Mặt Di Nhan nóng bừng: "Anh nói bậy bạ gì đó? Tôi đang nói đến cơ bắp!"
Tiêu Trần Yến cười như không cười: "Tôi cũng thế mà, tuy cách viết khác nhau nhưng phát âm y hệt, chắc hẳn em cũng thích như nhau thôi."
Di Nhan: "..."
Không đợi cô kịp lên tiếng, anh đã cúi xuống hôn lên môi cô.
Ban đầu nụ hôn rất nhẹ nhàng, thấy cô không kháng cự mà còn có chút phối hợp, anh mới bắt đầu hôn sâu hơn.
Cả hai đều đang ở độ tuổi sung mãn nhất, đương nhiên không chỉ dừng lại ở một nụ hôn nồng cháy.
Chẳng mấy chốc, phòng khách đã tràn ngập hơi thở nồng nàn của mùa xuân...
Cho đến khi một hồi chuông điện thoại đột ngột vang lên, Di Nhan mới hơi tỉnh táo lại.
Vốn dĩ cô định ngắt máy, nhưng khi nhìn thấy hai chữ "Ông xã" hiển thị trên màn hình, cô lập tức tỉnh hẳn.
"Ê từ từ để tôi nghe điện thoại."
Tần Tu Hàn chưa bao giờ chủ động gọi cho cô, giờ tìm cô chắc chắn là có chuyện.
Tiêu Trần Yến liếc thấy hai chữ "Ông xã" trên điện thoại, khí thế trên người lập tức lạnh xuống: "Em kết hôn rồi?"
Di Nhan vừa dùng chân đẩy anh ra vừa nói: "Chuyện này lát nữa nói sau, tôi nghe điện thoại đã."
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói đầy khó chịu của Tần Tu Hàn: "Cô chạy đi đâu rồi? Sao không có nhà?"
Di Nhan đáp: "Chẳng phải anh luôn muốn giữ khoảng cách với tôi sao? Tôi không có nhà anh nên thấy mừng mới phải chứ."
Tần Tu Hàn cười lạnh: "Cô tưởng tôi vì nhớ cô nên mới tìm cô chắc? Đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa, nếu không vì ông nội, tôi thèm quản cô. Cô quên rồi à, hôm nay là ngày về nhà tổ thăm ông nội đấy?"
Lúc này Di Nhan mới sực nhớ ra, hôm nay là thứ Sáu, đến ngày phải về thăm ông nội rồi.
Cô và Tần Tu Hàn bình thường ở nhà riêng, mỗi tối thứ Sáu sẽ về nhà tổ, ở lại đến chiều Chủ nhật mới đi.
Di Nhan nói: "Giờ tôi đang bận chút việc, anh cứ về trước đi, lát nữa tôi tự lái xe qua đó, phía ông nội tôi sẽ tự giải thích."
Đúng lúc này anh bỗng “đạp mạnh chân ga”, âm cuối của Di Nhan trở nên hơi khác lạ.
Tần Tu Hàn nghi ngờ chất vấn: "Cô đang làm gì vậy? Sao giọng nghe lạ thế?"
Di Nhan thản nhiên đáp: "Đang nỗ lực vì sự duy trì và phát triển dân số."
Tần Tu Hàn cười khẩy: "Cô tưởng cố tình nói vậy là tôi sẽ ghen sao? Đừng dùng mấy cái tiểu xảo rẻ tiền này để thu hút sự chú ý của tôi nữa, tôi không quan tâm đâu, cũng chẳng mắc lừa đâu."
"Đừng tưởng tôi chưa xem mấy chương trình thực tế của Nhật, cô đang đứng trên máy rung giảm mỡ để nghe điện thoại của tôi đúng không?"
Cô vừa định chất vấn Tiêu Trần Yến, nhưng anh đã nhanh hơn một bước bóp lấy cằm cô gặng hỏi: "Em giải thích đi, thằng chồng đó là thế nào?"
"Nếu em đã kết hôn thì chúng ta không cần tiếp tục nữa, tôi không muốn làm món đồ chơi điều vị cho cuộc hôn nhân của các người."
Di Nhan nói: "Tuy tôi kết hôn rồi, nhưng tôi là kiểu kết hôn rồi vẫn độc thân đó cục cưng."
Khóe miệng Tiêu Trần Yến giật giật: "Tiếng trung đúng là thâm thúy thật, lại lén lút tiến hóa ra cái từ chuyên môn lạ hoắc này sau lưng tôi đấy à."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
