Mười giờ đêm, chồng vẫn chưa về nhà ăn cơm.
Có lẽ anh ta lại đến chỗ kẻ thứ ba, nay lại không về ăn cơm nữa rồi.
Di Nhan lẳng lặng dọn dẹp đống thức ăn đã nguội ngắt trên bàn. Vừa định lên lầu ủi quần áo cho anh ta mặc vào ngày mai thì điện thoại trong túi bỗng rung lên.
Cô cầm lấy xem, là tin nhắn Zalo từ chồng cô: [Ông nội muốn trước khi nhắm mắt xuôi tay được bế chắt. Cô chuẩn bị đi, nửa tiếng nữa tôi về.]
Tim Di Nhan bỗng hẫng một nhịp, xúc động đến mức cả người run rẩy.
Ba năm trước, ông nội anh ta lâm bệnh nặng, ép anh ta phải cưới cô. Nhưng anh ta vốn chẳng hề yêu cô. Ngay ngày nhận giấy kết hôn, anh ta đã ép cô ký vào đơn ly hôn và một bản hợp đồng hôn nhân. Anh ta yêu cầu cô ở trước mặt ông nội phải diễn màn kịch vợ chồng tình cảm mặn nồng, sau khi ông cụ qua đời, cô phải dọn đi ngay.
Anh ta từng tuyên bố sẽ không bao giờ trao tình cảm cho cô, càng không chạm vào cô.
Anh ta đã có người trong lòng, và anh ta muốn giữ mình vì người đó. Anh ta còn nói, nếu cô không chịu nổi cô đơn thì có thể ra ngoài tìm đàn ông, miễn là đừng để ông cụ biết.
Cô cứ ngỡ cuộc hôn nhân này sẽ như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.
Chẳng thể ngờ, anh ta lại đổi ý, muốn có con với cô...
Di Nhan vội vàng đi tắm, thay bộ váy ngủ gợi cảm, xịt thêm chút nước hoa ngọt ngào rồi bật đèn ngủ mờ ảo trong phòng.
Cô tỉ mỉ chuẩn bị cho đêm đầu tiên của hai người.
Thế nhưng, khi anh ta trở về, lại dắt theo một người đàn ông khác vào phòng ngủ.
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của cô, anh ta đẩy gã đàn ông lạ mặt kia về phía giường, lạnh lùng nói: "Từ hôm nay cô ngủ với nó. Bao giờ cô mang thai, nó mới được đi."
Trái tim Di Nhan thắt lại, cô nhìn người đàn ông trước mặt với vẻ không thể tin nổi: "Anh muốn tôi mang thai con của người khác?"
Tần Tu Hàn lạnh giọng: "Chứ sao nữa? Chắc cô không nghĩ rằng tôi sẽ đích thân làm cô có bầu đấy chứ?"
"Đừng nằm mơ giữa ban ngày. Lúc kết hôn tôi đã nói rồi, cả đời này tôi sẽ không chạm vào cô. Thân xác và trái tim tôi chỉ thuộc về Liễu Như Yên, người như cô không xứng."
Lòng Di Nhan như tro tàn.
Cô thật quá ngây thơ khi còn ôm hy vọng vào anh ta. Sự mong chờ vỡ vụn, anh ta còn dội một gáo nước lạnh vào mặt cô.
"Nhưng ông nội muốn thấy con của hai chúng ta. Nếu ông nội phát hiện..."
Tần Tu Hàn gắt gỏng ngắt lời: "Cô chỉ cần mang thai, để ông nội thấy quá trình từ lúc bụng to đến khi sinh con là được. Chuyện xét nghiệm ADN tôi sẽ lo liệu, không để ông nội phát hiện ra chuyện này đâu."
Di Nhan siết chặt tay thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay: Không lẽ tôi còn phải cảm ơn anh hả?
Tần Tu Hàn mất kiên nhẫn: "Đừng lãng phí thời gian nữa, bắt đầu đi."
Gã đàn ông kia cúi chào Di Nhan một cái rồi định tiến tới.
Có lẽ đúng như câu nói "lòng đã nguội lạnh thì sẽ im lặng", Di Nhan bỗng bình tĩnh đến lạ kỳ.
"Có phải chỉ cần không phải con anh, tôi mang thai con của ai cũng được đúng không?"
"Nếu vậy tôi sẽ tự có cách để mang thai. Nhưng tôi không chấp nhận người anh sắp xếp, tên này xấu quá, tôi sẽ tự tìm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
