Tần Tu Hàn nói như thể đó là lẽ đương nhiên: “Biết rồi còn hỏi? Nếu không phải tại cô, Như Yên cũng chẳng phải chịu ấm ức, giờ tôi đưa cô ấy đi giải khuây, cô cũng có trách nhiệm phải giúp tôi bao che.”
Di Nhan lười tranh luận với anh ta, nhàn nhạt đáp: “Không đi.”
Mặt Tần Tu Hàn tối sầm lại: “Cô quên chúng ta đã ký hợp đồng rồi sao?”
Di Nhan bảo: “Nhớ chứ, trong hợp đồng ghi tôi phải vô điều kiện làm ông nội vui lòng, lẽ nào tối qua để dỗ Liễu Như Yên vui, anh nhận cô ta làm ông nội rồi hả?”
Tần Tu Hàn tức đến xanh mặt.
Di Nhan trêu chọc: “Nếu anh thực sự nhận cô ta làm ông nội, tôi có thể giúp anh dỗ dành cô ta.”
Tần Tu Hàn hít sâu một hơi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Trả cô 330,000,000 một ngày, cô đi cùng chúng tôi.”
Di Nhan: “Không đi.”
Tần Tu Hàn: “495,000,000.”
Di Nhan: “Không đi.”
Tần Tu Hàn: “660,000,000.”
Di Nhan: “Không.”
Sắc mặt Tần Tu Hàn càng thêm khó coi, giọng nói gần như rít qua kẽ răng, “990,000,000 một ngày.”
Di Nhan quan sát sắc mặt anh ta một chút, vẻ mặt miễn cưỡng nói: “Được thôi, nể mặt ông nội, tôi coi như dắt chó đi dạo vậy.”
Cô nhìn ra được đây là giới hạn cuối cùng của Tần Tu Hàn rồi, nếu không đồng ý, biết đâu anh ta sẽ bỏ cuộc.
Dù không muốn thấy mặt Liễu Như Yên, nhưng đó là 990,000,000 một ngày đấy, cô không có thù với tiền, cô cũng chẳng phải hạng thanh cao coi tiền như rác.
Di Nhan chủ động đi tìm ông nội nói chuyện muốn đi du lịch.
Tần Tu Hàn mất hai ngày để sắp xếp ổn thỏa việc công ty trong nửa tháng tới, đến ngày thứ ba mới cùng Di Nhan lên máy bay riêng bay tới nước G.
Sau khi hạ cánh, cả hai lên xe đón sẵn rời khỏi sân bay.
Di Nhan vốn tưởng là đi khách sạn, nhưng cuối cùng xe lại dừng trước một quán bar.
Dù thắc mắc nhưng Di Nhan cũng không hỏi.
Vào một phòng VIP trong quán bar, bên trong đã có mười mấy người.
Có cả nam lẫn nữ.
Có năm sáu người là bạn thân của Tần Tu Hàn ở trong nước, Liễu Như Yên cũng có mặt ở đó.
Liễu Như Yên là ngôi sao hạng bét chỉ có chút tiếng tăm ở trong nước, để tránh bị chụp trộm, cô ta đã đến nước G trước hai ngày.
Cô ta là hạng người cực kỳ thích khoe khoang, cố ý bảo Tần Tu Hàn gọi mấy người bạn trong nước đến để chứng kiến cảnh họ mặm nồng, thỏa mãn hư vinh của cô ta.
Những người còn lại đều là gương mặt lạ, chắc là người quen làm ăn ở đây, trong đó còn có cả người nước ngoài.
“Ông xã ơi, cuối cùng anh cũng đến rồi, em nhớ anh chết đi được~!”
Liễu Như Yên vừa thấy Tần Tu Hàn là lập tức đứng bật dậy, lao thẳng vào lòng anh ta.
Tần Tu Hàn không quen ôm ấp trước mặt người ngoài, vỗ vỗ lưng cô ta mấy cái rồi nhẹ nhàng đẩy ra.
“Đừng để ý đến suy nghĩ của người khác, trong lòng anh, bản thân mình mới là người không xứng với em. Năm đó nếu không có em thì đã chẳng có anh của ngày hôm nay, mạng của anh là do em cứu về, sao em lại không xứng với anh chứ?”
Liễu Như Yên nũng nịu nói: “Đây chắc là duyên phận ông trời sắp đặt cho chúng mình rồi, ông xã của mình thì mình phải tự cứu thôi~!”
“Di Nhan, cô thấy đúng không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)