Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SỰ TÌNH CỜ SẮP ĐẶT Chương 9: Hương Vị Đầu Tiên

Cài Đặt

Chương 9: Hương Vị Đầu Tiên

Hội chợ thủ công kết thúc khi ánh nắng cuối ngày vừa rút lui sau dãy nhà cao tầng, để lại nền trời một lớp màu tím nhạt pha chút vàng cam mờ ảo. Những gian hàng dần dọn dẹp, dòng người cũng thưa bớt. Không khí dịu đi, nhường chỗ cho những làn gió đầu đêm mơn man lướt qua mái tóc, mang theo mùi thơm thoang thoảng của gỗ, giấy và vải nhuộm màu thủ công.

Hân và Khải đi song song rời khỏi khu hội chợ. Cô gái nhỏ với mái tóc đen dài buộc lệch vai ôm trong tay chiếc túi vải chứa vài món đồ thủ công xinh xắn. Tất cả đều đơn sơ, nhưng ánh mắt Hân khi nhìn chúng lại lấp lánh như một kho báu.

— Hôm nay vui không? — Khải hỏi, nghiêng đầu, giọng vẫn mang vẻ trêu chọc thường ngày nhưng thấp hơn một chút, như sợ làm vỡ không khí dịu dàng vừa hình thành giữa họ.

Hân gật đầu, môi cong nhẹ:

— Vui chứ! Cảm ơn cậu đã rủ mình đi nha. Mấy món nhỏ nhỏ vậy mà thấy ấm áp lạ.

Cô dừng lại một chút, rồi bất ngờ nói thêm:

— Không có cậu chắc mình cũng không đi… hoặc có đi thì cũng không vui thế này.

Khải thoáng bất ngờ. Cậu nhìn cô, ánh đèn đường hắt lên đôi mắt đen long lanh của Hân khiến tim cậu khẽ chệch nhịp. Có một cái gì đó dịu dàng và an yên đang lớn lên trong cậu — lặng lẽ, nhưng không thể chối bỏ.

Và rồi, vô thức, trong tâm trí Khải hiện lên hình ảnh Quân – người bạn học cùng ngành với Hân, người mà cậu bắt gặp ánh nhìn đặc biệt dành cho cô từ chiều. Dù Hân không nói, Khải không phải kẻ ngốc để không nhận ra điều đó. Một chút ghen mơ hồ chạm vào lòng cậu như làn sóng nhỏ… nhưng đủ khiến Khải thấy nôn nao.

— Mình về nha! — Hân quay sang cười, giơ tay vẫy nhẹ trước khi rẽ vào dãy trọ.

Khải đứng nhìn bóng dáng cô khuất sau cánh cửa phòng vài giây, rồi mới quay lưng bước vào căn phòng cạnh bên. Cậu không biết rằng, chỉ một lời cảm ơn đơn giản từ Hân thôi cũng đủ khiến lòng cậu cả tối chẳng yên.

Đêm đó, Hân không đi ngủ sớm như thường lệ. Cô bật nhạc, giai điệu quen thuộc vang lên từ chiếc loa bluetooth cũ kỹ đặt trên kệ sách. Bài hát Nhật lãng mạn vang lên như điểm xuyết thêm nét mềm mại cho căn phòng nhỏ.

Hân buộc lại mái tóc, xắn tay áo, bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu làm bánh. Món bánh đầu tiên cô chọn là donut – loại dễ làm, thơm mềm và không cần dụng cụ quá phức tạp. Nhưng món thứ hai lại đặc biệt hơn – bánh sầu riêng nhân kem mặn, loại bánh mà cô mê từ thời cấp ba, và cũng là món lần đầu tiên cô thử làm một cách nghiêm túc.

Từng viên bột được nhào đều tay, từng lát sầu riêng được tách tỉ mỉ. Hân vừa làm vừa nghĩ, lòng nhẹ nhàng như những ngày mưa dịu.

Cô không rõ tại sao mình lại muốn tặng bánh cho Khải. Có lẽ vì món quà bất ngờ ở hội chợ, có lẽ vì ánh mắt cậu nhìn cô khi trao nó — không còn ngông nghênh như xưa, mà là thứ gì đó gần gũi hơn. Hoặc cũng có thể… vì trong lòng cô, dù trái tim từng bị phủ nhận, nhưng những rung động cũ vẫn chưa hẳn biến mất hoàn toàn.

Khi hai mẻ bánh vừa chín, mùi thơm tỏa ra khắp căn bếp nhỏ. Hân tỉ mỉ sắp chúng lên khay.

Gõ gõ.

— Khải ơi, mình có bánh nè!

Tiếng gọi vui vẻ vang lên ngoài cửa. Khải vừa mở ra thì lập tức… khựng lại.

Bùm. Mùi sầu riêng đặc quánh như sóng đánh thẳng vào mũi.

Cô quýnh quáng định rút mấy cái bánh sầu riêng khỏi khay, nhưng Khải đã kịp lên tiếng:

— Khoan đã!

Hân ngước lên, ngơ ngác.

Khải nuốt nước bọt, hít một hơi (không khí), cố gắng nặn ra một nụ cười thật tươi:

— Mình ăn được mà! Cậu làm mà, mình phải thử chứ!

Hân nghi ngờ nhìn cậu:

— Cậu chắc chứ? Mình không muốn hành hạ ai hết đâu nha…

— Tin mình đi, mình mạnh lắm! — Khải nói, vẻ mặt như một chiến sĩ bước ra trận.

Cậu cầm lấy một cái bánh sầu riêng, đưa lên miệng. Lúc chạm môi, cả người như căng cứng lại. Mùi sầu riêng ngấm vào từng lỗ chân lông, bao tử như biểu tình. Nhưng… Khải vẫn cắn một miếng.

Rồi nhai. Rất chậm.

Mắt Hân dõi theo từng động tác của cậu, còn Khải thì cắn răng mỉm cười như thể mình đang ăn sơn hào hải vị.

— Ủa… — Hân hỏi khẽ — Ăn được thiệt hả?

Khải giơ ngón tay cái, nụ cười cứng đờ nhưng ánh mắt lại dịu dàng:

— Ngon thiệt. Kiểu… độc đáo! Kem mặn bên trong béo mà không ngấy, lớp vỏ thì mềm… đúng là có tâm đó nha.

Thật ra, Khải không nghe rõ mình vừa nói gì. Trong đầu cậu chỉ lặp lại một câu: Phải nuốt nhanh trước khi não nhận ra đây là sầu riêng…

Hân cười tít mắt:

— Thiệt hông đó? Mình cũng làm donut nữa nè, sợ cậu không ăn được.

Khải vội gật đầu:

— Donut thì… mình sẽ để dành cho lúc khác. Bây giờ muốn cảm nhận trọn vẹn món "đặc biệt" này đã.

Tự dối mình là một dạng nghệ thuật, Khải thầm nghĩ, vừa nuốt nhanh phần còn lại, vừa hy vọng dạ dày không phản ứng dữ dội.

— Để đợt nào rảnh mình làm bánh flan nhé. Không sầu riêng đâu, thề đấy!

— Ừ! Nhưng nhớ là caramel phải đậm đậm chút đó nghen!

Tiếng cười vang lên giữa hai căn phòng. Đêm ấy, không ai nói gì thêm. Nhưng đâu đó, trong từng hơi thở, từng ánh mắt, một điều gì đó nhẹ nhàng đang nảy mầm.

Có thể là tình yêu. Hoặc ít nhất… là sự chân thành đủ để nhai trọn một cái bánh có mùi “ám ảnh” chỉ vì người đối diện đang chờ đợi một lời khen.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc