Rời khỏi khách sạn, Di Nhan lái xe thẳng đến tập đoàn Đỉnh Thịnh.
Trong văn phòng Tổng giám đốc, sắc mặt Tần Tu Hàn lạnh lẽo. Thấy Di Nhan bước vào, anh ta lộ vẻ khó chịu: "Cô đến đây làm gì? Tôi đã cảnh cáo cô đừng có đến công ty tìm tôi rồi mà?"
Di Nhan thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện: "Chuyển 19 tỷ 8 vào thẻ của tôi, có tiền tôi đi ngay."
Tần Tu Hàn kinh ngạc nhìn cô: "Cô cần nhiều tiền thế để làm gì?"
Di Nhan đáp: "Chấm được một anh chàng rồi, tôi định bao nuôi anh ta ba tháng, mỗi tháng 6 tỷ 6."
Làm đại lý ai chả ăn chênh lệch chút đỉnh, cô cũng có gì học nấy thôi, quá hợp lý rồi.
Di Nhan chẳng bận tâm: "Tôi mặc kệ anh yêu con nào. Tôi tuy không có khả năng chiếm được trái tim anh, nhưng để chiếm lấy thân xác anh thì tôi có thừa sức lực và thủ đoạn đấy. Chưa kể tôi còn có ông nội hậu thuẫn, nếu tôi nhờ ông nội giúp, anh đoán xem ông nội có ép anh động phòng với tôi không?"
Mặt Tần Tu Hàn đen như đái nồi, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn: "Cô cũng giỏi diễn thật đấy, trước đây sao tôi không nhìn ra cô lại sắc sảo thế này."
Di Nhan giễu cợt: "Trước đây tôi yêu anh nên tôn thờ anh như thần thánh, giờ tôi hết yêu rồi, trong mắt tôi, anh chỉ là tên thần kinh thôi. Tôi chẳng việc gì phải lấy lòng anh nữa. Sau này tôi sẽ luôn dùng thái độ này để đối mặt với anh, tốt nhất là anh nên quen dần đi, không quen được thì ráng mà nhịn."
Tần Tu Hàn tức đến nổ phổi: "Hôm nay cô bị ma nhập à?"
Di Nhan gõ gõ xuống mặt bàn giục giã: "Đừng lôi thôi nữa, nhanh lên, nộp tiền hay trao thân?"
Tần Tu Hàn cười lạnh: "Cô định dùng kế khích tướng để ép tôi động phòng chứ gì? Dẹp ý nghĩ đó đi, cả thân xác và tâm hồn tôi chỉ dành cho Như Yên, cô đừng hòng chạm tới!"
“Biết rồi, anh lấm lời quá, chuyển hay không?”
Anh thao tác trên máy tính.
Điện thoại Di Nhan lập tức báo tin nhắn nhận được 19 tỷ 8.
Di Nhan liếc nhìn số dư, ngước mắt nhìn Tần Tu Hàn: "Anh yêu Liễu Như Yên đến thế, còn vì cô ta thà giữ mình trong sạch, có phải vì mười năm trước cô ta đã cứu mạng anh, nên anh hứa sẽ lấy thân báo đáp không? Thực ra, người cứu anh mười năm trước là tôi..."
"Đủ rồi!" Tần Tu Hàn lạnh lùng cắt ngang.
"Cô định nhận vơ công lao của Như Yên bao nhiêu lần nữa đây? Tôi cảnh cáo cô, đừng thách thức giới hạn của tôi."
Di Nhan vẫn kiên trì: "Tôi không nhận vơ, người cứu anh thực sự là tôi..."
Tần Tu Hàn tàn nhẫn đáp: "Lúc đó tuy tôi mơ màng không nhìn rõ mặt, cũng không nhớ rõ giọng nói, nhưng tôi nhìn rõ bộ quần áo cô ấy mặc. Tôi đã sai người điều tra rồi, bộ đồ đó chính là của Như Yên."
Di Nhan giải thích: "Đó là vì sau khi cứu anh xong, tôi đã quá kiệt sức, cô ta đã ép tôi đổi quần áo với cô ta..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
