói thế, ông nhất định sẽ sống thọ trăm tuổi ạ."
Ông cụ lắc đầu: "Mấy lời khách sáo đó đừng nói nữa, cháu cứ nói thật cho ông biết, trước khi chết ông có thấy được con của cháu và Tu Hàn không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



