“Dù là giải biểu diễn thì cũng không phải hạng người nào cũng lên được. Tôi có vốn liếng dùng ngực đè người ta đến ngất, thì cũng có bản lĩnh dùng tay tát chết người... Không tin thì cứ thử xem.”
Trong phòng VIP im phăng phắc, tất cả đều bị khí thế của cô dọa sợ, không ai dám đứng ra thách thức, thậm chí chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cô.
Di Nhan lạnh lùng cười khẩy: “Ngay cả một kẻ chuyên đánh giải sex sy như tôi mà cũng không dám thách đấu, chỉ dám dùng lời lẽ để hạ nhục nhân phẩm phụ nữ, hèn chi các người chơi thân được với Liễu Như Yên, đúng là rác rưởi thì tự quy tụ về một mối thôi.”
Nói xong, cô xoay người rời đi.
Cô không muốn ở cùng một chỗ với đám người này.
Di Nhan đi đến quầy bar, gọi một chai Vodka rồi một mình uống rượu giải sầu, sự bực bội trong lòng mãi chẳng thể đè nén được.
Tâm trạng cô tệ không phải vì bị vạch trần chuyện đánh giải biểu diễn, mà là vì nhớ lại nguyên nhân sâu xa phía sau việc đó.
Tám năm trước, chuỗi vốn của tập đoàn gia đình của ông ngoại bị gãy, thị trường chứng khoán sụp đổ, cuối cùng dẫn đến phá sản.
Sau khi thanh lý phá sản, gia đình nợ hơn 330,000,000,000,000, các cổ đông và người có trách nhiệm khác đã sớm ôm tiền trốn ra nước ngoài, một mình gia đình ông ngoại gánh hết mọi tội và nợ.
Chủ nợ thấy nhà họ Di đã hết thời, không còn khả năng trả nợ nên đã lăng nhục, ngược đãi họ xã giận.
Mẹ cô cũng không thể thoát khỏi kiếp nạn này.
Mẹ cô đã nhảy xuống từ tầng cao của khách sạn trong tình trạng không một mảnh vải che thân, chết một cách đầy nhục nhã trước mắt bàn dân thiên hạ.
Khi cô chạy đến hiện trường, nhìn thấy mẹ nằm trong vũng máu, trên người khoác một chiếc áo vest, giữ lại chút thể diện cuối cùng cho bà.
Sau này xem lại camera giám sát của khách sạn, cô mới biết chiếc áo đó là do Tần Tu Hàn khoác lên, anh ta còn bảo cấp dưới xua đuổi đám đông hiếu kỳ, ép họ phải xóa hết ảnh và video đã quay được.
Chút lòng tốt nhận được trong lúc tuyệt vọng ấy cứ không ngừng lớn dần lên trong những ngày tháng tăm tối sau này, cuối cùng chiếm trọn trái tim cô.
Sau khi lo xong tang lễ cho mẹ, để cứu ông ngoại và mọi người, cô đã đến WWV tham gia các trận đấu võ biểu diễn.
Đây là một võ đài lấy yếu tố nhạy cảm làm chiêu trò, yêu cầu cực cao về vóc dáng và ngoại hình.
Di Nhan xinh đẹp sắc sảo, dáng người nóng bỏng, làn da trắng ngần, vóc dáng lại nhỏ nhắn, rất hợp với gu thẩm mỹ của mấy tên tên nhà giàu biến thái phương Tây, nên hiên nhiên rất dễ dàng cô được nhận vào đó.
Các trận đấu biểu diễn yêu cầu trang phục thiếu vải, chiến đấu bằng những tư thế dễ gây liên tưởng.
Ngoài các trận đấu nữ, còn có cả đấu hỗn hợp nam nữ.
Cô đều đã từng tham gia.
Quá khứ của cô đúng là không hề vẻ vang.
Nhưng cô không hối hận.
Bởi vì chỉ có ở đây, cô mới có thể nhận được tiền thưởng hơn 1,000,000 USD mỗi tháng.
Dù khoản thu nhập này có đánh đến chết cũng không thể trả hết nợ.
Nhưng ít nhất có thể giúp các chủ nợ giảm bớt tổn thất, để họ bớt hành hạ ông ngoại và mọi người.
Di Nhan đã đánh ở WWV suốt năm năm.
Cho đến ba năm trước, ông cụ Tần tìm đến cô, ông cụ nói thời trẻ bản thân từng nợ bà ngoại cô một ân tình, nay bà cụ đã mất, ông cụ muốn bù đắp món nợ đó cho cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)