Trời đã ngả chiều khi Thanh Hân rảo bước về phòng trọ, tay ôm theo một túi đồ ăn vừa mua ở siêu thị gần trường. Sau một buổi học dài mệt mỏi, cô chỉ mong được thả mình lên chiếc nệm mềm, nấu một bữa tối đơn giản rồi tranh thủ phác vài nét cho bài tập môn “Cảm thụ không gian đầu tiên” — một trong những môn học đầy thách thức nhưng cũng rất thú vị mà cô vừa được trải nghiệm.
Con hẻm nhỏ dẫn vào dãy trọ giờ đây vắng vẻ hơn lúc sáng. Những tia nắng cuối cùng len qua các tán lá, rọi lên mặt đường từng vệt vàng nhạt. Không khí se se, thoảng mùi lá rụng, mùi đất ẩm, khiến Hân bỗng cảm thấy chạnh lòng. Xa nhà, xa mẹ, và bắt đầu cuộc sống một mình — điều mà cô từng háo hức, giờ cũng có chút… bỡ ngỡ.
Đến trước cửa phòng 102, Hân khựng lại. Cô quăng túi đồ lên tay còn lại, cúi xuống mở túi xách nhỏ để lấy chìa khóa. Nhưng…
Trống trơn.
Cô mở to túi, lục tung cả ví, điện thoại, giấy vẽ, bút, khăn tay… không thấy chiếc chìa khóa đâu cả.
— Không… không thể nào… — cô lẩm bẩm, lặp lại thao tác như mong một phép màu xảy ra.
Hân nhớ mang máng rằng khi rời siêu thị, cô có dừng lại để buộc lại quai túi. Có thể lúc ấy, chiếc chìa khóa rơi ra mà cô không hay. Cô đứng ngây người một lúc, rồi lập tức rút điện thoại gọi cho chủ trọ — hy vọng sẽ xin được chìa dự phòng.
Chuông đổ dài. Không ai bắt máy. Cô gọi thêm lần nữa… rồi thêm một lần nữa. Vẫn chỉ là âm thanh vô hồn của tổng đài. Tin nhắn gửi đi cũng không có hồi đáp.
Trên hành lang, chỉ có tiếng côn trùng vang nhẹ, tiếng quạt máy từ đâu đó vọng ra, và ánh đèn vàng lờ mờ làm tăng thêm cảm giác chênh vênh. Hân ngồi xuống bậc cửa, ôm túi đồ ăn, bắt đầu cảm thấy mệt. Điện thoại báo pin yếu còn 9%. Gió đầu tối lùa qua khiến cô khẽ rùng mình.
Cánh cửa phòng 103 bất chợt bật mở. Giọng nói quen thuộc vang lên:
— Hân? Cậu chưa vào phòng à?
Cô ngẩng lên. Là Trần Nguyên Khải. Anh mặc áo thun trắng và quần short thể thao, tóc ướt lòa xòa như vừa gội đầu, tay cầm ly nước đá. Gương mặt Khải thoải mái, trái ngược hoàn toàn với vẻ rối rắm của cô lúc này.
— Mình… làm rơi chìa khóa rồi. Gọi chủ trọ mãi không được… — Hân khẽ nói, cố giữ bình tĩnh.
— Xui dữ ta. Giờ cậu tính sao? Định ngồi đây chờ đến khuya à?
— Cũng chưa biết… — Hân thở ra — nếu không liên lạc được chắc… đành qua đêm ở đâu đó.
Cô nói như đùa nhưng ánh mắt lại thoáng chút lo âu. Nhìn túi đồ ăn trên tay cô và vẻ mặt mỏi mệt ấy, Khải nhướng mày.
— Qua phòng tớ ngồi tạm đi. Có điều hòa, có nước mát, có cả ghế sofa. Cậu lỡ mua đồ ăn rồi, ăn luôn cho nóng. Khi nào chủ trọ liên lạc lại thì về.
— Mình… mình không muốn phiền…
— Không phiền. Chứ để cậu ngồi co ro ngoài hành lang, người ta tưởng tớ không biết chăm sóc hàng xóm đấy.
Khải bước tới, xách giúp túi đồ trên tay cô rồi mở cửa. Hân ngần ngại vài giây, rồi lặng lẽ bước theo.
⸻
Phòng của Khải khiến cô bất ngờ. Tưởng con trai sống bừa bộn, ai ngờ gọn gàng đến lạ: kệ sách xếp ngăn nắp, chăn gối phẳng phiu, tường dán vài tấm poster thể thao nhưng không hề lòe loẹt. Góc học tập bày một chiếc laptop, vài quyển sách kinh tế và một cây guitar dựng ngay ngắn.
— Cậu sống cũng… nề nếp hơn mình tưởng.
Khải liếc cô, cười nhếch môi:
— Tưởng tớ vẫn như hồi cấp ba, ăn mì gói rồi vẽ lung tung trên bàn học hả?
— Ờm… gần gần thế — cô cười khúc khích.
Hai người ngồi xuống thảm, bày đồ ăn ra giữa. Cơm hộp nóng hổi, trái cây gọt sẵn, hộp sữa chua mát lạnh. Không khí trở nên thoải mái bất ngờ.
— Lúc chiều học thế nào? — Khải hỏi, gắp miếng chả lụa.
— Vui. Nhóm mình có nhỏ Vy siêu tăng động, một bạn tên Quân vẽ siêu tỉ mỉ, với một cậu tên Tùng “nổ”… chắc nổi tiếng cả khoa vì cái miệng.
Khải phá lên cười:
— Mới ngày đầu mà quen dữ ha.
— Ừ, chắc do… hợp vibe.
Sau bữa ăn, Hân giúp Khải rửa bát, rồi ngồi dựa ghế xem anh nghịch cây đàn. Anh chơi vài đoạn ngẫu hứng, không quá chuyên nghiệp nhưng đủ khiến không khí trở nên ấm áp.
— Cảm ơn cậu nhiều nha. Nếu không có cậu chắc mình… ngủ ngoài hành lang luôn.
Khải nhún vai:
— Có gì đâu. Lần sau có lỡ làm mất đồ gì nữa thì… phòng 103 vẫn mở cửa đấy.
Cô bật cười. Gương mặt Khải dưới ánh đèn nhẹ như dịu đi, thân quen đến kỳ lạ. Khi cô bước ra, gió đêm thoảng mùi hoa sữa phảng phất. Bầu trời không đầy sao, nhưng lòng cô dường như sáng hơn một chút.
Một buổi tối bất đắc dĩ — mà lại ấm áp đến lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
