Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SỰ TÌNH CỜ SẮP ĐẶT Chương 10: Những Nét Vẽ Đầu Tiên

Cài Đặt

Chương 10: Những Nét Vẽ Đầu Tiên

Buổi sáng thứ Ba, bầu trời trong xanh không một gợn mây. Nắng sớm dịu dàng rải qua những tán cây già trong khuôn viên trường Đại học Kiến trúc, hắt những vệt vàng nhạt lên từng bậc thang, từng viên gạch ốp xám nhạt như phủ lên chúng một lớp màu nước trong veo. Không khí dịu mát, thoang thoảng hương gỗ từ xưởng thực hành phía xa, quyện với mùi cỏ còn ẩm sương sớm.

Hân đạp xe vào sân trường, chiếc giỏ trước lỉnh kỉnh bảng vẽ, túi bút chì, hộp màu, cùng một ly cà phê sữa đá vừa mua vội ở quán cóc đầu ngõ. Hôm nay là buổi học thứ hai của môn Mỹ thuật 1, nội dung là vẽ tĩnh vật cơ bản. Không phải kiến trúc gì cao siêu, chỉ là những khối hình đơn giản – lập phương, trụ tròn, cầu, chóp nón – được xếp chồng thành cụm hình để sinh viên luyện dựng hình và bóng đổ. Nhưng với Hân, đây là buổi học mà cô háo hức nhất trong tuần.

Lên đến tầng ba, cô đã thấy Vy, Tùng và Quân chờ sẵn. Bốn người đã hẹn nhau từ tối qua để đến sớm giành chỗ ngồi đẹp – gần cửa sổ, nơi ánh sáng xiên tự nhiên giúp quan sát vật mẫu rõ ràng và dễ tạo bóng hơn.

Vy nhăn nhó ngồi phịch xuống ghế:

— Trời ơi, mới sáng ra đã phải đối mặt với khối trụ và mớ nho chi chít, đúng là học kiến trúc không dành cho người yếu tim!

Tùng cười, nháy mắt:

— Vậy mai đổi ngành sang... hội hoạ trừu tượng đi, vẽ cái bình méo cũng thành nghệ thuật.

Vy liếc xéo, cầm cây chì dí vào vai Tùng một cái rõ mạnh. Cả nhóm bật cười.

Hân ngồi xuống, nhẹ nhàng mở hộp bút chì, chọn cây 2B quen tay nhất. Cô kéo nhẹ ghế ra một chút để nhìn rõ bố cục vật mẫu: một khối lập phương lót nền, bên trên là một trụ tròn cao và một trái táo đặt nghiêng, điểm nhấn là chùm nho đặt phía trước tạo chiều sâu.

Cô lấy điện thoại ra, chụp nhanh một tấm làm tư liệu. Mắt cô không giỏi ghi nhớ chi tiết, nhưng khi nhìn ảnh, cô dễ “neo” được hình ảnh trong đầu hơn.

Thời cấp hai, Hân từng nghĩ mình không có khiếu hội họa. Mấy bức tranh phong cảnh cô vẽ lúc nhỏ thường méo mó, màu sắc thì loang lổ chẳng đâu vào đâu. Nhưng lớp 11, giữa lúc chán ngán những buổi học thêm Toán - Lý - Hóa lặp đi lặp lại, Hân tình cờ nhìn thấy một lớp học vẽ gần nhà. Cô đăng ký chỉ để “thử xem sao”. Ai ngờ, lần đầu cầm bút chì dựng khối, tim cô đập nhanh như đang trốn học. Tay cô run, vẽ đường nào lệch đường đó, nhưng lòng lại yên đến lạ.

Cô biết mình không giỏi. Nhưng lần đầu tiên, cô thấy bản thân không bị ép theo bất cứ khuôn mẫu nào.

Và rồi, dẫu bạn bè ngỡ ngàng, thầy cô lo lắng, cô vẫn quyết định thi Kiến trúc.

Cũng chính vì thế mà giờ đây, mỗi đường nét cô vẽ ra đều mang một sự trân trọng – như từng bước nhỏ đưa cô đến gần hơn với con người mà cô muốn trở thành.

Vy thì cứ 5 phút lại ngồi gào lên:

— Sao cái bình của mình lại thành cây kem vậy trời?!

Tùng đáp không chần chừ:

— Tại Vy nghĩ đến trà sữa nhiều quá nên vẽ toàn topping.

Cả bọn lại cười rộ, trừ Hân vẫn chăm chú vẽ phác qua toàn bộ các tĩnh vật. Lúc cô vừa hoàn thành khối lập phương, một giọng trầm vang lên bên cạnh:

— Góc nhìn này đẹp đấy. Nhưng ánh sáng hơi gắt, đường chân trời hơi lệch!

Cô ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt của Quân. Cậu không nhìn thẳng mà nghiêng nhẹ, ánh sáng lướt qua sống mũi và bờ vai ấy.

— Ừ, mình đang tính chỉnh lại tí. Cảm ơn nha.

Ánh mắt hai người giao nhau trong tích tắc. Không dài. Không bối rối. Chỉ nhẹ nhàng… như một nét phác lên nền giấy trắng.

Cuối buổi học, Hân nhìn lại bức vẽ của mình. Tỷ lệ chưa thật chuẩn, bóng đổ còn lúng túng, nhưng tổng thể đã khá hơn so với buổi trước. Cô mỉm cười. Những điều mình chọn, tuy còn vụng về, nhưng đang tiến về phía trước.

Về gần đến nhà, cô thấy Khải đang đi bộ tay xách hai túi nilon lớn

Gần trưa, nắng trải nhẹ trên bậc thang khu trọ Hân bước chậm rãi, tay ôm bảng vẽ và cuộn giấy, lòng vẫn còn vương chút yên bình từ những nét bút vừa hoàn thành.

Cậu diện áo thun trắng đơn giản, tóc rối nhẹ, gương mặt nhăn nhó vì nắng… nhưng vẫn đủ điển trai để vài ánh mắt xung quanh phải ngoái lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc