Mười phút sau, Di Nhan đậu xe trước cửa khách sạn. Không thấy người đâu, cô định gọi điện thì một bóng hình cao lớn với khí thế áp đảo bỗng đứng sững trước mặt.
Di Nhan ngước nhìn, đập vào mắt là một người đàn ông đẹp trai cao chừng mét chín.
"Có chuyện gì không?" Cô lạnh lùng hỏi.
Tiêu Trần Yến cười như không cười: "Sao thế, mặc quần áo vào là không nhận ra đàn ông của mình nữa à?"
Nghe giọng nói quen thuộc, Di Nhan mới nhận ra đây là người đàn ông tối qua. Vì tối qua và sáng nay phòng đều tối mờ mờ, cô chỉ nhìn loáng thoáng gương mặt anh chứ không nhìn kỹ, nên mới không nhận ra ngay được.
Vì câu nói của anh mà những người xung quanh bắt đầu dùng ánh mắt kỳ quặc nhìn về phía hai người.
Di Nhan đỏ bừng mặt: "Nói khẽ thôi, bộ vinh quang lắm hay sao?"
Nói rồi cô vội vã lên xe. Tiêu Trần Yến thấp giọng cười rồi cũng bước theo. Di Nhan đưa anh đến căn biệt thự mà ông cụ Tần đã tặng cô khi kết hôn.
"Sáng nay mới bàn xong giá cả, giờ tôi nói qua về yêu cầu cụ thể." Di Nhan vừa ngồi xuống sofa vừa nói.
"Thứ nhất, thời gian tôi cần anh chủ yếu vào ban đêm, nên ban ngày anh có thể tự do, nhưng tối thì đừng nhận kèo khác, để khi tôi cần anh phải có mặt ngay."
"Thứ hai, trong thời gian làm sugar boy của tôi, yêu cầu anh phải dừng liên lạc với các khách hàng khác. Tôi không muốn bỏ tiền rồi còn phải dùng chung đàn ông với người ta."
"Thứ ba, anh không được thấy phú bà khác trả cao hơn thì đòi bỏ tôi. Chỉ khi nào tôi nói kết thúc anh mới được đi tìm phú bà khác."
"Thứ tư, không quay phim chụp ảnh, không tiết lộ mối quan hệ của chúng ta."
"Thứ năm, đôi bên không được điều tra đời tư của nhau."
"Cơ bản là thế, anh có ý kiến gì không?"
Tiêu Trần Yến ngồi xuống cạnh cô, tư thế lười nhác phóng khoáng: "Cái vụ gọi là có mặt tôi không làm được. Tôi còn công việc khác, đôi khi phải tăng ca muộn hoặc đi công tác, không phải tối nào cũng rảnh."
Di Nhan ngạc nhiên: "Chẳng phải anh làm sugar boy sao?"
Tiêu Trần Yến đáp: "Sugar boy chỉ là nghề tay trái thôi, ban ngày tôi vẫn có việc chính."
"Ba tỷ 3 một tháng mà vẫn không đủ để anh bỏ việc à?"
"Ba tỷ 3 đó chỉ đủ để bao trọn buổi tối thôi, còn 24/24 thì là giá khác, cô trả không nổi đâu."
"Yên tâm, tôi không để cô thiệt đâu. Nếu tối nào bận không đến được, tôi sẽ bù gấp đôi vào hôm khác."
Di Nhan ngẫm nghĩ thấy cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn nên gật đầu: "Được, chốt thế đi. Anh đưa số thẻ đây, tôi trả trước một phần."
"Không vội." Tiêu Trần Yến đột nhiên áp sát, giọng nói trầm khàn đầy quyến rũ: "Ngày mai tôi phải đi công tác mấy ngày, hay là nhân lúc bây giờ đang rảnh, tôi trả trước cho cô vài lần nhé?"
Lẽ nào... anh đang gồng?
"Ha ha ha ha..." Cô không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Cô cười cái gì?" Tiêu Trần Yến ngơ ngác.
Di Nhan cười đến đỏ cả mặt, vừa cười vừa nói: "Cơ bắp khi thả lỏng phải mềm chứ, bụng anh cứng thế này, có phải anh đang lén gồng không? Phụt... Thôi được rồi, không nói nữa, anh biết lấy lòng tôi như vậy là tốt rồi, ha ha ha!"
Khóe môi Tiêu Trần Yến nhếch lên một nụ cười tà mị: "Hóa ra cô lại thích “cứng” đến thế à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
