Có những mùa thu đi qua mà ta không kịp giữ lại. Và có những người, chỉ xuất hiện trong đời ta một đoạn ngắn, nhưng đủ để in dấu mãi mãi trong một ngăn nhỏ của ký ức.
Đối với Hân, năm lớp 12 chính là mùa thu như thế — và Trần Nguyên Khải là người như thế.
⸻
Hồi ấy, Hân và Khải học cùng lớp. Không phải bạn thân, cũng chẳng phải dạng “cặp bài trùng” gì trong trường. Chỉ là hai bạn học — một người ngồi dãy bàn gần cửa sổ, thường lặng lẽ ghi chép, thích vẽ lên góc giấy nháp; một người ngồi sau luôn bị giáo viên nhắc vì ngủ gật trong tiết Toán hoặc bày trò với đám bạn ngồi cuối lớp.
Hân từng nghĩ, Khải là kiểu con trai có phần… quá nổi bật so với gu của cô. Cô thích những người điềm đạm, ít nói, có chiều sâu. Trong khi Khải thì cứ như ngọn gió — ồn ào, tự do, ngông nghênh một cách đáng ghét.
Nhưng rồi, không biết từ khi nào, ánh mắt cô bắt đầu chạm phải Khải nhiều hơn trong những tiết học nhàn nhạt.
Có thể là khi Khải vô tình đẩy cửa lớp giúp cô vào hôm trời mưa, tay cô ôm chồng tài liệu dày cộp cho buổi thuyết trình. Cô chỉ kịp nói “cảm ơn” nhỏ xíu, còn cậu thì đáp lại bằng một cái nháy mắt đầy trêu chọc:
— Kiến trúc sư tương lai, chăm thế này chắc mai mốt xây lâu đài cho tôi ở nhé.
Cũng có thể là khi Khải đứng ra nhận lỗi thay cho cô trong tiết Hóa vì làm đổ mẫu thí nghiệm, dù thật ra chính cô mới là người lỡ tay. Cô hỏi cậu tại sao lại nhận thay mình, cậu chỉ trả lời bình thản — không ai bắt buộc, không cần lý do. Chỉ đơn giản là “tôi thấy nên làm thế”.
Và dường như, trái tim Hân khẽ rung lên lần đầu tiên, từ một khoảnh khắc như vậy.
⸻
Vào đầu học kỳ I lớp 12, Hân bắt đầu nhận ra mình hay dõi theo Khải hơn. Cô chợt để ý xem hôm nay Khải mặc áo sơ mi trắng hay đồng phục thể dục, tóc có bị rối không, và có đến lớp đúng giờ không. Chỉ cần cậu bước vào lớp và nở nụ cười quen thuộc, trái tim cô như đập chệch đi một nhịp.
Cô giấu những cảm xúc đó kỹ lưỡng, như mọi cô gái mới lớn lần đầu biết “thích” một người. Không nói với ai, cũng không kể trong nhật ký. Cô chỉ giữ cho riêng mình — như thể tình cảm ấy sẽ đẹp hơn khi nó chưa được thốt thành lời.
Có lần, Khải vô tình ngồi cạnh cô trong tiết Sinh học vì bị đổi chỗ. Cả tiết hôm đó, Hân chẳng học được gì. Cô chỉ lo lắng không biết liệu Khải có nghe thấy tiếng tim cô đập dồn dập không.
Đó là một trong những ngày đẹp nhất của thời áo trắng.
⸻
Hân từng nghĩ Khải quan tâm đến mình nhiều hơn mức bạn bè thông thường. Từ những lần cậu giúp đỡ cô, đến những câu trêu chọc dịu dàng trong lớp học — mọi thứ đều khiến trái tim cô khẽ rung lên, như một tiếng gió lướt qua chiếc chuông tre ngoài hiên. Cô đã từng tưởng rằng, giữa bao nhiêu người, Khải đặc biệt với cô. Hoặc ít nhất, cậu khiến cô cảm thấy mình là một người đặc biệt.
Nhưng rồi một hôm, trong một buổi liên hoan nhỏ của lớp, khi mọi người ngồi trò chuyện rôm rả về chuyện tình cảm, có ai đó đột ngột hỏi Khải:
— Này Khải, nghe nói cậu kén chọn lắm. Vậy mẫu người cậu thích là kiểu nào?
Khải đang uống nước, liền đặt ly xuống, cười tự nhiên:
— Tớ thích những cô gái tinh tế, đáng yêu, hoạt bát nữa thì càng tốt. Kiểu mà đi cùng sẽ luôn thấy thú vị.
Câu nói ấy chẳng hề ám chỉ ai cụ thể, nhưng lại rơi vào tai Hân như một giọt nước lạnh. Cô không phải là người hoạt bát. Cô sống nhẹ nhàng, kín đáo, đôi khi còn bị trêu là “cô bé mùa thu” vì cái cách cô lặng lẽ vẽ bên khung cửa sổ. Cô không có cái kiểu thu hút người ta bằng tiếng cười giòn tan hay ánh mắt lanh lợi. Và hơn ai hết, cô biết điều đó.
Nhưng điều khiến cô thực sự đau nhói không phải là câu nói ấy. Mà là sau đó, khi một bạn nữ trong lớp, không rõ vô tình hay hữu ý, bật cười trêu:
— Vậy chắc Thanh Hân không phải gu của cậu rồi. Chứ hoa khôi lớp mình thì ai chả mê!
Tưởng đâu cậu sẽ ngại ngùng lảng đi, hoặc ít ra là cười nhẹ cho qua. Nhưng không.
Khải nhìn thẳng, giọng không chần chừ:
— Hân xinh thật, nhưng tớ không nghĩ sẽ thích Hân. Tụi tớ chỉ là bạn học, không hợp gu tình cảm của tớ đâu.
Chỉ một câu đơn giản. Nhưng lại như một nhát cắt dứt khoát.
Hân khi ấy ngồi cách đó không xa. Không ai để ý rằng cô đã nghe rõ. Không ai biết rằng, dù cô vẫn mỉm cười và tiếp tục câu chuyện dở dang với bạn bên cạnh, tim cô lại đang dần lạnh đi từng nhịp.
Cô không giận Khải. Vì cậu không làm gì sai. Nhưng sau hôm ấy, cô không còn nhìn cậu bằng ánh mắt của một người đang lặng lẽ chờ một điều kỳ diệu nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)