Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SỰ TÌNH CỜ SẮP ĐẶT Chương 4: Tình Huống Trớ Trêu

Cài Đặt

Chương 4: Tình Huống Trớ Trêu

Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Thanh Hân vội cầm máy, tim khẽ rung lên khi thấy dòng tin nhắn hiện ra:

“Chú sắp qua rồi nha, khoảng 10 phút nữa có mặt. Xin lỗi con chờ lâu!”

Cô thở phào nhẹ nhõm, gấp điện thoại lại, quay sang Khải với nụ cười biết ơn:

— Chủ trọ sắp đến rồi. Mình về phòng đợi cũng được, không phiền cậu nữa. Cảm ơn Khải nha.

— Không có gì đâu. Hàng xóm tốt thì phải giúp nhau chứ, — Khải mỉm cười, ánh mắt anh ánh lên chút gì đó ấm áp lặng lẽ.

Hân bước về phía cửa, tay ôm theo túi vẽ và vài món đồ lỉnh kỉnh. Cô không ngờ chỉ một buổi tối bình thường lại trở nên ấm áp đến thế. Dù chỉ là “trú tạm” trong giây lát, cảm giác được ai đó quan tâm đúng lúc thật sự khiến cô thấy dễ chịu. Nhưng đúng lúc ấy…

Khi bước ngang qua bàn cà phê nhỏ, một cạnh bàn vô tình chìa ra. Cô vấp vào và vô tình ngã xuống.

— A!

Khải chỉ kịp thấy bóng cô nghiêng ngả. Anh lao tới bản năng, hai tay vươn ra kéo lại.

— Cẩn thận!

Cú kéo đột ngột khiến cả hai mất thăng bằng. Hân ngã vào người Khải, rồi theo quán tính, cả hai cùng đổ xuống ghế sofa phía sau. “Bịch!” — một tiếng động nhẹ vang lên, rồi im bặt.

Ống đựng bản vẽ rơi khỏi túi, lăn lóc trên sàn. Mấy cây bút và cục gôm rơi tứ tung như vừa có một cơn gió lốc quét qua. Hân nằm gọn trong vòng tay Khải, hai tay cô chống lên ngực anh để giữ khoảng cách, mặt đỏ như trái cà chua chín.

— Tớ… xin lỗi! — cô vội vã bật dậy, lúng túng như con mèo vừa rơi khỏi ghế.

Hân nhăn mặt khi cảm thấy nơi mắt cá chân nhói lên. Cô nhìn xuống, thấy một vết rách nhỏ đang rớm máu. Làn da trắng hồng bị sượt qua mép bàn sắc, tạo nên một đường đỏ ửng đáng lo.

— Chết rồi… — cô lẩm bẩm.

Không nói thêm lời nào, Khải nhanh chóng đứng dậy, mở ngăn kéo nhỏ gần đó, lôi ra một hộp cứu thương mini.

— Ngồi xuống đây. Để tớ xem cho.

— Không cần đâu… chỉ là vết xước nhỏ… — cô khẽ lùi một bước, ngượng ngập.

— Cậu có thể vẽ cả tòa nhà 30 tầng mà không run tay, thì để tớ lo cái vết thương nhỏ xíu này, được không?

Câu nói mang theo chút đùa cợt, nhưng giọng anh lại dịu dàng đến mức khiến Hân không còn đủ sức từ chối. Cô ngồi xuống mép ghế, nhìn anh nhẹ nhàng rửa vết thương bằng nước muối sinh lý, rồi cẩn thận dán một miếng băng gâu hình trái tim lên đó.

— Băng này là tớ xin được từ đứa cháu. Nó bảo: “Dán cái này thì không đau nữa đâu.” — Khải vừa nói vừa cười — Hy vọng cậu cũng thấy… không đau.

Cô không nói gì thêm, chỉ chăm chú nhìn động tác tỉ mỉ của anh. Với Hân,cô nghĩ đây chỉ là một hành động tử tế bình thường giữa hai người quen cũ — nhưng với Khải, từng giây phút lúc này như đang nới rộng một điều gì đó âm ỉ trong lòng.

Khoảnh khắc cô ngồi yên, không cười, không nói, để anh chăm sóc — Khải cảm thấy như mình đang bước vào một vùng cảm xúc hoàn toàn khác. Một cảm xúc dịu dàng mà rất thật.

Có tiếng bước chân khá lớn ngoài hành lang, hình như chủ trọ đã đến.

— Mình về phòng đây, cảm ơn cậu nhiều nha. Hôm nay mà không có cậu thì chắc…

— Ừ. Có gì cứ gõ cửa phòng tớ. Nhưng lần sau nhớ né mấy cái bàn nhọn ra nhé, không phải lúc nào cũng có “sofa cứu sinh” đâu.

Hân bật cười khẽ, bước qua cánh cửa. Trước khi đóng lại, cô còn quay đầu, gật nhẹ:

— Mai gặp lại.

— Ừ, mai gặp.

Cánh cửa khép lại, để lại Khải đứng lặng giữa căn phòng vừa trở nên vắng lặng hẳn. Anh thở ra, nhìn xuống băng dán trái tim còn trong hộp.

Trong đầu anh, mọi thứ cứ lặp lại: nụ cười ấy, ánh mắt ấy, cú ngã vụng về, và cả khoảnh khắc khi cô im lặng để anh chữa vết thương.

“Chết tiệt,” anh lẩm bẩm, tay vò nhẹ tóc, “mình nghĩ gì vậy trời…”

Tối đó, khi đang gõ dở vài dòng báo cáo môn học trên laptop, Khải thẫn thờ nhìn vào màn hình trống. Anh chẳng hiểu vì sao bản thân cứ không thể tập trung. Hình ảnh Thanh Hân cứ lẩn quẩn trong đầu, như một bản vẽ chưa hoàn thiện mà anh muốn ngắm nhìn lâu hơn một chút.

Cuối cùng, anh cầm điện thoại, gõ một tin nhắn:

“Ngày mai có hội chợ đồ thủ công gần trường tớ. Nhiều gian hàng xinh cực. Muốn đi nhưng sợ đi một mình… nhìn kỳ.”

Gửi xong, anh ngả người ra ghế, tim đập hơi nhanh.

Chỉ vài phút sau, màn hình sáng lên. Hân nhắn lại:

“Đi một mình thì nhìn kỳ thật. Nếu rảnh, mình đi cùng cậu.”

Chỉ một dòng đơn giản.

Vậy mà khiến khóe môi Khải nhếch lên như thể vừa thắng một trận lớn.

Anh đặt điện thoại xuống bàn, ngả đầu ra sau. Ngoài trời, gió lùa nhẹ qua khe cửa sổ, mát rượi.

Trong lòng anh, có một vui!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc