8 giờ sáng, nắng nhẹ rải lên mái hiên khu trọ, vàng như màu vỏ bánh mì mới nướng. Tiếng chim ríu rít đâu đó trong vòm cây gần cổng làm không khí thêm phần thong thả. Phòng 102 mở hé cửa sổ, gió lùa vào mang theo hương dịu mát của ngày trong trẻo.
Thanh Hân đang ngồi bệt trên nền gạch, cọ bút vẽ chạm nhẹ lên trang giấy, mắt chăm chú. Những đường nét kiến trúc bắt đầu thành hình, nhưng đầu óc cô lại không hoàn toàn ở đó. Cảm giác gì đó mơ hồ — như thể có điều bất ngờ đang đến.
Và quả nhiên, một hồi gõ cửa nhẹ vang lên.
Cô ngẩng đầu, ra mở. Là Khải, tay bỏ túi, khoác chiếc áo sơ mi xanh nhạt giản dị. Cậu cười, có phần ngập ngừng:
— Chào buổi sáng. Mình qua đón cậu đi hội chợ thủ công. Mình nghe nói đẹp lắm, có mấy gian hàng sinh viên kiến trúc tụi cậu tham gia nữa.
Cô gật đầu nhẹ nhàng đáp:
— Tớ cứ ngỡ một lúc nữa chúng ta mới xuất phát. Ừm, đợi mình thay áo một chút.
⸻
Hội chợ hôm nay đông vui và rực rỡ. Dọc theo hành lang chính là hàng chục gian hàng thủ công, từ tranh vẽ tay, đồ gốm, túi vải đến cả những món đồ trang trí nhỏ xinh làm từ tre nứa và vải vụn. Mỗi gian đều mang một màu sắc riêng — giản dị nhưng đầy tâm huyết.
Hân sải bước chậm rãi, mắt lướt qua từng chi tiết, nét mặt như sáng hơn bình thường. Khải đi bên cạnh, không nói nhiều, nhưng ánh mắt cứ vô thức dừng lại ở cô — cái cách cô nghiêng đầu ngắm nghía, hay khẽ mỉm cười trước một sản phẩm được làm thủ công tỉ mẩn. Trong lòng anh, có gì đó ấm lên, dịu dàng.
Đến giữa sân trường, hai người chợt nghe tiếng gọi quen thuộc:
— Ê ê, Hân! Ở đây nè!
— Gì vậy Vy, không có đâu! Tụi mình chỉ là bạn học cũ thôi, rồi tình cờ lại là hàng xóm nữa. Không phải như cậu nghĩ đâu.
— Thiệt không đó? Mặt hai đứa gian lắm nha! — Tùng phụ họa, mắt lấp lánh tinh nghịch.
Cả nhóm cười phá lên. Hân đưa tay vén nhẹ tóc, cố che đi vẻ bối rối. Khải thì chỉ cười trừ, đưa mắt nhìn sang hướng khác, tai đỏ ửng lúc nào không hay.
Chỉ có Quân, đứng im. Nụ cười không có trên gương mặt cậu. Mắt nhìn Hân, rồi khẽ đảo qua Khải, như có điều gì đó nén lại. Không ghen tuông rõ ràng, nhưng một thứ cảm xúc lặng thầm khó gọi tên đang phủ lên vẻ mặt cậu — trầm xuống như một nốt nhạc lạc tông giữa bản hòa âm vui vẻ.
⸻
Họ cùng nhau tiếp tục dạo quanh hội chợ. Ở mỗi gian hàng, lại có một câu chuyện để kể, một chủ đề để bàn. Có gian trưng bày những chiếc quạt giấy vẽ họa tiết Đông Hồ, có gian bán móc khoá gỗ khắc chữ Nôm, và cả gian đồ gốm thủ công với men nâu trầm cổ điển.
Vy thích thú chỉ vào một bộ vòng tay đan bằng chỉ ngũ sắc:
— Nhìn nè, đây là kiểu dây của người Tày, thường tết vào lễ hội Cầu Mùa đó. Hồi nhỏ tao từng được tết cho một cái, đeo hoài không muốn tháo.
— Đẹp quá ha. — Hân gật đầu, rồi quay sang Khải — Cậu thấy sao?
Khải cầm lên một chiếc, vuốt nhẹ:
— Mình thích cái cách nó được làm bằng tay. Không hoàn hảo, nhưng có cảm giác gần gũi. Giống như… nó mang theo ký ức của người làm ra nó vậy.
Hân nhìn anh, hơi ngạc nhiên. Lần đầu cô thấy Khải nói một câu nhẹ nhàng như thế — không pha trò, không bông đùa. Một chút gì đó sâu lắng, khiến lòng cô cũng trầm xuống một nhịp.
Quân đứng im ở góc, lắng nghe hết mọi lời, ánh mắt dừng lại nơi tay Hân đang cầm chiếc vòng. Cậu không nói gì, nhưng lòng hơi se lại. Những cuộc trò chuyện thân mật, những cái nhìn trao nhau — tất cả như đang dần xa khỏi khoảng cách mà cậu từng âm thầm giữ lấy.
⸻
Nắng nghiêng qua dãy cây, vàng ươm như trải mật. Cả nhóm ngồi nghỉ dưới một gốc bàng, mỗi người cầm một ly trà thảo mộc mát lạnh mua từ một gian hàng gần đó. Tiếng cười vẫn rộn ràng, nhưng lẫn trong đó là vài ánh mắt trầm ngâm, vài suy nghĩ lặng im không dễ gọi thành tên.
Khải ngồi bên Hân, thi thoảng quay sang hỏi nhỏ về một chi tiết trang trí cô yêu thích. Hân đáp, ánh mắt sáng trong và nhẹ nhàng như thường. Quân ngồi chếch phía sau, tay khuấy nhẹ đá trong ly, không nhìn ai, nhưng nghe thấy hết.
Và trong lòng mỗi người, hội chợ hôm nay không chỉ là một ngày vui đơn thuần — mà còn là một buổi chiều nhẹ tênh, nơi những cảm xúc âm thầm bắt đầu chuyển động. Có điều đã rõ ràng hơn, có điều vẫn đang giấu dưới lớp vỏ bình thản.
Một bước nhỏ, nhưng đủ để làm trái tim ai đó xao động — lặng lẽ và không ồn ào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


