Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SỰ TÌNH CỜ SẮP ĐẶT Chương 6: Bữa Trưa Và Những Điều Chưa Kể

Cài Đặt

Chương 6: Bữa Trưa Và Những Điều Chưa Kể

Nắng trưa buông dịu như một tấm khăn mỏng phủ nhẹ lên con phố nhỏ. Hội chợ thủ công dần vắng người, tiếng cười nói thưa thớt hơn, nhường chỗ cho hơi thở nhè nhẹ của gió đầu hè. Sau khi đã dạo qua hết các gian hàng, tay mỗi người đều xách theo vài món đồ nho nhỏ — vòng tay mây tre, móc khóa vải thổ cẩm, những tấm bưu thiếp vẽ tay xinh xắn — cả nhóm bạn rủ nhau đi ăn trưa tại quán bún bò nằm cuối con đường nhỏ gần cổng sau ký túc xá.

Khải là người lên tiếng trước:

— Tớ biết chỗ này ngon lắm, nước dùng ngọt mà thịt mềm. Đi không?

Vy reo lên:

— Trời ơi, được đó! Nãy giờ đi mà bụng kêu rột rột. Hân, đi luôn nha?

Hân gật đầu, ánh mắt khẽ liếc sang Khải, chỉ thoáng thôi, rồi cụp xuống như chưa từng có gì đặc biệt. Quân vẫn im lặng đi sau, tay cầm túi đựng một chiếc chuông gió tre mà cậu đã chọn từ lâu. Tùng thì loay hoay chỉnh lại quai túi, vừa đi vừa kể chuyện hôm nọ lỡ tay làm rơi cốc sứ của cô bạn cùng lớp.

Quán ăn đơn sơ, bàn gỗ nhỏ kê sát nhau, quạt trần quay lặng lẽ. Cả nhóm chọn một góc yên tĩnh gần cửa sổ, nơi có vài chậu sen đá được đặt ngay ngắn bên khung cửa. Khải và Hân ngồi cùng một phía, đối diện là Quân, Vy và Tùng.

Chị chủ quán mang bún bò ra, hương thơm nghi ngút. Mùi sả, gừng, nước lèo đậm đà lan trong không gian khiến ai cũng thấy lòng dịu lại.

— Ngon thật! — Vy vừa ăn vừa khen — Đúng là dân địa phương chọn quán không trượt phát nào!

Khải cười cười, ánh mắt lại lướt nhẹ qua Hân, thấy cô cúi mặt thổi nhẹ từng muỗng nước, anh bỗng thấy… bình yên.

Vy vừa nhấp ngụm nước chanh dây, vừa quay sang Hân, giọng hồ hởi:

— À quên chưa kể, tụi này đi hội chợ hôm nay là vì tớ đó!

— Ủa, sao lại vì cậu? — Hân ngạc nhiên.

Vy búng tay một cái:

— Vì tớ thèm đi chứ sao! Mê mấy thứ nhỏ xinh kiểu này lắm luôn. Vòng tay, nến thơm, lọ khắc chữ… nhìn mà muốn rinh hết về phòng!

Tùng cười khẩy:

— Rủ Tùng đi, ổng làm bộ ngán ngẩm, kêu đông người mệt, đồ đạc thì toàn rác, con gái thì chen nhau chụp hình…

— Tớ đâu có hứng thật mà. — Tùng nhún vai — Nhưng rồi Vy lôi bằng được. Thế là rủ thêm thằng Quân cho bớt chán.

Vy nhướng mày:

— Bớt chán cái gì, rõ là rủ đồng minh để trốn vào góc ngồi bấm điện thoại!

Cả bàn bật cười. Khải ngồi nghe, giờ mới lên tiếng:

— Quân là bạn thân của Tùng à?

— Ừ, nối khố luôn á. — Tùng vỗ vai Quân — Hồi nhỏ cởi truồng tắm mưa chung suốt.

Quân chỉ cười nhẹ, mắt nhìn về phía ngoài quán — nơi những chiếc đèn giấy đang được treo lên, rực rỡ trong nắng trưa. Có điều gì đó trong ánh mắt ấy khiến Hân nghiêng đầu, rồi cất giọng nhẹ nhàng:

— Quân trầm ghê. Hôm nay thấy cậu ít nói hơn bình thường á.

Quân quay sang, thoáng mỉm cười:

— Chắc tại mệt. Sáng giờ đi theo hội chị em chen chúc, mỏi chân.

Vy huých vào tay Quân:

— Nói như kiểu tớ bắt cậu đi ấy. Nên biết ơn đi, nếu không có tớ chắc giờ cậu vẫn đang ôm máy chơi FIFA!

Tùng gật đầu cái rụp:

— Chuẩn! Nó mà được ở nhà là bốc hơi khỏi thế giới luôn!

Quân khẽ cười, ánh mắt lướt qua Hân một cái. Rất nhanh. Rồi lại quay đi.

Khải quan sát mọi người, lặng lẽ nhấp ngụm nước cam. Không hiểu sao, trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy như mình vừa bước vào một vòng tròn vốn đã tồn tại từ lâu. Một vòng tròn có những sợi dây gắn kết tự nhiên — nhẹ nhàng nhưng bền chặt.

Khi mặt trời bắt đầu ngả bóng, hội chợ càng thêm đông đúc. Nhóm bạn dạo thêm một vòng cuối, mỗi người mua vài món nhỏ làm kỷ niệm.

Khải chọn một móc khóa vải thô, hình chiếc bút vẽ. Khi Hân trông thấy, anh đưa cho cô, cười nhẹ:

— Tớ thấy giống nghề của ai đó, nên mua tặng.

Hân đón lấy, mỉm cười:

— Cảm ơn. Vậy lần sau nếu tớ thấy gì liên quan đến Kinh tế, tớ cũng mua lại tặng cậu.

— Tặng giáo trình hả? — Khải nháy mắt.

Cả hai cùng cười. Tiếng cười nhỏ, nhưng lắng lại rất lâu trong lòng Hân.

Phía sau, Quân lặng im. Tùng huých nhẹ vai bạn, giọng trêu:

— Sao vậy ông?

Quân không trả lời ngay. Một lúc sau, cậu mới nói, rất chậm:

— Không. Chỉ đang nghĩ một chút.

— Nghĩ gì?

— Là… có những người, mình biết là tốt. Nhưng… không biết khi nào thì có cơ hội để ở cạnh họ.

Tùng không nói nữa. Chỉ đi sát cạnh Quân, vai hai người chạm nhau — như cái cách hai thằng bạn thân vẫn lớn lên cùng nhau, từng mùa hè trôi qua, từng lần tắm mưa, từng lần lặng lẽ chứng kiến nhau lớn dần lên… và giờ đây, chứng kiến nhau bắt đầu bước vào một khoảng lặng rất mới.

Sáu đó cả đám chia ra trở về nhà, mỗi người ai cũng có cảm xúc riêng. Và người nhiều tâm sự nhất lúc này có lẽ là Quân nhỉ!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc