Tần Tu Hàn chán ghét ngắt lời: "Cô coi tôi là thằng ngốc à? Cái cớ vụng về thế mà cũng nghĩ ra được? Lần cuối tôi cảnh cáo cô, nếu còn dám nhận vơ công lao của Như Yên, tôi sẽ không để yên cho cô đâu."
Nhìn cái điệu bộ đó của anh ta, Di Nhan bỗng mất sạch hứng thú giải thích. Cô không có bằng chứng, nhưng những gì cô nói đều là sự thật. Suốt mấy năm qua, cô đã nói không biết bao nhiêu lần, nhưng anh ta chưa bao giờ tin. Anh ta chỉ tin vào bộ quần áo mà anh ta nhìn thấy trong cơn mê sảng.
Cứ như thể bộ quần áo đó mới là thứ cứu mạng anh ta không bằng.
"Sau này nếu anh có tình cờ biết được sự thật, thì cũng đừng trách tôi không nói. Tôi đã cố gắng rồi, là do anh không tin."
Dứt lời Di Nhan quay người bước ra khỏi văn phòng.
Tim Tần Tu Hàn bỗng hẫng đi một nhịp, một nỗi bất an vô cớ dâng lên như thể có điều gì đó sắp vuột mất. Anh ta thẫn thờ nhìn đống tài liệu một lúc rồi gọi cho trợ lý Tần Tả vào: "Điều tra lịch trình của Di Nhan xem tối qua cô ta ở cùng ai."
Tần Tả làm việc rất nhanh, chưa đầy một tiếng sau đã báo cáo: "Sếp Tần, theo điều tra, Di Nhan rời nhà lúc 11 giờ đêm, một mình đến quán bar Heatwave. Nhưng camera ở quán bar bị hack mất một đoạn nên không rõ cô ấy làm gì bên trong. Camera quanh khu vực đó cũng đã được người khác can thiệp nên không rõ cô ấy rời đi lúc mấy giờ. Chín giờ sáng nay, thì cô ấy rời khách sạn bên cạnh quán bar một mình rồi đến thẳng công ty."
Nỗi bực dọc trong lòng Tần Tu Hàn tan biến ngay lập tức: Hóa ra tối qua cô ta ở một mình. Cô ta chẳng tìm người đàn ông nào cả, nói những lời đó là muốn lạt mềm buộc chặt, thu hút sự chú ý của mình thôi. Cũng biết dùng chiêu trò đấy, tiếc là mình không mắc bẫy.
Chính anh ta cũng không nhận ra tâm lý mâu thuẫn của mình. Rõ ràng anh ta ép cô đi tìm người khác, thậm chí anh ta còn dắt đàn ông về chèn ép cô, nhưng khi nghe cô bảo đi nuôi trai, trong lòng anh lại thấy bí bách, đến khi biết cô ở một mình, anh ta lại thở phào nhẹ nhõm.
Tần Tu Hàn nói: "Đúng rồi, dạ dày tôi hơi khó chịu, pha cho tôi ly trà dưỡng nhan mà Di Nhan hay làm đi."
Tần Tả ngập ngừng: "Gói trà đó hết rồi ạ. Mọi lần đều là Di Nhan tự tay phối rồi gửi đến, hôm nay cô ấy không gửi tới. Để tôi gọi điện hỏi cô ấy..."
Tần Tu Hàn nhíu mày ngăn lại, nói: "Thôi, đừng tìm."
"Bình thường cô ta có bao giờ quên đâu? Lần này chắc chắn là cố ý để tôi phải chủ động liên lạc đây mà."
...
Ngồi lên xe, Di Nhan gọi cho Tiêu Trần Yến: "Gặp nhau đi, tôi gửi địa chỉ biệt thự riêng của tôi cho anh, đem theo hành lý qua đó. Trong thời gian làm sugar boy của tôi anh ở lại đó luôn."
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói lười biếng, đầy trêu chọc: "Nghiện cơ thể tôi à? Mới rời nhau chưa đầy ba tiếng đã lại muốn rồi!"
Khóe môi Di Nhan giật giật: "Tôi muốn đưa tiền cho anh, tiện thể sắp xếp chỗ ở luôn. Sau này chúng ta gặp nhau ở đó, chứ lần nào cũng vào khách sạn thì mối quan hệ thuần vật chất này của chúng ta dễ bị cảnh sát sờ gáy lắm."
Tiêu Trần Yến khẽ cười: "Cũng có lý. Tôi vẫn ở khách sạn cũ, qua đón tôi đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
