Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SỰ TÌNH CỜ SẮP ĐẶT Chương 8: Khoảnh Khắc Đầu Tiên

Cài Đặt

Chương 8: Khoảnh Khắc Đầu Tiên

Thế nhưng, điều khiến Quân nhớ mãi về ngày thi đầu tiên… không phải là đề bài, cũng chẳng phải áp lực hay nỗi sợ hãi thường thấy. Mà là một khoảnh khắc — rất nhỏ — nhưng đã thay đổi một điều gì đó trong cậu.

Trước giờ thi, Quân đi ra phía sau khu giảng đường tìm nhà vệ sinh. Khu đó khá vắng người, yên tĩnh đến lạ giữa một ngày đông đúc. Và ở đó — ngay bên bồn cây dưới chân cầu thang phụ — cậu thấy một cô gái đang ngồi xổm.

Cô mặc áo thun trắng đơn giản, quần jeans xanh và đi giày vải trắng. Trên tay là một bên là mẩu bánh mì nhỏ, một bên là bảng vẽ và cuộn bút khá dày và dưới chân cô là một con mèo hoang, gầy trơ xương, đang lưỡng lự nhìn cô bằng đôi mắt cảnh giác.

— Ngoan nào… ăn đi, đừng sợ. Tớ không làm gì đâu.

Cô thì thầm, nhẹ như gió. Giọng nói ấy, dịu dàng, không phải kiểu giả tạo hay cố làm ra vẻ “dễ thương” như nhiều bạn gái khác mà Quân từng gặp. Nụ cười thoáng qua trên môi cô là thật — ấm và đầy kiên nhẫn.

Quân đứng khựng lại. Một khoảnh khắc rất ngắn. Nhưng chẳng hiểu sao, tim cậu khẽ hụt một nhịp.

Không phải kiểu choáng ngợp. Mà là một thứ cảm xúc rất tĩnh. Như thể bản vẽ đầu tiên được đặt lên bàn — chưa nhiều đường nét, nhưng đã có sẵn cảm hứng.

Và khi cô gái ngẩng đầu lên — đôi mắt to tròn và mỉm cười nhẹ — khoảnh khắc đó như khắc sâu vào tâm trí Quân.

Cậu lặng lẽ rời đi, trong lòng vẫn còn lơ lửng điều gì chưa gọi thành tên.

Hôm sau là buổi thi thứ hai. Lần thi là một đề phụ, nội dung chủ yếu là sử dụng những hình khối, đường nét cơ bản để tạo ra một bức tranh hài hòa liên kết, có một giá trị nhất định, phối sắc độ đậm nhạt rõ ràng — một dạng bài khá “ăn điểm” nhưng cũng đòi hỏi tính sáng tạo. Với Quân, cây chì 7B là vũ khí không thể thiếu.

Như mọi hôm, cậu đến sớm. Ngồi trước cổng trường, cậu lôi túi đồ ra kiểm tra lần cuối — rồi… cạch! Cây chì 7B trượt tay, rơi xuống, lăn vài vòng và lọt tõm xuống khe nắp cống.

— Chết rồi…

Cậu ngẩn người. Đó là cây chì duy nhất sắc độ đủ đậm mà cậu mang theo. Những cây khác toàn là 2B và 4B, không thể tô mảng đậm. Trong khi thời gian thì chẳng còn nhiều. Đi mua? Không kịp. Vẽ không có 7B? Không ổn.

Cậu cúi xuống, cố mò thử dưới nắp cống. Tay không với tới. Bụi bặm. Khe quá nhỏ.

— Cậu bị rơi gì à?

Giọng nữ vang lên bên cạnh, khiến cậu khựng người. Ngẩng đầu lên — là cô gái hôm qua.

Vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười nhẹ như nắng sớm. Cô mặc sơ mi xanh nhạt, tóc buông xõa, tay ôm bảng vẽ. Lúc ấy, Quân cảm thấy như có một khoảng trời nhỏ vừa mở ra trong buổi sáng đầy ngột ngạt.

Cậu lúng túng giải thích. Cô không hỏi nhiều, chỉ cười và rút ngay cây chì 7B trong bó bút mang theo.

— Tớ hay làm rơi bút lắm, nên lúc nào cũng mang dư. Cầm đi, không kịp thì phí lắm!

Cô nhét cây bút vào tay Quân, rồi vụt chạy như gió qua cổng trường, chỉ để lại một câu:

— Chúc cậu thi tốt nhé!

Quân đứng lặng vài giây, tay siết nhẹ cây bút chì. Một hành động nhỏ thôi, nhưng sao… ấm cả lòng.

Sau ba ngày thi, Quân không thể tìm lại cô gái ấy. Trường quá đông, lịch thi khác phòng. Cậu không biết tên cô, không có cách nào để hỏi. Nhưng trong lòng cậu, nụ cười dịu dàng ấy vẫn hiện lên mỗi lần cậu nhìn vào hộp bút, nơi cậu vẫn giữ nguyên cây 7B ấy dù nó đã cùn từ lâu.

Rồi đến một chiều đầu tháng chín, khi bước vào lớp học đầu tiên của khoa Kiến trúc, Quân dừng lại giữa cửa.

Ngồi cạnh cửa sổ, tóc buộc cao, tay đang vẽ nguệch ngoạc bên lề vở, là một nụ cười mà cậu đã thuộc từ lâu — nhưng chưa từng biết tên.

Và trái tim Quân… lại nhanh thêm một nhịp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc