Di Nhan lười quan tâm đến lời trêu chọc của anh: "Anh yên tâm đi, sẽ không có chuyện bắt gian đâu. Ngày kết hôn tôi và chồng đã ký thỏa thuận ly hôn rồi, anh ta còn rất ủng hộ việc tôi tìm đàn ông bên ngoài, tôi mà không tìm thì anh ta còn cuống hơn cả tôi, chỉ sợ tôi có ý đồ gì với anh ta thôi."
"Cuộc điện thoại vừa rồi anh cũng nghe thấy đấy, tôi chẳng sợ bị anh ta phát hiện mình có người đàn ông khác."
"Bên ngoài anh ta cũng có phụ nữ, nếu anh ta dám đến bắt anh, tôi sẽ dẫn anh đi bắt người phụ nữ của anh ta xã giận, không để anh chịu thiệt đâu."
Tiêu Trần Yến nhướng mày, cuối cùng cũng không so đo chuyện cô đã kết hôn nữa, cúi đầu hôn xuống.
Di Nhan nghiêng đầu né tránh, khẽ đẩy anh ra: "Đừng quậy nữa, nhanh lên chút đi, tôi phải kịp về ăn cơm với người già."
Kết thúc trận chiến vội vàng, Di Nhan vào phòng tắm tráng sơ qua một lượt, rồi lái xe lao thẳng về phía nhà tổ họ Tần.
Tần Tu Hàn đang đứng đợi cô ở cổng biệt thự.
Di Nhan xuống xe, đưa chìa khóa cho vệ sĩ, rồi cùng Tần Tu Hàn đi vào trong.
Tần Tu Hàn liếc nhìn bước đi vững chãi của Di Nhan, khinh bỉ hừ một tiếng.
Cô còn nói dối là tối qua và vừa rồi đều đi tìm đàn ông, giờ thì lời nói dối tự vỡ lở rồi nhé.
Di Nhan chẳng biết anh ta đang tự bổ não cái gì, nhưng đột nhiên nghe tiếng cười chế giễu của anh ta, cô cảm thấy anh ta như bị bệnh nan y, âm thầm né xa anh ta ra.
Trong nhà tổ, Cao Nhã Trân đang sa sầm mặt mày nhìn chằm chằm người làm dọn món.
Tần Tu Hàn rõ ràng trở nên khép nép hơn hẳn, khách sáo nói: "Mẹ, chúng con về rồi."
Di Nhan cũng phụ họa gọi một tiếng "Mẹ" lấy lệ, rồi không cảm xúc đứng sang một bên.
Cao Nhã Trân quét ánh mắt sắc lẹm qua: "Trưng cái bộ mặt đưa đám đó ra cho ai xem hả?"
Di Nhan bình thản đáp: "Chẳng phải mẹ cũng đang trưng bộ mặt đó sao? Con học theo mẹ thôi."
Cao Nhã Trân cười lạnh: "Tôi chết chồng, cô cũng chết chồng chắc?"
Di Nhan: "..."
Bà mẹ chồng tính tình quái gở này cứ như thể cả thế giới mắc nợ bà ấy vậy, tấn công không chừa một ai, ngay cả con trai ruột cũng chẳng tha.
"Ăn nói cho có chừng mực chút, chồng của Nhan Nhan là Tiểu Hàn, cô không phải đang rủa con mình sao?" Một giọng nói già nua đột nhiên vang lên.
Ông cụ Tần được quản gia dìu từ trên lầu đi xuống.
"Nghĩ vậy thấy sống cũng tốt mà chết cũng chẳng tệ nhỉ? Dù sao đi đâu ông cũng có cháu nội cả."
Môi ông cụ Tần run bần bật, không thốt ra được lời nào.
Di Nhan nhìn ông cụ, thấy ông cụ cũng hơi đáng thương, già cả rồi mà còn bị mắng xối xả như cháu chắt trong nhà.
Nhưng cô cũng có thể hiểu được nỗi oán hận của Cao Nhã Trân, tất cả đều là do nhà họ Tần tự chuốt lấy thôi.
Mười năm trước, Tần Chấn trong lúc đưa nhân tình và con riêng đi chơi, vô tình bắt gặp mấy vị giáo sư bị gián điệp đe dọa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

