Liễu Như Yên nũng nịu nói: “Đây chắc là duyên phận ông trời sắp đặt cho chúng mình rồi, ông xã của mình thì mình phải tự cứu thôi~!”
“Di Nhan, cô thấy đúng không?”
Cô ta tìm góc độ chuẩn xác, để lộ một vẻ mặt khiêu khích mà chỉ mình Di Nhan mới nhìn thấy.
Di Nhan gật đầu: “Cô nói đúng đấy, thế nên anh ta mới thành chồng tôi. Thứ ông trời đã sắp đặt thì cô có dùng trăm phương ngàn kế cũng không cướp nổi đâu... Anh ta mù, nhưng ông trời không mù.”
Sắc mặt Liễu Như Yên lập tức biến đổi, trong mắt thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
Rất nhanh sau đó mắt cô ta đã đỏ hoe, ấm ức nói: “Tôi biết cô ghen tị vì Tu Hàn thích tôi, nhưng cô không thể vì thế mà cố ý bôi nhọ tôi như vậy được.”
Di Nhan mỉa mai: “Tôi ghen tị với cô cái gì cơ?”
“Ghen tị với cô người thì xấu, mông thì xệ, lại còn hay thả rắm kêu bùm bùm à?”
Liễu Như Yên tức phát khóc, nhào vào lòng Tần Tu Hàn sụt sùi: “Ông xã ơi, anh xem cô ta kìa...”
“Đủ rồi!” Tần Tu Hàn quát khẽ một tiếng, mặt tối sầm như mực: “Cô còn định làm loạn đến bao giờ mới chịu thôi? Đừng tưởng cô cứ nói nhiều là có thể thay đổi được sự thật, chân tướng năm đó thế nào, trong lòng chúng ta đều rõ cả!”
Vẻ mặt Di Nhan ghét bỏ ngoáy ngoáy lỗ tai: “Nhỏ tiếng chút đi, tôi nhát gan lắm, sợ nhất là tiếng chó sủa đấy.”
“Cô...” Tần Tu Hàn hậm hực.
Thẩm Khinh - bạn của Tần Tu Hàn, vội vàng đứng dậy khuyên ngăn: “Anh Hàn, chị dâu, hai người đừng chấp loại người đó làm gì cho mệt xác. Cô ta trước đây làm nghề gì chẳng lẽ mọi người còn không biết sao? Cái ngữ bước ra từ nơi đó thì nhân phẩm tố chất đều thấp kém cả, anh chị cãi nhau với hạng người ấy chỉ tổ mất giá thôi.”
Vương Điềm Điềm - tay sai của Liễu Như Yên cũng hùa theo: “Cô ta cũng có số hưởng thật, lọt được vào mắt xanh của ông cụ Tần, lại còn lừa phỉnh ông cụ rồi được gả cho anh Hàn, chứ cái loại như cô ta, đàn ông bình thường có khi còn chẳng thèm rước.”
Di Nhan thản nhiên liếc nhìn hai kẻ đó: “Đã biết trước đây tôi làm gì thì tốt nhất là ngậm cái miệng lại đi, tôi mà muốn xử hai người thì dễ như trở bàn tay thôi.”
Vương Điềm Điềm đầy vẻ mỉa mai và khinh bỉ nói: “Ha ha ha, đúng là buồn cười chết đi được, hạng diễn viên rẻ tiền chuyên đi đánh mấy cái giải khiêu dâm như cô thì lấy gì mà đòi xử tụi này? Tính dùng chiêu lấy ngực đè người cho đối thủ ngất xỉu như lúc trên võ đài à?”
“Ha ha ha ha...”
Những kẻ trong phòng VIP hiểu tiếng Trung đều cười rộ lên, ánh mắt nhìn Di Nhan cũng trở nên khinh miệt hoặc đầy vẻ suồng sã.
Tần Tu Hàn cau mày, có chút không vui.
Dù sao Di Nhan cũng là vợ anh ta, cho dù anh ta không thích cô thì cũng không đến lượt người ngoài sỉ nhục.
Sỉ nhục cô cũng đồng nghĩa với việc coi thường anh ta.
Tần Tu Hàn định lên tiếng, nhưng Liễu Như Yên đã nhanh hơn một bước nép vào lòng anh ta, vẻ mặt đầy ấm ức nhìn anh ta.
Những lời Tần Tu Hàn định nói lại nuốt ngược vào trong.
Di Nhan mở miệng nhục mạ Liễu Như Yên trước, để cô ta chịu chút dạy dỗ cũng tốt.
“Chát!”
Một tiếng tát giòn giã khiến tiếng cười đùa trong phòng bao im bặt.
Mọi người kinh ngạc nhìn về phía Di Nhan.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)