Hồi lâu sau, anh ta mới gằn giọng: "Tôi cho cô thời hạn ba tháng. Nếu trong ba tháng không có thai, mỗi ngày tôi sẽ sắp xếp cho cô một người, cho đến khi nào cô có thai mới thôi."
Nói xong câu nói tàn nhẫn ấy, anh ta dắt tên đàn ông kia rời đi.
Di Nhan tự giễu bản thân. Sự tuyệt tình của anh ta khiến tình yêu thầm kín bao năm của cô bỗng chốc trở thành một vết nhơ không đáng nhắc tới.
Anh ta có thể không yêu cô, nhưng không được phép chà đạp cô.
Đoạn tình cảm này, cô không cần phải cố chấp thêm nữa...
Di Nhan tìm đến một quán bar nổi tiếng trong thành phố. Khi hơi men đã ngấm, ý thức bắt đầu mông lung, cô thấy một người đàn ông cao lớn mặc đồng phục nhân viên đang đứng ngó nghiêng.
Cô vươn tay chộp lấy anh, mượn rượu làm càn: "Đêm nay trời lạnh, anh đẹp trai có muốn ôm một người đẹp 36,5 độ cho ấm không?"
"..." Chàng trai có vẻ hơi cạn lời.
Anh nhìn cô vài giây rồi chậm rãi lên tiếng: "Cô quen tôi à?"
Di Nhan say khướt lắc đầu: "Đâu có quen."
"Tôi không muốn biết anh tên gì, tôi chỉ muốn nghe anh “rên” thế nào thôi..."
Tiêu Trần Yến khẽ nhếch môi, thôi thì cũng sẵn tiện...
Di Nhan thở không ra hơi: "Tối qua là tôi thiển cận, chỉ muốn hưởng thụ một lần. Bây giờ tôi thấy phát triển bền vững mới là lựa chọn thiết thật nhất. Chúng ta... cứ thong thả, ngày còn rộng tháng còn dài."
Bàn tay mềm mại của cô nâng lên, nhẹ nhàng vuốt dọc theo những đường nét tinh xảo trên khuôn mặt anh, rồi trượt dần xuống cổ, xuống những khối cơ ngực săn chắc...
Người đàn ông này, từ gương mặt đến vóc dáng đều thuộc hàng cực phẩm.
"Sau này đi theo tôi đi, mỗi tháng tôi cho anh 33 triệu, thấy thế nào?"
Tiêu Trần Yến ngơ ngác nhìn cô, nói: "Cô định bao nuôi tôi à?"
Di Nhan đính chính: "Cũng có thể gọi theo cách khác, là giải cứu thanh niên lầm đường lạc lối. Chàng trai trẻ, tôi mê trai đẹp lắm, làm sugar boy của tôi đi."
Tiêu Trần Yến nhướng mày: "Cô nhìn sao mà thấy tôi thiếu tiền?"
Di Nhan trả lời như lẽ hiển nhiên: "Không thiếu tiền sao anh lại vào club làm trai bao?"
Tiêu Trần Yến im lặng.
Đêm qua để cắt đuôi kẻ theo dõi, khi anh đi ngang qua phòng thay đồ rồi vớ đại một bộ mặc vào, ai ngờ lại trúng ngay đồng phục của "trai bao" trong quán.
Anh nhìn người phụ nữ xinh đẹp dưới thân, cười như không cười hỏi ngược lại: "Cô nghĩ tôi chỉ đáng giá 33 triệu một tháng thôi sao?"
Di Nhan nhìn vóc dáng và gương mặt anh vài giây rồi gật đầu: "Gương mặt này 33 triệu đúng là hơi ít. Thôi được, tôi tăng lên cho anh 99 triệu nhé."
"Chín mươi chín triệu không hề ít đâu, huống hồ nhan sắc và vóc dáng của tôi cũng đâu có tệ, anh ngủ với tôi cũng chẳng thiệt thòi gì."
Đôi mắt phượng của Tiêu Trần Yến nhắm lại, cảm nhận dư vị nồng nàn còn sót lại trên cơ thể, thú vị nói: "Ba tỷ 3 một tháng, thiếu một xu cũng không chiệu."
Di Nhan cân nhắc một lát: "Ba tỷ 3 thì hơi chát, tạm thời tôi chưa trả lời anh ngay được. Kết bạn Zalo đi, trong vòng một ngày tôi sẽ trả lời anh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
